Đồng Tiền Của Ta Thông Đến Hiện Đại (Cổ Xuyên Kim) - Chương 52: Lại là một ngày bận rộn
Cập nhật lúc: 2026-03-23 23:19:15
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đi một vòng sơn cốc trở về, lúc việc ở khách sạn, Tô Hợp Hương thấy dạo Trương Tĩnh thích đeo tai khi việc, liền tò mò hỏi cô: “Tiểu Tĩnh, em đang cái gì ?”
Từ thứ gọi là tai đó mơ hồ truyền giọng của một phụ nữ. Trương Tĩnh tháo tai xuống, đáp: “Tiểu thuyết đó, là sách .”
Tô Hợp Hương thầm nghĩ, sách chẳng giống quyển sách mà cô từng nhặt đây , chỉ là từ sách chuyển sang điện thoại mà thôi.
“Tiểu Tĩnh, em giỏi thật, bây giờ vẫn còn chăm chỉ học tập!” Tô Hợp Hương khen.
Trương Tĩnh ha ha, hổ xua tay: “Ha ha, , em chăm học đến . Nếu thật sự chăm học như thế thì em còn phục vụ ở đây gì! Đây là tiểu thuyết, chỉ để giải trí thôi.”
Tô Hợp Hương lúc mới chợt nhớ , tiểu thuyết hình như chính là loại thoại bản t.ử.
Trương Tĩnh nhiệt tình : “Em tải cho chị một cái nhé, chị thể việc , nếu thì chán lắm. À, em giới thiệu cho chị cuốn em đang , 《Mang theo gian xuyên qua, giàu》, lắm!”
Nghe thấy bốn chữ “mang theo gian xuyên qua”, Tô Hợp Hương khỏi giật . Cô nhớ tới trải nghiệm kỳ lạ của , nhưng vẫn cố gắng che giấu, để lộ ngoài.
Tốc độ mạng của khách sạn nhanh, tới một phút tải xong.
Trương Tĩnh lướt màn hình điện thoại : “Được , chị thử xem. Xuyên qua mang theo gian là thể loại em thích nhất. Nếu thích thì đổi cuốn khác , tiểu thuyết nhiều lắm, mãi cũng hết.”
Tô Hợp Hương nhận lấy điện thoại: “Vậy để chị tan .” Cô cũng dám khi đang việc, dù công việc vẫn nghiêm túc.
Cô hỏi Trương Tĩnh: “Tiểu Tĩnh, em chợ thổ sản vùng núi thế nào ? Chị tới đó xem thử.”
Trương Tĩnh nghĩ một lúc : “Chợ thổ sản vùng núi ? Hình như em qua, chắc ở phía Cẩu Hùng Lĩnh.”
“Có lẽ , nhưng em vị trí cụ thể ?” Tô Hợp Hương định hỏi đại khái vị trí hoặc một mốc dễ nhận , tự hỏi đường tiếp.
Không ngờ Trương Tĩnh gửi thẳng một vị trí định vị điện thoại của cô: “Thanh Nguyên đại đạo 199, chị mở cái theo chỉ dẫn là .”
Tô Hợp Hương bấm mở , màn hình hiện lên một ứng dụng gọi là “dẫn đường”. Cô Trương Tĩnh với vẻ bối rối: “Tiểu Tĩnh, cái dùng thế nào?”
“Chị định gọi taxi, xe buýt tự đạp xe? Nó sẽ căn cứ phương tiện của chị để lên lộ trình.”
“Xa ?” Tô Hợp Hương hỏi.
“Chị ở đây ,” Trương Tĩnh chỉ màn hình điện thoại, “Hiển thị là 18 km. Sau đó chọn lái xe xe đạp, nếu chọn xe đạp thì 45 phút. Chị cứ theo chỉ dẫn là .”
“À, là !” Tô Hợp Hương bừng tỉnh. Trước giờ cô chỉ quanh quẩn trong khu vực khách sạn, từng xa như , nên cũng từng dùng đến thứ gọi là dẫn đường.
Sau khi tan ca sớm, Tô Hợp Hương mở chức năng dẫn đường điện thoại, lái chiếc xe ba bánh của hướng về phía chợ thổ sản vùng núi. Trên đường , cô thấy một nơi gọi là “thành phố nội thất”, chắc là nơi bán đồ gia dụng.
Tuyến đường dẫn đường chỉ ngày càng xa khu dân cư, xe cộ và đường đại lộ cũng thưa dần, khung cảnh xung quanh trở nên yên tĩnh hơn.
Điều khiến cô bắt đầu nghi ngờ liệu quá xa . Nếu chẳng may xe ba bánh hết điện, mà cô quá xa về thì ?
Kỵ hành ước chừng nửa giờ , cô phát hiện một nơi trông giống như một khu chợ lớn, nhưng cửa vắng tanh thể giăng lưới bắt chim, bên trong cũng lạnh lẽo.
