Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 731: Khống chế mạch máu kinh tế

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:05:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Sơ Đường đợi Hạ Xu giảng xong mới bước lớp. Các học sinh lâu gặp Diệp Sơ Đường nên chút xa lạ, nhờ Hạ Xu nhắc nhở mới sực tỉnh, dậy hành lễ: “Gặp qua Diệp phu t.ử.”

Diệp Sơ Đường để tâm đến sự xa cách của học sinh, thẳng vấn đề: “Sau , Hạ phu t.ử sẽ dạy y thuật cho các em, hy vọng các em thể học hành thành tài.”

Có học sinh hỏi: “Diệp phu t.ử dạy chúng em y thuật nữa ạ?”

“Vẫn dạy chứ, đợi khi kiến thức y học của các em phong phú hơn một chút, sẽ cùng Hạ phu t.ử dạy các em những phần nâng cao.”

Nói xong, Diệp Sơ Đường liền rời . Hạ Xu tiễn nàng tận cổng học viện.

Hai trò chuyện, Diệp Sơ Đường : “Đại tẩu, tối nay Tôn Sở mở tiệc ở Thiên Hạ Lâu, đại ca chắc chắn sẽ , tẩu cũng đến góp vui nhé.”

“Được, lát nữa tan học sẽ qua ngay.”

Rời khỏi học viện, Diệp Sơ Đường thẳng đến Thiên Hạ Lâu. Tôn Sở đang ở trong phòng riêng tiểu khúc, ăn trái cây, dáng vẻ vô cùng tự tại. Thấy Diệp Sơ Đường , vội dậy, vẫy tay cho cầm sư lui .

“Đến sớm , bận xong việc ?”

Diệp Sơ Đường xuống cạnh bàn, ném một quả nho miệng: “Xong . Tình hình nhà kính và xi măng nắm rõ. Ta đến tìm ngươi là bàn chuyện mở thêm cửa hàng.”

Nghe đến đây, Tôn Sở lập tức phấn chấn hẳn lên: “Ngươi còn mở cửa hàng gì nữa?”

“Ăn, mặc, ở, , cái gì cũng mở. Ta , khống chế mạch m.á.u kinh tế của Bắc Thần Quốc.”

Mặc, là trồng gai nuôi tằm, dệt vải mở xưởng nhuộm, trang phục.

Ăn, là trồng lương thực cao sản, xây dựng kho lúa lớn nhất, các loại mỹ thực.

Ở, là cung cấp vật liệu xây dựng, mở khách điếm, nâng cao trải nghiệm cư trú.

Đi , là tu sửa đường sá, chế tạo xe cộ, rút ngắn cách thời gian giữa các vùng.

Và dĩ nhiên, tiền trang phủ khắp thiên hạ cũng mở một cái!

Tôn Sở những lời của Diệp Sơ Đường cho nhiệt huyết dâng trào: “Những gì ngươi cũng chính là điều . Chúng cùng nỗ lực, quá mười năm chắc chắn sẽ thực hiện .”

“Ta cũng nghĩ , tiên cứ lập kế hoạch, từ từ đẩy mạnh.”

“Được, giai đoạn hiện tại ngươi mở cửa hàng gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-731-khong-che-mach-mau-kinh-te.html.]

Khi Diệp Sơ Đường hỏi thăm Hướng Kim Chi về việc thu hồi các cửa hàng của nhị phòng, nàng nghĩ kỹ hướng kinh doanh: “Trước mắt mở ba cửa hàng: một bán d.ư.ợ.c thiện, một bán rượu t.h.u.ố.c, và một bán d.ư.ợ.c.”

Ba thứ đều thể học nhanh, dễ thao tác. Hơn nữa, việc dưỡng sinh ở bất kỳ thời đại nào cũng đều săn đón nồng nhiệt.

Tôn Sở gật đầu: “Được, ngươi cung cấp hàng, lo kinh doanh, tỷ lệ chia lợi nhuận vẫn như cũ.”

