Giữa lúc hoàng đế đang nổi trận lôi đình vì những lời đồn đại trong dân gian, Giải Nghệ trở về kinh thành. Hoàng đế ngờ còn dám , lập tức trút hết cơn giận lên đầu .
“Khâm Thiên Giám lơ là chức trách, phản chủ cầu vinh, đáng c.h.é.m!”
Lời dứt, một chiếc nghiên mực ném thẳng về phía Giải Nghệ. Không hoàng đế nương tay, mà là vì lời đồn cho tức đến phát bệnh, thể suy nhược nên ném xa.
Giải Nghệ phớt lờ đám Ngự lâm quân đang tiến tới bắt , bình thản với hoàng đế: “Thần trở về là để chia sẻ nỗi lo với bệ hạ.”
“Ngươi còn mặt mũi chia sẻ nỗi lo cho trẫm? Trẫm tức c.h.ế.t, ngươi thất vọng lắm ? Mau kéo xuống, xử trảm tại chỗ!”
“Hoàng thượng, thần tự tội, c.h.ế.t đáng tiếc. thần cách để dập tắt những lời đồn đại .”
Lúc lời , Giải Nghệ Ngự lâm quân khống chế, kéo ngoài. Mắt thấy sắp lôi khỏi Ngự Thư Phòng, hoàng đế vội hô: “Mang trở !”
“Giải Nghệ, trẫm xem ngươi định dập tắt lời đồn thế nào. Nếu , trẫm sẽ lăng trì ngươi!”
“Hoàng thượng yên tâm, thần bao giờ suông.”
“Nói !”
“Chuyện cây sét đ.á.n.h, rõ ràng là kẻ bày mưu hãm hại hoàng thượng. Vậy thì chúng cứ gậy ông đập lưng ông, cũng dùng một đạo thiên lôi để chính danh cho hoàng thượng.”
Hoàng đế dĩ nhiên cũng từng nghĩ đến cách , nhưng sấm sét là thiên tượng, sức thể điều khiển.
“Ngươi thể dẫn lôi ?”
“Thần thể, nhưng thần thể tìm các giang hồ thuật sĩ dùng thủ thuật che mắt để diễn một màn sấm sét, hơn nữa sẽ đ.á.n.h trúng đá. Đá cứng hơn gỗ, lời khắc đá sẽ sức thuyết phục hơn nhiều.”
Lời khiến cơn giận của hoàng đế vơi phần nào. Ông hừ lạnh một tiếng: “Trẫm cho ngươi ba ngày, nếu xong thì cứ chờ lăng trì !”
“Thần tuân chỉ!”
“Cút xuống !”
Giải Nghệ dậy nhưng lui ngay: “Hoàng thượng, chuyện lời đồn chắc chắn kẻ châm dầu lửa. Muốn lời đồn chấm dứt hẳn, nhất định tìm kẻ đó.”
Hoàng đế dĩ nhiên kẻ thao túng, nhưng phái tra mãi mà chẳng kết quả gì.
“Giải ái khanh thể tính là kẻ nào đang tung tin đồn nhảm, vu khống trẫm ?”
Giải Nghệ bộ tịch bấm đốt ngón tay tính toán: “Thần chỉ thể tính cung vị tiểu nhân của hoàng thượng ở hướng Tây Nam, cách hoàng cung quá trăm trượng. Cụ thể là ai thì cần thời gian để bày trận.”
“Ngươi chỉ ba ngày!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-732-gay-ong-dap-lung-ong.html.]
“Vi thần rõ, vi thần cáo lui.”
Giải Nghệ rời khỏi Cần Chính Điện, về Khâm Thiên Giám mà thẳng khỏi cung. Hắn một phủ riêng ở ngoài cung. Rời kinh thành gần một năm nhưng phủ hề cỏ dại bụi bặm, rõ ràng là t.ử của thường xuyên tới quét dọn.
