Hai nhà họ Kỳ là những hiểu rõ Thiên Sơn Quận nhất, nên họ cũng là nhiều nhất. Sau đó, Thôi Vân Sâm và Tống Cảnh Ninh bổ sung thêm các ý kiến. Tôn Sở tuy chỉ quan tâm đến chuyện ăn, nhưng thỉnh thoảng chêm vài câu cũng khiến khác kinh ngạc. Dù cũng là từng học lịch sử, từng qua "Tư Trị Thông Giám".
Mọi cứ thế bàn luận cho đến khi thức ăn dọn lên bàn mới dừng . Tống Cảnh Ninh cảm thán: “Đã lâu trò chuyện vui vẻ thế . Quả nhiên, học thức dùng đúng chỗ mới thấy sảng khoái.”
Diệp Sơ Đường bảo Kim Chi pha một ấm nước mật ong: “Mọi đều khát , uống chút nước mật ong cho nhuận giọng , hãy dùng bữa.”
Vì đang lúc cao hứng, cũng chẳng màng đến lễ nghi bàn tiệc, ăn chuyện. Bữa cơm kéo dài hơn một canh giờ. Nếu vì nể tình Diệp Sơ Đường đang m.a.n.g t.h.a.i cần nghỉ ngơi sớm, e là họ thức trắng đêm để tâm sự.
Sau khi tiễn về, Kỳ Yến Chu cảm thấy cổ họng khô, liền uống liên tiếp mấy chén nước: “Ý tưởng đúng là mới khả thi .” Tối nay, học hỏi nhiều điều.
Diệp Sơ Đường mệt, nàng gục xuống bàn ngáp một cái: “ , đều là thông minh, tiếp thu ý kiến của . Tin rằng sự nỗ lực chung, Thiên Sơn Quận chẳng mấy năm nữa sẽ phồn vinh hưng thịnh.”
Kỳ Yến Chu tán đồng gật đầu. Một lát , nhíu mày: “A Đường, nàng đúng, giàu hết đường.”
“Phương Bắc nghèo khổ, ngoài việc điều kiện tự nhiên khắc nghiệt, nguyên nhân chính là do đường sá thuận tiện, khó lòng thông thương.” phương Bắc quá rộng lớn, thường xuyên bão cát vùi lấp đường sá. Việc đường chẳng khác nào chuyện viển vông!
Trong đầu Diệp Sơ Đường hiện lên hình ảnh con đường cao tốc xuyên qua những vùng ở hiện đại, nàng khẳng định chắc nịch: “Có chí thì nên.” Chỉ cần và bắt tay , nhất định sẽ ngày thành công.
Nàng chỉ đường, mà còn khơi thông dòng chảy, thực hiện dự án dẫn nước từ Nam Bắc! Tất nhiên, đây chuyện thể xong trong một sớm một chiều. Có lẽ cả đời nàng cũng chẳng thành nổi một việc nào trong đó. , chỉ cần bắt đầu , đối với nàng là một sự thành công .
Kỳ Yến Chu niềm tin của Diệp Sơ Đường truyền cảm hứng, giọng trở nên trịnh trọng: “A Đường đúng, chí thì nên!”
*
Ngày hôm .
Trời còn sáng, Diệp Sơ Đường đ.á.n.h thức. Tin là Trần Nhược Vân tỉnh . Và điểm công đức của nàng tăng thêm hơn năm vạn điểm. Nói cách khác, Trần Nhược Vân thoát khỏi nguy hiểm, còn lo ngại đến tính mạng nữa.
Vợ chồng Trần Khuê ngờ đứa con gái tưởng chừng từ bỏ thực sự Diệp Sơ Đường cứu sống. Hai kích động khôn cùng, quên bẵng mất còn đang nghỉ ngơi, nhất quyết đòi đến viện Đường Thuyền để cảm tạ Diệp Sơ Đường.
