Phía bên .
Diệp Sơ Đường thư cho Kỳ Yến Chu xong liền dẫn An An cung. Lần thuấn di , An An tỉnh táo. Cậu bé chỉ cảm thấy mắt tối sầm, ch.óp mũi thoảng qua mùi đất ẩm, chớp mắt xuất hiện trong hoàng cung.
Cậu bé trợn tròn mắt, đầy vẻ kinh ngạc: “Nương...”
Diệp Sơ Đường giơ tay chặn môi bé: “Đừng hỏi gì cả, nương sẽ giải thích cho con.”
Nói xong, nàng lấy từ gian một ly linh tuyền đưa cho An An: “Uống , nước thể giúp tinh thần lực của con mạnh thêm một chút.”
An An đầu uống linh tuyền, nhưng là đầu thấy Diệp Sơ Đường lấy đồ vật từ hư . Cậu bé nén sự kinh ngạc trong lòng, nhận lấy ly nước và uống sạch sành sanh. Cơ thể tức khắc cảm thấy nhẹ nhõm, đầu óc cũng minh mẫn hơn hẳn.
Diệp Sơ Đường cất ly gian, nắm lấy tay An An : “Giờ nương sẽ đưa con đến nơi gần hoàng đế nhất, thể dùng tinh thần lực khống chế là tùy thuộc con.”
An An gật đầu, khẳng định chắc nịch: “Nương, con nhất định sẽ thành công!”
Sau khi hoàng đế bắt giữ quan viên, phú thương và học sinh, ban đầu Diệp Sơ Đường định dùng phận “Quỷ Đạo” để cứu . Chỉ cần dùng dị năng hệ Thổ phá hủy tường thành là xong. cần cứu quá đông, nhiều nàng quen , thể cứu chính xác từng một.
Lúc , An An đề nghị để bé thử một . Cậu dùng tinh thần lực khống chế hoàng đế, bắt hạ lệnh thả .
Chillllllll girl !
Ban đầu Diệp Sơ Đường đồng ý. Bởi vì An An còn quá nhỏ, tinh thần lực còn yếu, khó để khống chế một nam t.ử trưởng thành ý chí tự chủ. Nếu thất bại, bé sẽ phản phệ. Nhẹ thì đau đầu, cần tĩnh dưỡng lâu ngày; nặng thì tổn thương não bộ, trở thành kẻ ngốc.
An An thuyết phục nàng: “Nương, cơ thể hoàng đế sớm suy kiệt, giờ trúng độc, còn uất ức đến mức hộc m.á.u, đây chính là thời cơ nhất để con thừa cơ xâm nhập. Dù thất bại, con cũng sẽ tổn thương quá lớn.”
“Hơn nữa đây là một cơ hội thực chiến , con bỏ lỡ. Huống hồ nương ở bên hỗ trợ, phần thắng của con sẽ cao hơn nhiều.”
Sau khi xác định An An sẽ cậy mạnh, Diệp Sơ Đường mới thư cho Kỳ Yến Chu dẫn bé cung. Nàng xoa đầu An An, một nữa nhấn mạnh: “Không cậy mạnh, thất bại đáng sợ, lấy bản mạo hiểm mới là ngu xuẩn!”
An An bảo đảm: “Nương yên tâm, con nhất định sẽ lượng sức mà .”
“Được, thôi.”
Diệp Sơ Đường và An An lúc đang ở trong Hỉ Thọ cung của Đức công công. Sau khi Đức công công c.h.ế.t, cung nữ và thái giám ở đây điều việc khác, trong cung một bóng . Hai con bàn bạc xong liền dùng thuật độn địa xuống tẩm điện của hoàng đế.
Dưới tẩm điện hoàng đế là một mật thất. Trước đây, mật thất đổ bê tông cốt thép Diệp Sơ Đường đào một cái lỗ, vơ vét sạch sành sanh đồ đạc bên trong. Giờ đây mật thất đó bỏ hoang. Cái lỗ vẫn còn, nhưng lối thông lên tẩm điện phong tỏa , mật thất cũng lấp đầy bằng đá tảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-767-an-an-ra-tay.html.]
Diệp Sơ Đường thấy mật thất dùng , liền cảm nhận bố cục tẩm điện, tìm vị trí của hoàng đế. Sau đó, nàng chọn một cách thẳng gần nhất. Vẫn là ở lòng đất, tối đen như mực, xung quanh nồng nặc mùi bùn đất.
Không gian chật hẹp khiến An An chút hoảng hốt, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Diệp Sơ Đường cảm nhận , liền nắm c.h.ặ.t t.a.y bé, khẽ truyền lực: “Đừng sợ, nương ở đây.”
Nói xong, nàng thẳng vấn đề: “An An, thời gian gấp rút, chúng bắt đầu thôi.”
An An hít sâu một , cố gắng bình tĩnh : “Nương, con sẵn sàng .”
“Nhắm mắt .”
Giọng của Diệp Sơ Đường mềm mại và bình thản, giúp An An thả lỏng. Cậu bé theo, nhắm nghiền đôi mắt.
“Cơ thể thả lỏng, tâm trí trống rỗng, đừng nghĩ ngợi gì cả.”
An An theo, tay bé tuột khỏi lòng bàn tay Diệp Sơ Đường, cơ thể vì thả lỏng mà đổ xuống. Diệp Sơ Đường dùng dị năng hệ Thổ đổi gian, để và An An cùng phẳng mặt đất.
“An An, tập trung tinh thần lực của con, hướng lên phía mà di chuyển...”
Nàng dẫn dắt An An, đưa tinh thần lực của bé chạm đến hoàng đế đang mệt mỏi rã rời cả tâm lẫn . Hoàng đế tuy suy yếu nhưng dù cũng là trưởng thành, là đế vương, khống chế hề dễ dàng.
An An khi cảm nhận hoàng đế liền thử dùng thần kinh để thao túng . Thử thử lâu vẫn thành công. bé thể khiến hoàng đế thực hiện vài động tác đơn giản như giơ tay ho khan. Chỉ cần nỗ lực thêm chút nữa là thể biến hoàng đế thành một con rối ngoan ngoãn.
Khi tinh thần lực tiêu hao ngày càng nhiều, đầu bé đau như b.úa bổ, tưởng chừng sắp nổ tung, chút trụ vững. Diệp Sơ Đường cảm nhận cơ thể An An căng cứng và run rẩy, bé đang cậy mạnh.
“An An, mau thu hồi tinh thần lực !”
Giọng nàng đầy lo lắng nhưng dám hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì nếu cưỡng ép cắt đứt tinh thần lực của An An, bé sẽ thương nặng.
An An thấy lời , run giọng : “Nương, tin con, con .”
Nói xong, bé càng thêm chuyên chú khống chế hoàng đế. Đầu đau đến mức phảng phất nổ tung, m.á.u tươi trào từ mũi và miệng. Mồ hôi lạnh thấm đẫm xiêm y, cơ thể nhỏ bé run rẩy dữ dội, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Diệp Sơ Đường thể thấu bóng tối trong lòng đất. Dáng vẻ của An An khiến nàng đau lòng khôn xiết, nhưng chẳng thể gì khác. Nghĩ đoạn, nàng nắm lấy cánh tay An An, truyền nội lực cho bé, tiếp thêm cho một chút trợ lực.