Nàng bảo nha dịch tìm giấy b.út, nhanh ch.óng vẽ lộ trình vận chuyển cùng phương thức vận tải tối ưu. Sau khi xong việc, nàng kiểm tra các cửa hàng một lượt.
Gần đến buổi trưa, nàng ghé qua Thiên Hạ Lâu, tiến nhã gian dành riêng cho Tôn Sở. Tôn Sở ở đó. Buổi sáng đến giúp Kỳ Yến Chu luyện binh, quá trưa mới về. Diệp Sơ Đường gọi một bàn thức ăn, đợi nửa canh giờ thì mới vội vã chạy tới.
“Ngươi đến tìm báo một tiếng?” Hắn càu nhàu, nếu thì lén lút nghỉ một ngày luyện binh . Ngày nào cũng dậy sớm, đúng là lấy nửa cái mạng già của mà.
Diệp Sơ Đường Tôn Sở với giọng khàn đặc, rót cho một ly lạnh: “Mới bảo ngươi nửa ngày mà rên rỉ , là đổi thành cả ngày nhé?”
Tôn Sở vội vàng rụt bàn tay đang định cầm chén , tặc lưỡi hai tiếng: “ là bà chủ lòng hiểm độc, lương tâm!”
Trêu chọc xong, bưng chén lạnh lên uống cạn, hỏi: “Ngươi xưa nay vốn là kẻ ‘ việc gì thì lên điện Tam Bảo’, tìm chuyện gì?” Nói đoạn, ghé sát gần Diệp Sơ Đường, vẻ mặt đầy vẻ hám tiền.
Diệp Sơ Đường đẩy đầu , đáp: “ như ngươi nghĩ đấy, chuyện để kiếm tiền.”
“Mau , mau !”
“Không vội, ăn .”
“Được, ghét nhất cái thói ‘ăn ngôn, tẩm ngữ’ của cổ đại, cứ uống rượu ăn cơm tán dóc mới thú vị.”
Thức ăn nhanh ch.óng dọn lên, hai ăn bàn bạc. Diệp Sơ Đường đề cập đến việc tăng sản lượng xi măng.
“Xi măng ứng dụng rộng rãi, từ xây tường thành, đào kênh mương đến tu sửa đường xá... đều cần đến nó, nhất định tăng sản lượng.”
Tôn Sở xong thì vẻ mấy hứng thú: “Những việc ngươi đều là việc dân sinh, bạc ở ? Cẩu hoàng đế chắc chắn đời nào chi tiền. Còn bắt quan phủ các châu quận gánh vác khoản phí càng thể. Vì miễn thuế ba năm nên quan phủ chẳng nguồn thu, kho khố trống rỗng cả .”
Diệp Sơ Đường sớm tính kỹ cách kiếm bạc: “Ngươi cục điện lực và bên thi công hợp tác cùng lợi thế nào ?”
Tôn Sở dĩ nhiên qua, gật đầu tán thành. Bên thi công miễn phí xây dựng cơ sở hạ tầng điện lực cho cục điện lực, đó thu lợi nhuận theo hai cách. Cách thứ nhất, trong một thời hạn nhất định, bộ tiền điện thu sẽ thuộc về bên thi công. Cách thu hồi vốn nhanh nhưng lợi nhuận tổng thể ít. Cách thứ hai, bên thi công sẽ thu một tỉ lệ nhỏ tiền điện trong thời gian dài. Cách thu hồi vốn chậm nhưng lợi nhuận về lâu dài lớn. Hai phương thức tùy bên thi công lựa chọn.
Tôn Sở nhấp một ngụm Đào Hoa Nhưỡng yêu thích, : “Phương pháp của ngươi tuy , nhưng bá tánh là bên thi công, ngươi định kiếm tiền kiểu gì?”
Diệp Sơ Đường ăn vài miếng trả lời: “Giống như đường cao tốc hiện đại , đường mở thì nộp phí cầu đường. Còn phí xây kênh mương, nếu họ cần dùng nước tưới tiêu thì dùng tỉ lệ thu hoạch lương thực để cấn trừ. Riêng việc xây tường thành thì dùng nguồn thu thuế để khấu trừ là .”