Diệp Sơ Đường giường, vẫn còn đang choáng ngợp điểm công đức khổng lồ nhận . Kỳ Yến Chu tưởng nàng đ.á.n.h thức nên vui, liền giơ tay che mắt nàng : “A Đường, nàng cứ nghỉ ngơi , để xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-623-muon-giau-phai-lam-duong.html.]
Diệp Sơ Đường nắm lấy tay Kỳ Yến Chu, mượn lực dậy: “Vẫn là để thì hơn, tiện thể xem tình hình sức khỏe của Trần Nhược Vân thế nào.” Đã nhận “thù lao” cao như , dù cũng tận tâm thêm một chút chứ?
Diệp Sơ Đường mặc thêm áo ngoài, khoác áo choàng lông chồn chính sảnh. Vợ chồng Trần Khuê thấy nàng liền lập tức cúi thật sâu.
“Kỳ phu nhân, đa tạ cứu mạng tiểu nữ.”
“Hai vị cần khách khí như . Trần cô nương tỉnh, hai thể chuẩn một trăm lượng vàng .” Thái độ “tiền trao cháo múc” sòng phẳng của nàng khiến vợ chồng Trần Khuê ý. Có thể dùng vàng bạc để trả nợ mạng là cái giá rẻ nhất !
Trần Khuê thẳng , : “Kỳ phu nhân yên tâm, đêm giao thừa, một trăm lượng vàng nhất định sẽ trao tận tay .”
Diệp Sơ Đường hài lòng gật đầu: “Đi thôi, xem Trần cô nương.”
Kỳ Yến Chu cùng Diệp Sơ Đường tới gian phòng bên cạnh. Trần Nhược Vân tuy tỉnh nhưng vì cơ thể quá suy nhược nên nhanh ch.óng . Vợ chồng Trần Khuê cứ tưởng nàng hôn mê, sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.
Chillllllll girl !
Trần phu nhân lo lắng hỏi: “Kỳ phu nhân, tiểu nữ mới tỉnh , lẽ là... hồi quang phản chiếu ?” Bà còn kịp với con gái câu nào vội vàng chạy sang đây. Nếu vì thế mà lỡ mất lời trăn trối của con thì...
Diệp Sơ Đường lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ tiêu cực của Trần phu nhân: “Trần phu nhân yên tâm, Trần cô nương thoát khỏi nguy hiểm . Nàng hôn mê mà là đang ngủ thôi.”
Nói xong, nàng đưa tay bắt mạch cho Trần Nhược Vân. Mạch tượng tuy suy yếu nhưng là dấu hiệu của sự lụi tàn. Điều chứng tỏ cơ thể nàng đang chuyển biến , nhưng vì vết thương quá nặng nhiễm trùng nội tạng nên cần nhiều thời gian để hồi phục.
Hai vợ chồng Trần Khuê chằm chằm tay Diệp Sơ Đường, căng thẳng đến mức dám thở mạnh. Khi nàng buông tay , cả hai đồng thanh hỏi: “Tiểu nữ thế nào ?”
Diệp Sơ Đường nhếch môi, nở một nụ trấn an: “Hai vị yên tâm, chỉ c.ầ.n s.au chăm sóc chu đáo, Trần cô nương thể khôi phục như ban đầu. hiện tại cơ thể nàng quá yếu, thể chịu cảnh đường xa xóc nảy, ít nhất tĩnh dưỡng tại Kỳ phủ một tháng.”
“Vậy thì phiền Kỳ phu nhân quá. Mọi chi phí của tiểu nữ trong thời gian tĩnh dưỡng tại Kỳ phủ sẽ do Trần gia chúng chi trả.”
Diệp Sơ Đường Trần Khuê nợ ân tình nên gật đầu: “Được, một trăm lượng vàng chỉ là phí chẩn trị, còn tiền t.h.u.ố.c men và ăn uống, sẽ bảo ghi chép rõ ràng thanh toán với Trần tướng quân .”