Sau khi đặt hành lý xuống, cầm la bàn cửa. Hoàng đế vốn tin tưởng Giải Nghệ nên phái đại nội cao thủ giám thị. Giải Nghệ nhận kẻ bám đuôi nhưng chẳng thèm để ý. Hắn cứ trong phạm vi trăm trượng ở hướng Tây Nam của hoàng cung.
Khu vực là nơi cư ngụ của các thế gia đại tộc. Hắn tùy tiện chọn vài hộ, tìm cớ phủ. Trong đó cả Tống gia. Thế gia đại tộc nơi xông là xông, của hoàng đế chỉ thể ngoài canh chừng. Điều tạo cơ hội cho Giải Nghệ trao đổi với gia chủ Tống gia – Tống Minh Ngọc.
Hắn dám ở lâu, ngắn gọn về kế hoạch đưa Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường lên ngôi vị.
“Tống gia chủ, nếu ngài ý kiến, sẽ về kế hoạch tiếp theo.”
Tống gia từ lâu chọn Kỳ Yến Chu. Tống Minh Ngọc gật đầu: “Ta ý kiến, Giải đại nhân cứ .”
“Muốn thành kế hoạch, bước đầu tiên là khiến lấy lòng tin của hoàng đế, việc cần Tống gia chủ phối hợp.”
Chillllllll girl !
“Chỉ cần tổn hại đến căn cơ của Tống gia, nhất định lực phối hợp.”
Giải Nghệ cam đoan: “Tống gia chủ yên tâm, nể mặt Tống gia nuôi dưỡng một vị Quốc cữu gia tương lai, sẽ hại Tống gia .”
Thấy Giải Nghệ ngay cả chuyện cũng , Tống Minh Ngọc tin chắc vị thực sự bản lĩnh: “Giải đại nhân xin cứ tiếp tục.”
“Kế hoạch của là thế : Cho giang hồ thuật sĩ diễn một màn thiên lôi đ.á.n.h trúng đá, dùng bốn chữ ‘Minh quân bảo quốc’ để đè bẹp lời đồn bất lợi cho hoàng đế. Tống gia hãy âm thầm thúc đẩy lời đồn mới để xoay chuyển cục diện, vì hiện tại lúc tay với hoàng đế.”
“Được, còn gì nữa ?”
“Có. Ta sẽ với hoàng đế rằng kẻ tung tin đồn bôi nhọ ông thể là của Tống gia. Sau đó sẽ thuyết phục hoàng đế để giả vờ giao hảo với Tống gia, âm thầm thu thập chứng cứ phạm tội để khống chế Tống gia, khiến Tống gia phục vụ cho hoàng đế.”
Như , thể quang minh chính đại cùng Tống gia mưu sự. Tống Minh Ngọc là thông minh, xong liền đoán mục đích cuối cùng của Giải Nghệ.
“Giải đại nhân mượn tay hoàng đế đối phó Tống gia để ép Lão Ngũ, từ đó bức Diệp Sơ Đường vì bảo vệ mà đoạt thiên hạ?”
“Không chỉ Tống Cảnh Ninh, cả phu thê họ đều trong tính toán của . việc cần thời gian dài để bố trí, nếu dễ lộ sơ hở, xôi hỏng bỏng .”
Diệp Sơ Đường và Kỳ Yến Chu quá thông minh, lập một kế hoạch kẽ hở là chuyện cực khó. Tống Minh Ngọc thấy Giải Nghệ tính toán kỹ lưỡng bèn gật đầu: “Về chi tiết, chúng sẽ bàn bạc kỹ hơn, cố gắng đạt đến sự mỹ.”
Giải Nghệ dậy: “Ta , khi nào cần Tống gia chủ phối hợp, sẽ sai đưa tin.”
“Được, Giải đại nhân thong thả.”
Rời khỏi Tống gia, Giải Nghệ tiếp tục thêm hai phủ thế gia nữa.