Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 768: Nghênh Đón Tân Chủ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:07:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng liệu việc tác dụng , nhưng nàng chắc chắn sẽ hại. Một dòng ấm áp từ cánh tay lan tỏa khắp , cơ thể lạnh lẽo cứng đờ của An An dần trở nên mềm mại. Tinh thần lực sắp cạn kiệt bổ sung kịp thời, và cuối cùng bé cũng khống chế hoàng đế.

“Dậy!”

Theo mệnh lệnh của bé, hoàng đế gượng dậy từ long sàng với cơ thể suy nhược. Nội thị cận vội vàng nhắc nhở: “Hoàng thượng, thái y long thể ngài quá yếu, cần giường tĩnh dưỡng.”

Ánh mắt hoàng đế trống rỗng, nhưng khẽ cúi đầu để che giấu cảm xúc trong mắt: “Người !”

Đại nội thị vệ canh giữ ngoài tẩm điện vội vàng tiến , quỳ một gối xuống đất: “Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng gì sai bảo?”

“Thả hết các quan viên, phú thương và học sinh bắt đó. Mở cửa thành, nghênh đón Kỳ Yến Chu và Kỳ gia quân thành.”

Lời thốt , đại nội thị vệ ngẩn , đám nội thị cũng ngây dại.

“Hoàng thượng, ngài...”

Đại nội thị vệ định hỏi hoàng đế quá suy yếu nên đầu óc tỉnh táo, đang mê sảng . lời đại nghịch bất đạo, dám , đành đổi cách hỏi khác: “Hoàng thượng, ngài định chắp tay nhường ngôi vị hoàng đế cho Kỳ Yến Chu ?”

Hoàng đế thở dài: “Giờ đây, vận của Triệu gia tận. Dù giãy giụa thế nào cũng đổi việc giang sơn đổi chủ. Sự kiên trì vô nghĩa chỉ khiến Triệu gia rơi t.ử lộ, các ngươi cũng sẽ liên lụy. Trẫm chỉ mở cửa thành, mà còn mở cửa cung, đích nghênh đón Kỳ Yến Chu cung xưng đế!”

Những lời giống phong cách của hoàng đế. Đại nội thị vệ sợ hãi đến mức lập tức mời Thống lĩnh Ngự lâm quân.

Thống lĩnh Ngự lâm quân theo sát hoàng đế mười mấy năm, quá hiểu rõ tính cách của . Trong mắt ông , hoàng đế thà c.h.ế.t long ỷ chứ tuyệt đối chủ động nhường ngôi cho kẻ khác.

“Hoàng thượng gì đó , mau mời thái y!”

Ông dứt lời, Phó thống lĩnh cùng đám Ngự lâm quân quỳ sụp xuống: “Thống lĩnh, xin ngài hãy tam tư.”

Tất cả bọn họ đều , Kỳ Yến Chu chắc chắn sẽ đăng cơ xưng đế. Chống cự đến cùng chỉ là một trò ! Trước đây hoàng mệnh nên mới đối kháng với Kỳ Yến Chu, nhưng nay Hoàng thượng buông xuôi, hà tất tìm chân tướng để tự chuốc lấy phiền phức.

Thống lĩnh Ngự lâm quân kinh ngạc đám thủ hạ đang ý định phản bội: “Các ngươi điên hết ?”

“Thống lĩnh, chúng điên, chỉ là sống tiếp mà thôi!”

Thống lĩnh Ngự lâm quân là phe bảo hoàng, chỉ trung thành với hoàng thất Triệu gia, thà c.h.ế.t khuất phục. Ông hừ lạnh một tiếng: “Hoàng thượng chắc chắn kẻ gian mê hoặc, ...”

Lời tuyên bố hùng hồn kịp dứt, ông Phó thống lĩnh vung đao cứa ngang cổ. Khi ngã xuống đất, ông vẫn trợn tròn mắt, c.h.ế.t nhắm mắt.

Chillllllll girl !

Phó thống lĩnh ném thanh đao dính m.á.u xuống đất, lệnh: “Mở cửa thành, mở cửa cung, nghênh đón Kỳ công t.ử cung!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-768-nghenh-don-tan-chu.html.]

“Rõ!”

Những binh sĩ Ngự lâm quân sống sót lập tức hưởng ứng, thi hành mệnh lệnh. Những kẻ còn đều thái độ nước đôi, dù mệnh lệnh của hoàng đế cũng quá hoang đường, cửa thành mở đổi ý.

Phó thống lĩnh Ngự lâm quân chẳng buồn quan tâm đến tâm tư nhỏ nhặt của đám , lập tức tiến về phía tẩm điện của hoàng đế. Hắn khống chế hoàng đế! Dù hoàng đế đổi ý thì tin tức cũng thể truyền ngoài!

*

An An cũng thể khống chế hoàng đế quá lâu. Sau khi xác nhận tin tức thả và mở cửa thành truyền , bé liền thu hồi tinh thần lực.

Hoàng đế vốn yếu ớt, tinh thần tấn công và khống chế, nên khi tinh thần lực của An An rút , lập tức hôn mê bất tỉnh. Nội thị vội vàng mời thái y, nhưng kịp khỏi tẩm điện Phó thống lĩnh Ngự lâm quân chặn .

Còn An An ở hầm tẩm điện, bé phun một ngụm m.á.u ngất . Diệp Sơ Đường sợ hãi khôn xiết, lập tức bắt mạch cho con. Sau khi xác định tổn thương não bộ, chỉ là cơ thể hao tổn quá mức, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng cho An An uống một viên đan d.ư.ợ.c dưỡng nguyên khí, đưa bé trở Hỉ Thọ cung.

Trong lúc hôn mê, An An mơ một giấc mơ dài. Cậu mơ thấy cách huấn luyện, khống chế và sử dụng tinh thần lực. Khi tỉnh , đầu đau như b.úa bổ, mùi m.á.u trong miệng cũng khiến khó chịu.

Diệp Sơ Đường luôn túc trực bên cạnh, thấy mắt An An khẽ động liền tỉnh: “An An, con thấy thế nào ?”

Lời quan tâm dịu dàng lọt tai, An An lập tức mở mắt. Đối diện với ánh mắt lo lắng của , bé khàn giọng gọi: “Nương.”

Diệp Sơ Đường nhẹ nhàng đỡ An An dậy: “Đau đầu lắm ? Có chỗ nào thoải mái ?”

An An định lắc đầu nhưng thấy một trận choáng váng, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

“Đừng cử động mạnh, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Con sử dụng tinh thần lực quá độ nên tổn thương đầu óc, may mà gì nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng là sẽ .”

An An dám cử động nữa, dựa lòng : “Nương, con .” Giọng bé nhẹ tênh, mang theo chút tự hào nho nhỏ.

Diệp Sơ Đường tuy chút giận nhưng cũng vô cùng tự hào về con trai: “An An thật giỏi!”

Được khen, khóe môi An An khẽ nhếch lên, đột nhiên cảm thấy đầu còn đau như nữa.

“Nương, con mơ một giấc mơ.” Cậu bé giấu giếm, kể hết nội dung giấc mơ cho . Bởi vì chuyện khống chế tinh thần, chỉ Diệp Sơ Đường .

 

 

Loading...