“Ý tưởng của ngươi cũng khả thi đấy, nhưng xem thực hiện . Suy cho cùng, họ nhận hạt giống của ngươi, giờ nộp một phần thu hoạch, bá tánh bận rộn nửa ngày mà phần giữ chẳng bao nhiêu, trong lòng chắc chắn sẽ cam tâm.”
“Không cam tâm? Đơn giản thôi, thì đừng nhận gì cả, tự xoay xở . Trên đời gì chuyện cái cái !”
Diệp Sơ Đường dự định dùng quân đội để quản lý lương thực và nguồn nước. Bá tánh dù toan tính trong lòng cũng chẳng dám gì. Nàng đưa bản vẽ vận chuyển đá vôi vẽ xong cho Tôn Sở xem.
“Việc khai thác và vận chuyển cần ngươi lo, ngươi chỉ cần tìm địa điểm thích hợp, xây thêm vài xưởng xi măng là .” Nói xong, nàng lấy năm ngàn lượng ngân phiếu.
“Nếu như...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-712-ba-chu-long-da-hiem-doc.html.]
Tôn Sở nhận tiền: “Vốn ban đầu cứ để bỏ , lợi nhuận chia cho năm phần trăm là , thấy ?”
Diệp Sơ Đường Tôn Sở giúp nhiều, hào phóng đáp: “Cho ngươi hẳn mười phần trăm, sáu ngươi bốn.”
Chillllllll girl !
“Thật giả ? Tự dưng với thế, đang ‘thả dây dài câu cá lớn’ đấy chứ?”
“Vậy con cá là ngươi đây c.ắ.n câu ?”
“Có lợi nhuận thì dĩ nhiên là c.ắ.n !”
Diệp Sơ Đường thu ngân phiếu, lấy một viên giải d.ư.ợ.c đưa cho Tôn Sở: “Đây là giải d.ư.ợ.c, uống ngươi sẽ còn khống chế nữa.”
Tôn Sở nghi ngờ viên t.h.u.ố.c màu đen trong tay nàng, hỏi: “Ta nhớ vẫn tích đủ mười điểm mà?” Nếu nhớ lầm thì vẫn còn thiếu hai điểm nữa.
“Chúng là đối tác chiến lược sâu sắc, dù ngươi còn thiếu hai điểm thì cũng sợ khi đưa yêu cầu mà ngươi đáp ứng.”
“Nếu giở quẻ đáp ứng thì ?”
“Hạ độc ngươi nữa chẳng việc gì khó khăn, bảo đảm sẽ khiến ngươi sống bằng c.h.ế.t.”
Tôn Sở giật giật khóe môi: “Ngươi thắng.” Nói xong, cầm lấy giải d.ư.ợ.c nuốt xuống.
*
Thời gian thấm thoát trôi đưa, chớp mắt đến đêm ngày thành hôn của Kỳ Thư Nghiên. Sức khỏe của Lão tổ tông vẫn thấy khá lên, cứ liệt giường rên rỉ. Hơn nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c bà lúc nào cũng cảm thấy đau thắt, khó thở, đêm tài nào chợp mắt .
Khi Diệp Sơ Đường đến thăm, Lão tổ tông đang giường rên hừ hừ.
“Đau ? Đau là đúng đấy.”
Lời thốt , Lão tổ tông lập tức hiểu ngay Diệp Sơ Đường giở trò với . Bà bảo Thu Hoa đỡ dậy, trừng mắt Diệp Sơ Đường đầy giận dữ.
“Lời ngươi ý gì?”
Diệp Sơ Đường kéo một chiếc ghế tròn xuống cạnh giường, như Lão tổ tông: “Ta hạ độc bà, đêm nay chính là lúc độc phát.”
Lão tổ tông: “...”
“Ngươi điên ! Đồ tôn dâu bất hiếu, ngươi sợ trời phạt ?”