Trong lúc hai giằng co, chỉ một tiếng "xoẹt" vang lên. Không vô tình hữu ý, Tống Cảnh Ninh thế mà xé rách một mảng áo ngoài của Trần Nhược Vân.
Cảnh tượng vặn đập mắt tên hạ nhân đang bưng canh giải rượu . Hắn trố mắt , sợ đến mức ngây , khay trong tay rơi xuống đất. Tống Cảnh Ninh giật , vội vàng vứt mảnh áo trong tay , nhanh nhẹn đón lấy cái khay đựng canh giải rượu.
“Ngươi chẳng thấy gì cả, lui xuống mau!”
Tên hạ nhân sực tỉnh, liên tục gật đầu: “Rõ, nô tài chẳng thấy gì hết ạ.” Nói xong, vội vàng chạy biến. Chạy vài bước, bỗng , chu đáo đóng c.h.ặ.t cửa chính sảnh.
Tống Cảnh Ninh: “...” Lần thì đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch!
Trần Nhược Vân vẫn chịu yên, dù tay chân rụng rời vẫn nhào Tống Cảnh Ninh. Có lẽ vì quá say nên động tác của nàng trở nên chậm chạp vô cùng. Tống Cảnh Ninh đặt canh giải rượu lên bàn, nhanh tay điểm huyệt đạo của Trần Nhược Vân, đặt nàng ngay ngắn ghế. Sau đó, nhặt mảnh áo ngoài xé rách đất lên, khoác cho nàng. May mà mùa đông mặc nhiều lớp áo, bằng ...
“Trần cô nương, đừng quậy nữa.”
Trần Nhược Vân cử động nhưng vẫn . Nàng Tống Cảnh Ninh với vẻ mặt nghiêm nghị, uất ức đến mức hốc mắt đỏ hoe, lệ nhòa cả đôi mắt.
Chillllllll girl !
“Kỳ phu nhân đúng là nữ t.ử nhất thế gian, nhưng nàng thành sinh con , thể tơ tưởng .”
“Huynh ý đồ với Kỳ phu nhân, chuyện sẽ hại , cũng sẽ hại cả nàng .”
“Huynh hận , oán cũng , cái danh Thứ sử phu nhân nhất định giành lấy!”
“Ta thể trơ mắt tự hủy hoại tương lai, cũng thể để liên lụy đến Kỳ phu nhân, tổn hại thanh danh của nàng !”
Nghe xong những lời , Tống Cảnh Ninh cuối cùng cũng hiểu tại nàng dám hôn giữa chốn đông . Hắn bực buồn : “Vậy còn thanh danh của cô thì ? Cô vứt bỏ luôn ?”
“Huynh và Kỳ phu nhân đều là ân nhân cứu mạng của , chỉ cần giúp hai , thanh danh của là gì.” Từ lúc nàng giả trai quân ngũ, nàng chẳng màng đến những lời đàm tiếu . Thanh danh đối với nàng chẳng quan trọng bằng việc g.i.ế.c thêm vài tên quân địch.
Tống Cảnh Ninh hối hận vì giải thích rõ ràng với Trần Nhược Vân, để gây một màn hiểu lầm dở dở thế . Hắn day day huyệt Thái Dương đang đau nhức, bưng bát canh giải rượu nguội bớt tới bên môi nàng: “Uống , chờ cô tỉnh táo hơn một chút sẽ chuyện.”
Hắn từng thấy nữ t.ử nào ngốc nghếch như . Chưa hỏi cho rõ ràng tự suy diễn, còn lỗ mãng tự hủy hoại thanh danh của !
Trần Nhược Vân đau đầu như b.úa bổ, thực sự cần tỉnh táo . Nàng ngoan ngoãn uống hết bát canh hỏi: “Nói chuyện gì? Chuyện hôn sự của chúng ?”
Tống Cảnh Ninh vốn định đợi thiên hạ thái bình mới tính đến chuyện chung đại sự, nhưng tình hình hiện tại cho phép chần chừ nữa: “Phải, chuyện hôn sự.”
Nghe , Trần Nhược Vân vốn tỉnh táo đôi chút ngỡ đang gặp ảo giác vì quá say. Tống Cảnh Ninh rõ ràng bài xích nàng, thể chủ động bàn chuyện cưới xin ? Nàng ngoáy ngoáy tai, lẩm bẩm: “Cái canh giải rượu càng uống càng thấy say thế nhỉ?”
Tống Cảnh Ninh hành động của nàng cho bật : “Cô lầm , bàn chuyện hôn sự với cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-701-chung-ta-la-huynh-muoi-ruot.html.]
Vẫn là những lời đó, nhưng với ngữ khí vô cùng khẳng định. Trần Nhược Vân dám tin, chớp chớp mắt hỏi khẽ: “Huynh... đồng ý cưới thật ?”
Tống Cảnh Ninh thành thật đáp: “Ta vẫn quyết định hẳn, chuyện xong tính tiếp.”
“Được, cho thêm hai bát canh giải rượu nữa, tỉnh táo thật nhanh.”
Thấy Trần Nhược Vân bình tĩnh , Tống Cảnh Ninh giải huyệt cho nàng: “Canh giải rượu uống một bát là đủ , nếu thấy khát rót cho cô chút lạnh.”
Trần Nhược Vân uống rượu xong, lúc nóng khát: “Được, càng lạnh càng .”
Tống Cảnh Ninh mở cửa chính sảnh, bảo hạ nhân lấy nước lạnh. Hắn gọi một nha tới, bảo sang viện của Diệp Sơ Đường lấy một bộ y phục mới. Trần Nhược Vân thấy Tống Cảnh Ninh còn chuẩn sẵn cả viện riêng cho Diệp Sơ Đường, càng thêm tin rằng yêu nàng sâu đậm. Khi thấy bộ y phục chuẩn , cảm giác đó càng tăng thêm một bậc.
“Vải là Vân Cẩm giá ba trăm lượng một xấp ?”
Tống Cảnh Ninh bộ áo ngoài, gật đầu: “Phải, cô tuy cao hơn Sơ nhi một chút, vóc dáng cũng oai hùng hơn, nhưng quần áo mùa đông thường may rộng rãi, chắc là mặc .”
“Quý giá quá, tìm cho một bộ đồ nha là .”
“Lát nữa cô về Kỳ phủ, mặc đồ nha mà coi ?”
Trần Nhược Vân trả bộ đồ của Diệp Sơ Đường cho : “Ta đến thanh danh còn chẳng cần, sá gì một bộ quần áo.”
Thấy nàng kiên quyết, Tống Cảnh Ninh đưa bộ đồ cho nha đang chờ bên cạnh: “Mang bộ về Ninh Sơ viện , kho lấy một bộ đồ nha mới đây.”
“Nô tỳ tuân mệnh!”
Nha , gã sai vặt mang nước lạnh . Nước lạnh thấu xương khiến Trần Nhược Vân uống xong liền tỉnh táo hẳn: “Về chuyện hôn sự, Tống đại nhân bàn thế nào?”
Tống Cảnh Ninh rót cho một chén nóng: “Chờ cô đồ xong bàn cũng muộn.”
Bộ đồ nha nhanh ch.óng mang tới. Sau khi xong, Trần Nhược Vân đóng cửa chính sảnh : “Giờ chuyện ?”
Tống Cảnh Ninh gật đầu, thẳng vấn đề: “Ta và Sơ nhi là .”
Trần Nhược Vân định : “Ta mà, nghĩa nghĩa chứ gì.” Tống Cảnh Ninh bồi thêm một câu: