Ngay trưa hôm đó, Giải Nghệ đem chuyện nghi ngờ Tống gia tung tin đồn nhảm báo cáo với hoàng đế. Tống gia là "Thái Sơn Bắc Đẩu" trong giới văn đàn, nếu chứng cứ xác thực thì thể tùy tiện động . Vì , đưa đề nghị hợp tác với Tống gia để mở lớp Huyền môn tại Hoa Đình thư viện, mượn cớ đó để âm thầm thu thập chứng cứ mưu phản của họ.
Hoàng đế lập tức đồng ý. Bởi vì trong mắt ông , việc xóa tan lời đồn hiện tại còn quan trọng hơn việc nắm thóp Tống gia!
“Giải ái khanh, nếu ngươi thể khiến lời đồn đảo chiều trong vòng ba ngày, trẫm sẽ chấp thuận kế hoạch của ngươi.”
“Xin hoàng thượng hãy chống mắt chờ xem.”
Giải Nghệ khi kinh nghĩ kỹ cách lấy thánh tâm. Đám giang hồ thuật sĩ mà cũng sớm tìm thấy và an trí trong khách điếm.
Hai ngày , giờ Ngọ.
Trời quang mây tạnh, bỗng nhiên tiếng sấm vang rền. Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, một đạo chớp còn ch.ói lòa hơn cả ánh mặt trời giáng thẳng xuống chùa Hộ Quốc. Tảng đá lập cạnh ao cá cẩm lý trong chùa chẻ đôi, mặt cắt hiện bốn chữ cháy đen: “Minh quân bảo quốc”.
Cùng lúc đó, đàn cá cẩm lý trong ao đồng loạt bơi về phía vị trí sét đ.á.n.h, cảnh tượng vô cùng tráng lệ. Những đang cầu phúc trong chùa thấy cảnh đều đồng loạt quỳ xuống dập đầu bái lạy.
Rất nhanh, tin tức về dị tượng trời ban, sự thêm mắm dặm muối của Tống gia, lan truyền khắp kinh thành. Hoàng đế tin thì long tâm đại duyệt, lập tức triệu Giải Nghệ cung.
“Giang hồ thuật sĩ mà Giải ái khanh tìm quả là bản lĩnh, họ thể trẫm cầu mưa ?”
Giọng điệu tuy là hỏi han nhưng ánh mắt lạnh lẽo, rõ ràng là cho Giải Nghệ đường từ chối. Còn việc Giải Nghệ , ông chẳng quan tâm.
Giải Nghệ vốn chuẩn sẵn màn kịch cầu mưa , bèn sảng khoái gật đầu: “Vi thần tuy giải quyết tận gốc nạn hạn hán, nhưng diễn một màn cầu mưa để trấn an bá tánh thì vẫn , nhưng chờ thiên thời.”
Dù trời nắng ráo mỗi ngày, nhưng cũng sẽ lúc mây đen kéo đến. Phải mây thì mới mưa. Hoàng đế đang vui nên cũng khoan dung với Giải Nghệ hơn một chút.
“Trẫm cho ngươi tối đa mười ngày, nếu thì đừng trách trẫm trị tội!”
Giải Nghệ thừa hoàng đế chỉ đang đe dọa, sẽ gì . Bởi vì Tống gia phục tùng, hoàng đế vẫn dựa . Hắn cung kính khom : “Vi thần tuân chỉ!”
“Ngươi bàn với Tống gia thế nào ? Khi nào thể Hoa Đình thư viện thu thập chứng cứ?”
“Thần sẽ bái phỏng Tống gia chủ ngay bây giờ.”
Hoàng đế phất tay: “Lui xuống .”
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-733-minh-quan-bao-quoc.html.]
Chưa đầy ba ngày , tin tức Giải Nghệ Hoa Đình thư viện phu t.ử, dạy thuật bói toán truyền khắp kinh thành. Huyền môn vốn thần bí, xưa nay chỉ truyền nội bộ. Nay Khâm Thiên Giám công khai dạy học, học trò của đông kể xiết, từ lão già tóc bạc đến trẻ nhỏ lên mười.
Giải Nghệ cho ba ngày để báo danh, đến ngày thứ tư thì đích tuyển chọn những linh khí và thiên phú. Cuối cùng, chỉ giữ hai mươi với đủ lứa tuổi. Hắn lấy một sách vở bí truyền của Huyền môn đưa cho các học sinh.
“Các ngươi hãy xem cho kỹ, ghi nhớ nội dung bên trong. Chỗ nào hiểu thể hỏi . Một tháng sẽ kiểm tra, ai đạt yêu cầu mới chính thức trở thành t.ử của .”
"Học sinh" và " t.ử" sự khác biệt lớn. Người chỉ học lớp vỏ, mới truyền thụ tinh hoa.
“Chúng con nhất định phu t.ử thất vọng!”
Sau khi ở Hoa Đình thư viện vài ngày, thời cơ cầu mưa đến. Giải Nghệ vội vàng cung, giục hoàng đế mau ch.óng sắp xếp nghi thức tế thiên, đích cầu phúc cầu mưa.
Chillllllll girl !
Hoàng đế nghi hoặc Giải Nghệ: “Ngươi chắc chắn nghi thức tế thiên thể cầu mưa chứ?”
Nếu rình rang cầu mưa mà thành, ông sẽ trở thành trò cho thiên hạ!
“Vi thần lấy đầu cổ đảm bảo, nhất định sẽ thành công.”
“Giải Nghệ, trẫm nhắc cho ngươi nhớ, tế thiên chuyện nhỏ. Nếu cầu mưa, kẻ c.h.ế.t chỉ ngươi mà còn cả đám t.ử của ngươi ở Khâm Thiên Giám nữa!”
Hoàng đế Giải Nghệ yêu quý đám t.ử đó nên lấy họ uy h.i.ế.p để ngăn giở trò.
“Vi thần rõ, xin hoàng thượng yên tâm.”
Giải Nghệ xong liền báo giờ lành để cầu mưa, đó rời cung chuẩn .
Ngày hôm giờ Mão, đại điển tế thiên bắt đầu. Nghi thức vô cùng phức tạp, khi hoàng đế bước lên đàn tế thì gần một canh giờ trôi qua. Trong lúc đó, thời tiết dần đổi. Từ trời quang mây tạnh biến thành mây trắng che lấp mặt trời, gió lạnh thổi tới.
Khi hoàng đế bước lên đài cao, cuồng phong nổi lên, mây đen nghịt trời. Cả kinh thành chìm trong bóng tối. Quan kinh ngạc, bá tánh bàng hoàng. Ngay đó, mưa to như trút nước khiến tất cả những ngoài trời đều ướt như chuột lột. một ai chạy trú, họ đều hân hoan đón nhận cơn mưa.
“Ông trời mắt, cuối cùng cũng ban mưa xuống !”
“Minh quân bảo quốc, hoàng thượng đúng là minh quân!”
Cơn mưa kéo dài lâu nhưng danh tiếng "minh quân" của hoàng đế lan xa. Tin tức nhanh ch.óng truyền đến Thiên Sơn quận. Diệp Sơ Đường xong cũng chẳng để tâm. Nàng tuy màn cầu mưa đó là thế nào, nhưng nàng tin Giải Nghệ sẽ bao giờ thật lòng giúp đỡ lão hoàng đế đó.