Cô tấm biển treo cửa —— chợ bán sỉ rau dưa, hóa chợ bán sỉ rau dưa ở chỗ !
Bây giờ là buổi chiều, trách nào bên trong mấy . Bên chắc mở cửa sớm, lẽ nửa đêm bắt đầu buôn bán. Cô thầm nghĩ nhất định tới đây mở mang một phen.
Dọc hai bên đường thỉnh thoảng còn thấy vài mảnh ruộng lẻ tẻ, cách đó xa là dãy núi trập trùng. Trên con sông rộng núi, một cây cầu hùng vĩ vắt ngang hai bờ, qua dài tới hai ba dặm.
Tô Hợp Hương há hốc miệng, cây cầu hùng vĩ như , từng ai nhắc tới?
Hay là trong mắt nơi đây, cây cầu quá đỗi bình thường, đến mức đáng để nhắc tới?
Cây cầu sáu làn xe qua . Cô cẩn thận sát ở làn ngoài cùng, bên cạnh là những chiếc ô tô lao v.út qua với tốc độ cực nhanh.
Qua cầu xong, khi sự kiên nhẫn của cô gần như cạn sạch, cuối cùng cũng tới chợ thổ sản vùng núi.
Nhìn từ xa, cô chút thất vọng, vì khu chợ còn lớn bằng chợ rau, thậm chí cũng mới bằng khu chợ bán rau nơi Tần đại nương bán hàng. Nơi chỉ là một con phố đơn giản, hai bên là những cửa tiệm một tầng, ngay cả nhà lầu cũng .
Dù , việc buôn bán vẫn khá nhộn nhịp. Từng nhóm liên tục đủ loại phương tiện từ hướng núi chạy tới bán thổ sản vùng núi.
Lúc hơn chục trung niên và già bước xuống từ thùng xe máy kéo, mỗi đều mang theo một bao tải da rắn lớn đựng đầy hàng hóa.
Họ tới một cửa tiệm, đặt thổ sản hái lên cân để cân trọng lượng, đó nhận tiền. Một bao hàng thể bán hai trăm tiền mặt.
Đi sâu bên trong còn nhiều bày quán ngay mặt đất, bán đủ loại thổ sản vùng núi.
Tô Hợp Hương thấy nhiều thứ quen , cũng vài thứ nhận . Ví dụ như loại trông giống củ cải nhỏ nhưng nhiều rễ dài, đó là sâm núi dại; còn những quả nhỏ màu đỏ phơi khô, khá quen, dường như cô từng hái qua.
Cô hỏi thử một bán hàng, mới đó gọi là ngũ vị t.ử, giá còn đắt.
“Lại đây xem , mất ngủ uống cái hiệu nghiệm.”
“Cái bao nhiêu tiền một cân ?” Tô Hợp Hương hỏi.
“Nửa cân 50!” Chủ quán thấy vẻ mặt sững sờ của Tô Hợp Hương liền tủm tỉm giải thích: “Đây là hàng hoang dã chính hiệu!”
Tô Hợp Hương liên tục lắc đầu rời , mua nổi! Mua nổi!
Cô dám hỏi giá từng nhà một cách trắng trợn, sợ hỏi nhiều mà mua sẽ khiến nghĩ tới quấy rối. Vì cô chỉ lặng lẽ quan sát hàng hóa trong chợ, nghĩ rằng tới nhiều thì sẽ tự giá thị trường.
Chợ thổ sản vùng núi lớn và phồn hoa như cô tưởng tượng, nhưng cô cũng học hỏi ít điều, thêm hiểu ban đầu về các loại thổ sản vùng núi. Chuyến coi như uổng công.
Cô hài lòng cưỡi xe ba bánh lên đường về nhà. Trên đường về, cô nhớ tới lời Trương Tĩnh , liền mở điện thoại thử tiểu thuyết:
“Liễu Tiên Nhi từ từ tỉnh , nàng chậm rãi mở hai mắt, trong ánh mắt tràn đầy mê mang và hoang mang. Đập mắt nàng là một phụ nhân đang ôm c.h.ặ.t lấy , phụ nhân đến tê tâm liệt phế, dường như mất bảo vật quý giá nhất. Tiên Nhi khẽ nhíu đôi mày , trong lòng âm thầm suy đoán: ‘Người rốt cuộc là ai?’”
“Ngay khi nàng định mở miệng hỏi, đột nhiên một cơn đau đầu dữ dội ập tới như thủy triều, tựa vạn tiễn xuyên tim. Ngay đó, từng luồng ký ức xa lạ nhưng khổng lồ như mãnh thú hồng thủy cuồn cuộn tràn trong đầu nàng. Những ký ức khiến Tiên Nhi trở tay kịp, chỉ cảm thấy trời đất cuồng, mắt tối sầm.”
