“Di nương, tam , đừng bận rộn nữa. Lát nữa con và A Chu sẽ qua Tống gia một chuyến, sẽ mang thức ăn về cho .”
Hứa di nương nghĩ thầm bữa sáng của Tống gia chắc chắn phong phú, liền : “Phu nhân, con và gia chủ cứ ăn ở Tống gia là , cần mang về . Mọi đang trong thời gian dưỡng bệnh, buổi sáng ăn chút cháo loãng là nhất.”
Diệp Sơ Đường Hứa di nương phiền Tống gia. Nàng : “Di nương, con . Tống gia nợ con nhiều, chút thức ăn còn đủ trả lãi .”
Nghe , Hứa di nương mới gật đầu: “Được, phiền phu nhân quá.”
“Di nương, tam , giờ vẫn còn sớm, hai mau ngủ thêm một lát cho khỏe .”
Nói xong, Diệp Sơ Đường rời khỏi bếp, cùng Kỳ Yến Chu cưỡi ngựa đến Tống gia. Đường phố hoàng thành vẫn vắng lặng, ngay cả tiệm lương thực cũng mở cửa. Tiếng vó ngựa nện xuống mặt đường trống trải tạo nên những tiếng vang vọng.
Hai nhanh ch.óng đến Tống gia. Để bảo vệ nhà họ Tống, Kỳ Yến Chu sớm sai Đông Ảnh sắp xếp canh gác. Cũng may hoàng đế ngu , đến giờ vẫn nhận việc triều đại đổi công lớn của Tống gia, nếu tay với họ từ hôm qua .
Cửa lớn Tống gia mở rộng, gác cổng vội vàng tiến lên dắt ngựa cho hai : “Kỳ công t.ử, Kỳ phu nhân, gia chủ chờ sẵn ở chính sảnh ạ.”
Tống Minh Ngọc chờ đợi giây phút từ khi Kỳ Yến Chu dẫn binh công thành. Giờ đây cuối cùng cũng đợi , mệt mỏi đều tan biến: “Kỳ công t.ử, Kỳ phu nhân, mời .”
Diệp Sơ Đường xuống thẳng thắn : “Tống gia chủ, phái gửi ít đồ ăn sáng qua Thần Vương phủ nhé.”
Tống Minh Ngọc Diệp Sơ Đường vẫn còn để tâm chuyện Tống gia tính kế đây, liền đáp: “Được, từ giờ cho đến khi hai vị đăng cơ, chi phí sinh hoạt của Thần Vương phủ sẽ do Tống gia phụ trách.”
Trong cung quy củ nghiêm ngặt, thức ăn đều từ Ngự Thiện Phòng , Tống gia dù lòng gửi cũng .
Diệp Sơ Đường Tống Minh Ngọc đang tỏ vẻ hiền hòa, hỏi: “Sức khỏe của trưởng khá hơn ?”
Vừa dứt lời, Tống Cảnh Ninh bước chính sảnh. Sắc mặt vẫn còn tái nhợt, rõ ràng vết thương lành hẳn. tâm trạng vẻ , khóe môi nhếch lên một độ cong khá lớn.
“Tốc độ các chiếm kinh thành nhanh hơn dự tính ba ngày đấy, cách nào ?” Tống Cảnh Ninh thực sự tò mò hiểu tại hoàng đế chịu mở cửa thành, cửa cung.
Kỳ Yến Chu cũng tò mò, sang Diệp Sơ Đường. nàng định giải đáp thắc mắc cho ba đàn ông : “Bí mật, thể tiết lộ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/don-khong-nha-kho-cua-ke-thu-y-phi-rat-dung-bung-di-luu-day/chuong-773-sap-xep-nhan-su.html.]
Nghe , Tống Cảnh Ninh ý chuyển chủ đề: “Các định khi nào thì đăng cơ?”
Kỳ Yến Chu nhấp một ngụm nóng: “Hôm nay xử lý nốt chuyện trong cung, ngày mai lệnh cho đủ loại quan lên triều, lúc đó sẽ bàn bạc .” Hắn giải quyết xong đám tham quan ô mới bàn chuyện đăng cơ.
“Cũng , ngày mai sẽ lên triều.”
Tống Minh Ngọc thấy Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường vẫn ăn sáng, liền : “Chúng ăn bàn.” Nói xong, bốn dời bước sang phòng ăn.
Khi thức ăn dọn lên, Tống Minh Ngọc dặn dò quản gia mang đồ ăn qua Thần Vương phủ. Dặn xong, ông cho lui hết hạ nhân. Bốn ăn bàn bạc về việc bổ nhiệm các chức quan trong triều. Muốn lập triều đại mới, đương nhiên giải quyết những tệ nạn cũ. Sẽ nhiều quan viên giáng chức, thậm chí là bãi miễn. Những vị trí trống cần thế, nếu tân triều sẽ thể vận hành.
Việc bổ nhiệm chức quan chính là mục đích Kỳ Yến Chu đến Tống gia hôm nay. Học viện Hoa Đình của Tống gia đào tạo vô văn thần võ tướng ưu tú. Dù nhiều sự thối nát của hoàng quyền đồng hóa, nhưng Học viện Hoa Đình bao giờ thiếu nhân tài. Một vị quan bãi chức, ít nhất sẽ mười đủ khả năng tranh cử, chọn ưu tú nhất mà dùng.
Kỳ Yến Chu Tống Cảnh Ninh: “Huynh trưởng, tin , cũng tin Tống gia. Những chức quan còn trống trong triều sẽ do đề cử, nhưng cuối cùng bổ nhiệm sẽ do quyết định.”
Chillllllll girl !
Lời thốt , Tống Cảnh Ninh cảm thấy áp lực đè nặng. Học viện Hoa Đình tuy bồi dưỡng nhiều nhân tài, nhưng họ từng quan, khi nhậm chức sẽ cũng dám chắc.
Diệp Sơ Đường thấy Tống Cảnh Ninh im lặng, đang lo lắng điều gì, liền : “Huynh trưởng yên tâm, và A Chu sẽ lập Đốc Sát Viện để giám sát quan , Viện trưởng sẽ là Tần thừa tướng cương trực công chính.”
Tần Trưng đây hoàng đế uy h.i.ế.p, vì cầu tình cho Kỳ gia mà phạt, cả nhà tống giam. Hiện giờ nhà họ Tần vẫn đang nhốt trong thiên lao.
Tống Cảnh Ninh thấy ý tưởng về Đốc Sát Viện , nhưng thể để quyền lực của nó quá lớn, nếu hoàng quyền sẽ dễ thao túng: “Sơ nhi, bất kể chức quan nào cũng cần kiềm chế.”
Diệp Sơ Đường gật đầu: “Huynh trưởng yên tâm, Đốc Sát Viện còn Nhiếp Chính Vương.”
Kỳ Yến Chu bổ sung thêm: “Nhiếp Chính Vương chính là trưởng, còn Ngự sử thể buộc tội Nhiếp Chính Vương.”
Đốc Sát Viện, Nhiếp Chính Vương và Ngự sử sẽ kiềm chế lẫn . Kết quả thế nào ai , nhưng trong thời gian và An An tại vị, tuyệt đối sẽ để xảy chuyện dùng quyền mưu lợi cá nhân.
Tống Cảnh Ninh sớm đoán Kỳ Yến Chu sẽ ban cho chức cao lộc hậu, nhưng ngờ là chức Nhiếp Chính Vương một vạn .