Sau đó, nắm lấy tay nàng, dẫn nàng xem những bức tranh cắt giấy một lượt. Gió thổi qua hành lang, tung bay những dải lụa màu, tạo nên một khung cảnh phiêu dật, duy mỹ. Hai nắm tay đó, tựa như một bức họa tuyệt .
Diệp Sơ Đường những bức tranh cắt giấy, cảm thán: “Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà hơn nửa năm .”
Từ khi xuyên đến đây, nàng dường như bao giờ dừng . Đấu với Diệp gia, đấu với hoàng gia, lưu đày, đủ loại nguy hiểm cứ thế ập đến. May mà cuối cùng cũng đến Thiên Sơn quận bình an và định cuộc sống. Bất tri bất giác chín tháng trôi qua, nàng sắp đến ngày khai hoa nở nhụy. Nghĩ đến đây, tay Diệp Sơ Đường đặt lên bụng, khẽ xoa nhẹ. Sinh con , nàng mới thực sự coi như cắm rễ ở thế giới xa lạ .
*
Ngày hôm chính là đêm giao thừa. Diệp Sơ Đường và Kỳ Yến Chu dậy từ sớm. Cả hai đều mặc y phục màu đỏ vui mắt, trông chẳng khác gì một đôi phu thê mới cưới. Kỳ phủ tuy quét dọn sạch sẽ, nhưng nhà họ Kỳ vẫn cầm chổi quét dọn đình viện thêm một nữa. Việc mang ngụ ý quét sạch vận đen, tà khí của năm cũ để đón tường lân, phúc lộc nhà. Sau đó, họ cùng dán môn thần để trừ tà tránh hung.
Sau bữa trưa đơn giản, cả nhà cùng tế tổ. Bài vị tổ tiên Kỳ gia sớm đưa tới Thiên Sơn quận, từ đường cũng xây xong. Nam t.ử cùng chính thê và đích nữ trong dâng hương, thực hiện nghi lễ ba quỳ chín lạy. Những khác quỳ bên ngoài, dập đầu chắp tay. Diệp Sơ Đường vì bụng mang chửa tiện quỳ lạy nên chỉ thắp hương. Lão tổ tông tuy chút hài lòng nhưng cũng lý do gì để trách mắng nàng. Nếu cưỡng ép nàng quỳ mà ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi, e là nhị phòng sẽ đuổi khỏi nhà mất.
Tế tổ xong, các chủ t.ử bắt đầu phát tiền thưởng cho hạ nhân. Diệp Sơ Đường chỉ chuẩn cho Đan Nhi và Kim Chi, mỗi một trăm lượng. Những hạ nhân khác của đại phòng đều do Kỳ lão phu nhân phát. Từ khi tới Thiên Sơn quận, Kỳ Yến Chu Diệp Sơ Đường quá vất vả nên để lão phu nhân tạm thời quản lý việc trong nhà. Phát tiền thưởng xong, đám hạ nhân bếp chuẩn bữa cơm tất niên, còn nhà họ Kỳ thì ở chính sảnh trò chuyện.
Từ xích mích , hai phòng còn ăn chung nữa. Nhị phòng mời vài nhưng đại phòng đều tìm cớ thoái thác. Tuy nhiên, nhờ nhị phòng ngừng lấy lòng nên quan hệ hai nhà cũng thiết hơn nhiều. Vì , khi chuyện, họ nhiều đề tài để bàn luận.
Mẹ con Trần gia cũng mặt. Họ quen thuộc với nhà họ Kỳ nên hề khách sáo. Vết thương ngoài da của Trần Nhược Vân lành nhiều, nhưng cơ thể vẫn cần điều dưỡng kỹ lưỡng. Hiện giờ nàng thể , chỉ là quá mệt mỏi. Nàng cứ chằm chằm cửa, dường như đang đợi ai đó.
Diệp Sơ Đường đoán nàng đang đợi ai. Trước đó nàng nhận thái độ của Trần Nhược Vân đối với Tống Cảnh Ninh chút khác thường. Thế là nàng thẳng thắn hỏi: “Trần cô nương đang đợi Tống công t.ử ?”
Chillllllll girl !
Trần Nhược Vân hạng e thẹn, tính tình nàng sảng khoái, bộc trực. Nàng gật đầu: “Vâng, Tống công t.ử hôm nay sẽ đến Kỳ gia ăn cơm tất niên, mà giờ vẫn thấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-637-dem-giao-thua-va-mat-ke-tra-xanh.html.]
Diệp Sơ Đường sớm mời Tống Cảnh Ninh, Thôi gia và Tôn Sở tới dự tiệc. Nàng vẻ mặt sốt ruột của Trần Nhược Vân, : “Cơm tất niên thường ăn giờ Dậu, giờ vẫn còn sớm, Trần cô nương đừng vội.”
Trần phu nhân thấy con gái biểu hiện quá rõ ràng, vội vàng giải thích: “Vân nhi giữ nửa cái mạng là nhờ Kỳ phu nhân, nửa cái mạng còn là nhờ Tống công t.ử, nên nó cảm ơn thật .”
Diệp Sơ Đường tán đồng: “ , nếu Hồi Xuân Đan của Tống công t.ử giữ cho Trần cô nương một thở, nàng cũng thể tới Thiên Sơn quận.” Nói xong, nàng ghé sát Trần Nhược Vân, trêu chọc: “Người thường ơn cứu mạng lấy báo đáp, Trần cô nương đối với Tống công t.ử...”
Mặt Trần Nhược Vân thoáng hiện rặng mây hồng, nàng thừa nhận cũng chẳng phủ nhận: “Chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên.” Ý ngoài lời là nàng nhắm trúng Tống Cảnh Ninh , giờ chỉ xem ý với nàng thôi.
Diệp Sơ Đường cảm thấy cần chuyện với Tống Cảnh Ninh. Nàng sợ vì thu phục quân Trần gia mà cưới một thích! Vì thế nàng bảo: “ , tình cảm là ngươi tình nguyện, dưa hái xanh ngọt.”
Trần phu nhân thì đôi mày thanh tú khẽ nhíu . Bà chỉ một mụn con gái, chắc chắn để nó gả cho nó yêu!
Diệp Sơ Đường chú ý đến biểu cảm của Trần phu nhân vì ánh mắt nàng đang dừng Thu Hoa. Vết sưng mặt Thu Hoa do Đan Nhi đ.á.n.h lành hẳn. Nàng cứ cố tình xuất hiện mặt Kỳ Yến Chu, hết châm rót nước, còn định tạo những va chạm cơ thể nhưng nào cũng né tránh. Nàng vẫn nản lòng, cứ õng ẹo dáng.
Kỳ Yến Chu chán ghét Thu Hoa đến tận cổ, nhưng to chuyện trong ngày Tết, nên "vô tình" hắt nước lên váy áo của nàng . Diệp Sơ Đường thấy , khóe môi khẽ nhếch lên: “Thu Hoa, để tránh việc tối nay ngươi đồ mới mà mặc, nhất đừng lượn lờ mặt phu quân nữa. Tay run lắm, y phục của ngươi giữ nổi .”
Lời thì uyển chuyển nhưng thực chất cực kỳ gay gắt. Thu Hoa cố che giấu vẻ bẽ bàng mặt, cáo lui đồ. Nàng , Quách Đình Đình bắt đầu bám lấy Kỳ Thư Nghiên. Kỳ Thư Nghiên còn trực tiếp hơn, đưa chân ngáng đường nàng ngã nhào. Khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Quách Đình Đình đập xuống đất, chỉ trôi hết phấn mà mặt còn sưng vù lên.