“Hành, ngươi nhớ dìu dắt Đan Nhi một chút. Khả năng dò hỏi tin tức, giao tiếp và ứng biến của con bé đều là sở trường.”

“Không vấn đề gì, ăn lớn cũng cần trợ lý.”

Hai đều là bậc thầy kinh thương, vô cùng ăn ý, chẳng mấy chốc bàn bạc xong kế hoạch ngắn hạn. Những mời dự tiệc cũng lượt kéo đến. Toàn là những trẻ tuổi quen , ăn uống linh đình, rượu nồng ý hợp, ai nấy đều khát khao về một tương lai rực rỡ.

Tống Cảnh Ninh mắt say lờ đờ Diệp Sơ Đường, nhớ chuyện Tần Mộ Vân tìm gặp và với đó lâu:

*“Tống công t.ử, mỗi khi triều đại đổi, Tống gia đều sẽ nhúng tay để chọn minh quân đăng cơ. Ngài thể đến Thiên Sơn quận mở thư viện, dấn quan trường, hẳn là Tống gia chọn Kỳ Yến Chu đúng ? Ta và sư phụ thấy hai ngôi Đế Tinh mới, lượt ứng Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường. Hợp tác , chúng cùng đưa hai họ lên vị trí đó.”*

Lúc mới , đắn đo. Bởi Diệp Sơ Đường hề hoàng đế, giam cầm trong cung điện lạnh lẽo. Tần Mộ Vân : *“Chỉ phu thê họ xưng đế mới khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục. Với năng lực của họ, chỉ cần ba bốn năm là thể khiến bá tánh an cư lạc nghiệp, triều thần dám dị nghị. Đến lúc đó tuyển vài giám quốc, phò tá Thái t.ử lâm triều, họ thể tự do tự tại tiêu d.a.o tự tại.”*

Tống Cảnh Ninh vì lời mà động lòng, đồng ý với Tần Mộ Vân.

*“Muội , xin . Dù rõ chân tướng trách , cũng hối hận.”*

Diệp Sơ Đường nhận ánh mắt của Tống Cảnh Ninh, hỏi: “Huynh trưởng gì? Có chuyện gì với ?”

Tống Cảnh Ninh mỉm lắc đầu: “Như bây giờ là , năm tháng tĩnh lặng, vạn vật sinh sôi.”

*

Những ngày kế tiếp, cả Thiên Sơn quận bận rộn đến tối mày tối mặt. Đào sông khai mương, trồng cây giữ cát, đào giếng tu đường... Công việc kinh doanh của Diệp Sơ Đường và Tôn Sở cũng phất lên như diều gặp gió, tiếng vang truyền khắp Bắc Thần Quốc.

Hoàng đế tin Trần gia quân đ.á.n.h bại nước láng giềng, khiến bốn mươi vạn quân địch một trở thì long tâm đại duyệt. Không chỉ cấp quân nhu lương thảo mà còn phát tiền tuất cho các tướng sĩ hy sinh. Dù lượng nhiều nhưng cũng là niềm vui ngoài ý .

Tuy nhiên, nạn hạn hán vẫn tiếp diễn, lương thực cứu tế của triều đình căn bản đủ chia. Không ít nơi bá tánh bắt đầu rời bỏ quê hương tìm đường sống, làn sóng dân chạy nạn dần hình thành. Thiên đạo bất công, triều đình vô năng, bá tánh bắt đầu oán hận hoàng đế.

Chillllllll girl !

Một ngày nọ, một đạo sét giữa trời quang đ.á.n.h xuống một cây táo. Trên cây cháy đen hiện bốn chữ: “Hôn quân họa quốc!”

Chuyện truyền , lời đồn thổi nổi lên khắp nơi. Bá tánh bắt đầu lôi những chuyện cũ, những việc hồ đồ của hoàng đế chỉ trích, tiếng vang đòi ông thoái vị ngày càng cao.

 

 

Loading...