Trần gia quân lương thảo cạn kiệt, vốn dĩ đối thủ của Tây Di. Nếu Tây Di tập kết bộ binh mã tổng tấn công, Lâm Châu Thành sớm thất thủ. Giờ thì ông hiểu, Tây Di đang chờ viện quân của Kỳ Yến Chu để thực hiện kế “thỉnh quân nhập úng” (mời quân hũ).
Diệp Sơ Đường thấy sắc mặt Trần Khuê đổi liên tục, liền rót cho ông một chén : “Trần tướng quân, xuống bàn.”
Trần Khuê trấn tĩnh , xuống cạnh Diệp Sơ Đường, uống cạn chén : “Kỳ phu nhân, hành tung của Kỳ công t.ử chắc chắn giấu Tây Di, chúng nhất định sẽ tìm cách vây bắt, chúng tính toán đối sách.”
Diệp Sơ Đường nâng chén , nhấp một ngụm nguội bớt: “Trần tướng quân thử xem, nếu ông là Tây Di, ông sẽ bố trí thế nào?”
Chillllllll girl !
“Tây Di dùng mười vạn binh mã vây công Lâm Châu Thành, hẳn là còn giữ năm vạn viện quân hậu chiêu. Nếu là Tây Di, sớm dùng mười lăm vạn binh mã cường công chiếm thành . chúng tấn công cầm chừng, rõ ràng là đang đợi Kỳ công t.ử. Ta suy đoán, hẳn một lượng lớn binh mã Tây Di vòng qua Lâm Châu Thành để chặn đường Kỳ công t.ử. Đó chắc chắn là tinh binh, lượng hai ba vạn .”
Trần Khuê phân tích xong, trong đầu nảy hai câu hỏi: Trong thế trận cân bằng, Tây Di thắng Kỳ Yến Chu? Và liệu chúng nhân lúc chặn đ.á.n.h Kỳ Yến Chu mà tổng tấn công Lâm Châu Thành ? Nghĩ mãi , ông đành thắc mắc của .
Diệp Sơ Đường đặt chén xuống, thuật suy đoán của Kỳ Yến Chu cho ông : “Kẻ địch của chúng chỉ Tây Di, mà còn Nam Lăng và Đông Tang. Nếu và A Chu đoán sai, ngoài mười lăm vạn quân Tây Di, còn mười vạn quân Nam Lăng và năm vạn quân Đông Tang nữa.” Đây mới chỉ là con ước tính tối thiểu nếu Nam Lăng và Đông Tang còn giữ một tay. Nếu chúng dốc lực, con thể gấp đôi.
Trần Khuê ngờ lưng Tây Di còn Nam Lăng và Đông Tang đ.â.m chọc. Sắc mặt ông trở nên cực kỳ nghiêm trọng, giọng trầm xuống: “Binh lực tam quốc cộng ít nhất là ba mươi vạn, trong khi Trần gia quân và viện quân cộng chỉ mười tám vạn. Đây là một trận chiến cầm chắc phần thua!”
Đừng chênh lệch nhân đến một nửa, quân địch đang ở thế hừng hực khí thế, còn Trần gia quân vì đói khát lâu ngày nên chiến lực giảm sút trầm trọng. So sánh hai bên, phần thắng.
Diệp Sơ Đường bình thản : “Tình thế đúng là mấy lạc quan.”
Trần Khuê mà lòng lạnh ngắt: “Kỳ phu nhân, mục tiêu của tam quốc là Kỳ công t.ử, hãy bảo ngài mau ch.óng dẫn viện quân rời !”
“Trần tướng quân đừng vội, cách bất chiến mà khuất chi binh, nhưng cần Trần gia quân phối hợp.”
Trần Khuê tin nổi tai : “Kỳ phu nhân đang gì ?” Ông thể tưởng tượng nổi cách nào thể lật ngược thế cờ trong cảnh tuyệt vọng .
“Tất nhiên là .”
“Kỳ phu nhân mời , bản tướng quân xin rửa tai lắng !”
“Rất đơn giản, những việc sức , thì quy luật tự nhiên thể dễ dàng thực hiện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-681-ke-hoach-tuyet-lo-bat-chien-ma-thang.html.]
Trần Khuê vẫn hiểu ý nàng: “Xin Kỳ phu nhân rõ cho.”
Diệp Sơ Đường dùng ngón tay chấm nước còn sót đáy chén, lên bàn một chữ: Tuyết.
“Lâm Châu Thành bốn bề là núi, núi tuyết đọng dày. Nếu bộ tuyết cùng lúc đổ ập xuống, thể chôn vùi thứ trong phạm vi mười dặm quanh thành.”
Trần Khuê: “…”
“Kỳ phu nhân đang thật đang đùa ?” Nếu phạm vi mười dặm chôn vùi, Lâm Châu Thành cũng chẳng còn ai sống sót!
“Trần tướng quân, đùa. Ta ông lo lắng điều gì, nhưng khi đưa cách , tự nhiên biện pháp ứng phó.”
Trần Khuê thở phào: “Biện pháp gì thể bảo tính mạng cho Trần gia quân và bá tánh?”
“Đào rỗng lòng đất Lâm Châu Thành, để mang theo nước và thức ăn trốn xuống đó khi tuyết lở.”
Nghe đến đây, Trần Khuê lập tức nghĩ đến bánh nén khô đột ngột xuất hiện ở hậu viện. Rõ ràng, “Quỷ Đạo” khả năng đào rỗng lòng đất. ông vẫn còn một thắc mắc: “Làm đúng là thể tiêu diệt quân địch mà tốn một binh một chốt, nhưng Lâm Châu tuyết vùi, mất một hai tháng mới ấm lên để tan tuyết, chẳng lẽ bắt sống đất mãi ?” Ở tạm vài ngày thì , chứ ở lâu dài thì chuyện ăn uống vệ sinh là cả một vấn đề lớn.
Diệp Sơ Đường tính đến chuyện : “Đợi quân địch c.h.ế.t sạch, hãy bảo bá tánh mang củi lửa xuống hầm đốt. Chỉ cần hai ngày là tuyết sẽ tan hết.”
Trần Khuê hỏi thêm câu ngớ ngẩn nào về việc hai ngày đó bá tánh ở nữa. Bởi vì dù ăn ngủ thì vẫn thể cầm cự .
“Cách của Kỳ phu nhân , Trần gia quân cần gì?”
Diệp Sơ Đường thấy khát, rót thêm chén . Uống xong nàng mới : “A Chu lấy bản mồi nhử, thể dụ quân Nam Lăng , nhưng Đông Tang giảo hoạt, chắc chắn chúng sẽ án binh bất động chờ xem thế cục mới tay. Vì , Trần tướng quân chủ động thành nghênh địch, đó giả vờ thua chạy về thành để dụ Tây Di và Nam Lăng thừa thắng xông lên.”
Trần Khuê hiểu kế hoạch của nàng, ông tiếp lời: “Chỉ cần khiến Đông Tang cảm thấy Kỳ công t.ử chắc chắn sẽ c.h.ế.t, Lâm Châu Thành chắc chắn sẽ vỡ, chúng nhất định sẽ tay!”