“Vâng, hẹn gặp !”
Diệp Sơ Đường xoay lên ngựa, thúc ngựa rời . Kỳ Yến Chu bế An An lên ngựa, lập tức đuổi theo. Bốn tâm phúc của Hàn Xung rời mà ở bảo vệ Nhạc Nhạc. Đây là đầu tiên Nhạc Nhạc xa , con bé lưu luyến theo bóng ngựa khuất dần, hốc mắt đỏ hoe. Đường lão gia t.ử lập tức bế Nhạc Nhạc lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho con bé.
“Nhạc Nhạc đừng , cha con sẽ sớm đón con thôi. Con chẳng thích động vật ? Ông cố dẫn con xem xiếc thú nhé?” Sắp đến tết Thượng Tị, trong thành Dương Châu nhiều buổi biểu diễn náo nhiệt. Nhạc Nhạc ôm cổ Đường lão gia t.ử, nín mỉm .
Trong khi nhị lão dẫn Nhạc Nhạc xem xiếc, Diệp Sơ Đường và Kỳ Yến Chu khỏi thành. Dương Châu cách kinh thành quá xa nhưng cũng chẳng gần, phi ngựa nước đại cũng mất năm ngày. vì An An và để phối hợp với tốc độ của Kỳ gia quân, hai vợ chồng giảm tốc độ, mất bảy ngày mới tới Hàm Đan thành – nơi sát vách kinh thành.
Trong bảy ngày , kinh thành xảy hai đại sự:
Thứ nhất: Di nương và con thứ của nhị phòng Kỳ gia c.h.é.m đầu thị chúng.
Thứ hai: Bằng chứng minh oan cho Kỳ gia của Tần gia coi là giả mạo, Tần gia tịch thu tài sản và bắt giam, dự kiến sẽ c.h.é.m đầu cùng nhà Kỳ gia tại cửa chợ ba ngày nữa.
Hiện giờ, chỉ kinh thành canh phòng nghiêm ngặt mà các châu quận lân cận cũng như lâm đại địch. Hàm Đan thành do phe bảo hoàng trấn giữ, tường thành đầy rẫy binh lính sẵn sàng chiến đấu. Chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ, các tướng sĩ cũng sẽ phản ứng cực kỳ gay gắt. Cả tòa thành vây kín như thùng sắt, đừng là , ngay cả một con chim cũng khó lòng bay lọt.
đối với Diệp Sơ Đường, đây chuyện khó. Công đức trị của nàng hiện giờ nhiều đến mức dùng hết, nàng liền dùng dị năng hệ Thổ đào một đường hầm bí mật. Đường hầm rộng cao, ngựa thể qua dễ dàng. Hàm Đan thành lớn, cưỡi ngựa xuyên qua chỉ mất nửa canh giờ.
Sau khi khỏi đường hầm, Diệp Sơ Đường với Kỳ Yến Chu: “Thiếp sẽ đưa An An kinh thành , hội quân với Kỳ gia quân . Đến lúc đó chúng nội ứng ngoại hợp, nhất cử công phá kinh thành, bức vua thoái vị.”
Kỳ Yến Chu gật đầu: “Cẩn thận một chút, hoàng đế tuy là kẻ bất tài nhưng bên cạnh ít cao thủ.”
“Thiếp .”
“Vào kinh thì tìm Bắc Chanh, bộ của ở kinh thành đều do cô quản lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-756-tien-vao-kinh-thanh.html.]
Diệp Sơ Đường đáp lời, đón lấy An An thúc ngựa rời . Kỳ Yến Chu đợi đến khi còn thấy bóng dáng nàng mới quất mạnh roi ngựa: “Giá!” Con ngựa phi nhanh như bay, bụi cuốn mù mịt.
