Thân tín Trần Khuê xong, miếng bánh nén trong rương mà mắt suýt rơi ngoài. Hắn tin nổi cái miếng bánh nhỏ xíu thể tương đương mười bát cơm. quân lệnh như núi, dám nghi ngờ: “Rõ, thưa tướng quân!”
Rất nhanh đó, bánh nén khô phát tận tay các tướng sĩ. Không một ai tin lời đồn đại đó, cho đến khi họ theo lệnh: c.ắ.n một miếng nhỏ và uống thật nhiều nước.
“ no ! Bụng căng tròn luôn !”
“Có khi nào là do uống nhiều nước quá nên thấy chướng bụng ?”
“Ngày nào chúng chẳng uống nước cầm , nhưng cảm giác khác hẳn, đây là cảm giác no thực sự!”
Chỉ uống nước thì bụng sẽ chướng, nhưng cảm giác chắc . Còn bây giờ chính là trạng thái khi ăn một bữa no nê. Nói cách khác, miếng bánh nhỏ xíu thực sự thể thế mười bát cơm!
“C.h.ế.t tiệt, lời tướng quân, nãy lỡ c.ắ.n một miếng to quá, ăn luôn cả phần của cả ngày . căng c.h.ế.t nhỉ?”
“Cái thằng , bình thường một bữa ông ăn năm bát cơm, giờ thêm hai bát nữa cũng chẳng c.h.ế.t , ha ha ha!”
Quân doanh lâu lắm mới vang lên tiếng . Tiếng xua tan bầu khí u ám bủa vây bấy lâu, vực dậy sĩ khí đang rệu rã.
Trên thành lâu, Trần Khuê thấy tiếng thì mỉm : “Mấy cái thằng ranh , chẳng giữ kẽ gì cả, là khác vẫn đang nhịn đói !” Lời mang ý trách móc nhưng giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng.
Những ngày thiếu lương, việc thủ thành là một sự dày vò tột độ. Các tướng sĩ sợ c.h.ế.t, nhưng họ sợ da ngựa bọc thây mà c.h.ế.t vì đói. Vì , Trần gia quân lúc cần những tiếng như thế!
Thân tín cũng lộ vẻ vui mừng, chắp tay hành lễ với Trần Khuê: “Tướng quân, ngài cũng ăn thêm chút bánh nén nghỉ ngơi . Lũ man di thể tấn công bất cứ lúc nào, ngài cần dưỡng sức.”
Trần Khuê lắc đầu: “Ngươi ở canh giữ thành, nhớ dội thêm nước lên mặt tường thành. Ta xuống quân doanh một chuyến.” Ông cần tranh thủ lúc quân man di tấn công để bàn bạc về trận đồ mà Kỳ Yến Chu gửi tới với năm vạn tướng sĩ.
Kết quả là trận pháp còn bàn xong, tiếng tù và tấn công vang lên liên hồi. Trước đây, mỗi khi thấy âm thanh , Trần Khuê nén nổi lo âu, sợ Trần gia quân trụ vững, Lâm Châu Thành sẽ san phẳng. giờ đây, ông chút nóng lòng thử sức, dùng những trận pháp mới học để đ.á.n.h cho lũ man di tan tác.
“Chuẩn chiến đấu!”
“Rõ!”
Tiếng hô vang dội thấu trời truyền tận ngoài thành, lọt tai quân Tây Di. Thủ lĩnh Battell thấy tiếng hô đầy khí thế , đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t : “Sao tiếng quân Trần gia vẻ khác hẳn khi thế ?”
Phó tướng suy đoán: “Trần Khuê đến bước đường cùng, trụ nổi qua đêm nay nên liều c.h.ế.t một phen chăng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-678-si-khi-nhu-hong-phan-cong-bat-dau.html.]
“Nghe giống tiếng gào thét bi tráng khi c.h.ế.t, ngược vẻ… phấn chấn. Chẳng lẽ Trần gia quân kiếm lương thảo?”
Chillllllll girl !
“Không thể nào! Phạm vi hai mươi dặm quanh đây đều trong tầm kiểm soát của chúng . Nếu ai đưa lương cho Trần gia quân, chắc chắn sẽ chúng phát hiện và cướp mất.”
Battell ngẫm cũng thấy đúng. Hắn giơ tay phất mạnh về phía : “Tấn công! Cho Trần gia quân tay, để chúng hiểu rằng kháng cự vô ích chỉ tổ rước họa !”
“Rõ!”
Đêm đen hàng vạn mũi tên lửa thắp sáng, từ ngoài thành lao vun v.út trong. Trần gia quân sớm dựng khiên che chắn. Giữa tiếng tên chạm khiên “đinh tai nhức óc” là tiếng “ầm ầm” nặng nề truyền đến.
“Là máy b.ắ.n đá! Mọi cẩn thận!”
Trần Khuê vội vã chạy đến, bên lỗ châu mai, bức tường thành đang phản chiếu ánh lửa, khóe môi nhếch lên: “Vừa , để xem bức tường đóng băng chịu đòn giỏi đến mức nào.”
Vừa dứt lời, những tảng đá lớn xù xì đập trúng chân tường. Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất chân rung chuyển nhẹ. Trần Khuê cảm nhận rõ ràng, so với đây, độ rung lắc giảm đáng kể.
“Không ngờ việc dội nước thành băng tác dụng phòng thủ đến !” Nói xong, ông gọi tín tới: “Bắn tên độc!”
Diệp Sơ Đường chỉ tặng bánh nén mà còn gửi kèm nhiều độc d.ư.ợ.c. Đêm nay hướng gió cực kỳ thuận lợi để dùng độc. Trần gia quân tuy năm vạn ăn no, nhưng cơ thể họ vẫn còn suy nhược, cần đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
“Rõ!”
“Còn nữa, cho thêm độc d.ư.ợ.c dầu hỏa, bôi thêm lân phấn bên ngoài thùng dầu, dùng máy b.ắ.n đá phản công!”
“Tuân lệnh!”
Lân phấn cũng là do Diệp Sơ Đường cung cấp. Khi thùng dầu rơi xuống đất va chạm mạnh, lân phấn sẽ tự bốc cháy, từ đó dẫn lửa đốt cháy dầu hỏa. Như cần tốn sức b.ắ.n tên lửa mà hiệu quả cao hơn nhiều.
Trần Khuê cảm nhận sự rung chuyển chân, ngọn lửa bùng lên từ phía quân địch ở đằng xa, lòng vui sướng khôn tả. Kể từ khi quân man di xâm phạm, ông luôn ép đ.á.n.h vì thiếu lương thảo, hy sinh mất hai vạn binh sĩ, thương vong còn nhiều hơn, gần ba vạn . Đêm nay cuối cùng cũng cơ hội phản kích, trút bỏ gánh nặng đè nén bấy lâu.
Thấy hỏa hoạn trong doanh trại quân địch ngày càng lớn, Battell điên tiết đổi đá tảng thành thùng dầu. Thùng dầu đập tường thành, tên lửa đốt cháy nhưng ngay lập tức cát đất dập tắt.
Battell tức lộn ruột gào lên: “Đẩy máy b.ắ.n đá lên phía ! Ta thiêu rụi cái thành !”