Nửa ngày , Diệp Sơ Đường tới địa giới kinh thành. Mọi ngả đường kinh đều quan binh canh gác, cấm tuyệt đối thành. Diệp Sơ Đường giấu ngựa trong rừng sâu, cải trang cho và An An. Sau đó, nàng dùng tay che mắt An An, dùng thuật Thuấn di đưa bé thẳng kinh thành, đến nơi ẩn náu của Bắc Chanh.
Bắc Chanh là quản lý mạng lưới tình báo của Kỳ Yến Chu, đây từng kinh doanh một t.ửu lầu kết hợp ăn uống và giải trí. Cách đây lâu, khi kinh thành giới nghiêm, ngoại trừ tiệm lương thực và hiệu t.h.u.ố.c, tất cả các cửa hàng khác đều buộc đóng cửa. Không còn t.ửu lầu vỏ bọc, Bắc Chanh tiện truyền tin nên chuyển đến khu ổ chuột ở phía Bắc thành – nơi "ngư long hỗn tạp". Ở đây đông và loạn, việc truyền tin sẽ khó phát hiện hơn.
Khu ổ chuột phía Bắc thành lộn xộn, nhà cửa nhỏ hẹp, san sát , bố cục hỗn loạn khiến quen dễ lạc đường. Không khí nồng nặc mùi chua thối khó ngửi, chân thì bẩn thỉu nhếch nhác. Diệp Sơ Đường rành khu nên chắc thể tìm chính xác sân của Bắc Chanh . Nàng chọn một góc vắng , đưa An An từ đất hiện lên. Hai con một bộ quần áo vải thô rách rưới khi kinh. An An từng mặc loại vải thô ráp nên da thịt cọ đến đỏ ửng, dù khó chịu nhưng bé vẫn cố nhịn, lời nào.
Diệp Sơ Đường dắt tay An An dạo quanh khu ổ chuột để quen địa hình. Nàng tìm thấy căn nhà của Bắc Chanh nhưng đẩy cửa ngay, mà dạo hết một vòng khu phía Bắc để ghi nhớ đường lối . Xong xuôi, nàng mới đưa An An đến tìm Bắc Chanh.
Cánh cổng căn nhà đang khép hờ, rõ ràng là đang đợi hai con. Diệp Sơ Đường bước , thấy một mỹ phụ nhân đang thêu thùa gốc cây đào đang nở rộ. Nàng từng gặp Bắc Chanh nhưng Kỳ Yến Chu mô tả, nên ngay đây chính là cần tìm.
Cánh cổng sân đóng . Diệp Sơ Đường đầu, phát hiện đóng cửa là Đông Ảnh. Đông Ảnh là một trong bốn tâm phúc của Kỳ Yến Chu. Hắn lập tức hành lễ: “Thuộc hạ bái kiến phu nhân, tiểu công t.ử.”
Diệp Sơ Đường tò mò hỏi: “Ngươi đến kinh thành từ khi nào ?” Khi họ nam hạ Dương Châu, Đông Ảnh vẫn còn ở Thiên Sơn quận để quản lý việc khai hoang trồng trọt.
Đông Ảnh dậy đáp: “Sau khi lão gia và phu nhân mất tích, thuộc hạ theo dấu vết, họ đang ở kinh thành nên tới đây.”
Hắn dứt lời, Bắc Chanh buông đồ thêu, uyển chuyển bước tới mặt Diệp Sơ Đường: “Thuộc hạ Bắc Chanh, bái kiến phu nhân, bái kiến tiểu công t.ử.”
Diệp Sơ Đường đỡ Bắc Chanh dậy, hỏi: “Trong nhà còn phòng trống ? An An mệt , cần nghỉ ngơi một lát.”
Chillllllll girl !
“Có ạ, nhà ở khu phía Bắc tuy nhỏ nhưng phòng ốc khá nhiều. Để thuộc hạ đưa tiểu công t.ử nghỉ, Đông Ảnh, ngươi hãy báo cáo tình hình kinh thành cho phu nhân .”