Tô Hợp Hương khỏi sững sờ. Trước cô từng lén xem vài quyển thoại bản trong nhà, nhưng từng nghĩ thoại bản ở Hoa Quốc sức tưởng tượng kỳ lạ đến . Cô thầm cảm thán, quả nhiên hổ là Hoa Quốc, ngay cả thoại bản cũng sáng tạo đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dong-tien-cua-ta-thong-den-hien-dai-co-xuyen-kim/chuong-52-lai-la-mot-ngay-ban-ron.html.]
Cô thậm chí dừng xe bên đường, chăm chú thêm một lúc.
Theo tiến triển của câu chuyện, Tiên Nhi từ ban đầu yếu đuối dần trở nên sát phạt quyết đoán. Trong lòng Tô Hợp Hương nảy sinh nghi hoặc: “Tuy thể vẫn là thể cũ, nhưng hồn phách còn là ban đầu, còn thể xem là con gái của Lý thị ? Lại Lý thị thật sự con còn là con nữa ?”
Cô khỏi liên tưởng tới . Nếu Nhị Ni đột nhiên cô hồn dã quỷ nhập , cô chắc chắn sẽ nhận . Dù nhất thời che mắt, lâu dần cũng nhất định sẽ lộ sơ hở.
gian của Tiên Nhi khiến Tô Hợp Hương vô cùng hướng tới: linh tuyền, đất trồng thể tăng tốc sinh trưởng, thậm chí con còn thể sinh sống trong đó. Nghĩ tới thôi cô thèm thôi.
Tuy trong lòng cô vẫn âm thầm cáo tội: “Vô Lượng Thiên Tôn, Quan Thế Âm Bồ Tát, dân nữ tuyệt đối ý chê bai gian của , tuyệt đối , hiện giờ như .”
Hơn nữa cô cũng mới thì thông đạo đó chính là gian. Khi cô nó, nơi đó đúng là một căn phòng trống rỗng. Quả nhiên Hoa Quốc đặt tên.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô cảm thấy gian của còn lợi hại hơn. Dù cũng thể xuyên qua hai thế giới cơ mà! Nghĩ cô khỏi chút tự hào.
Đến cửa nhà, cô ngay mà rẽ qua trạm thu mua .
“Bà chủ, sách gì trẻ con thể ? Có quần áo mùa xuân ạ?”
“Có, đều ! Sách thì ngày nào cũng ! Bây giờ sắp đổi mùa, quần áo bán cũng nhiều, cô cứ lật xem .”
Tô Hợp Hương cửa hàng của bà chủ thường cách ba ngày sẽ dọn một đợt hàng mới.
Hôm nay đúng ngày thứ hai, là lúc hàng hóa còn khá nhiều. Dưới mái lều trong sân, các loại đồ vật phân loại chất thành từng đống như núi.
Hiện giờ trong tay cô cũng thiếu tiền mua quần áo, nên chọn cho cả nhà già trẻ mỗi một bộ đồ mùa xuân. Phần lớn đều là áo hoodie và quần thể thao, cô thấy kiểu mặc việc gọn gàng. Ngay cả cô cũng mua cùng kiểu như .
Cô mua thêm đủ loại sách cho bọn nhỏ . Thật cô cũng từng nghĩ đến việc mua cho bọn chúng một chiếc điện thoại, nhưng vẫn còn tiếc tiền, định đợi dư dả hơn hãy mua.
Thanh toán xong, cô với bà chủ: “ còn mua thêm vài bộ nữa, nếu quần áo thì bà giữ giúp nhé.”
Bà chủ sảng khoái đáp: “Vậy thêm WeChat , hàng sẽ trong nhóm.”
Hai kết bạn WeChat. Bà chủ tiện tay kéo cô nhóm của . Trong nhóm đều là khách quen của bà, Tô Hợp Hương cũng thường tới bán phế phẩm, coi như cũng là khách quen nên bà xếp cô nhóm khách hàng riêng.
Tô Hợp Hương trở về phòng trọ, đem một sọt rau dại phân loại. Bồ công khá nhiều, còn ít tỏi dại, nhưng loại từ từ nhặt sạch, là việc tốn khá nhiều công sức.
Cô rửa sạch một ít bồ công , đó từ trong gian lấy một bát tương, thêm cơm và một túi thịt đóng gói, tiểu thuyết ăn qua loa.
Cô phát hiện từ khi còn thiếu ăn thiếu mặc, ba bữa định, dày còn đau, cũng còn hoa mắt ch.óng mặt nữa. Cô cũng mất ngủ, ăn ngủ , sức khỏe hơn hẳn.
Lúc trong tiểu thuyết, Tiên Nhi lấy khoai tây, Hoàng thượng khen ngợi, còn phong huyện chúa.
Trước khi phong huyện chúa, cả nhà họ vì Tiên Nhi d.ư.ợ.c thiện thể giảm bớt nhiều loại bệnh tật nên ít thế lực nhòm ngó, cũng gặp ít phiền phức.
Ví dụ như vu cáo nhà họ bán đồ ăn khiến c.h.ế.t, khiến cha và trai của Tiên Nhi đều bắt đại lao.
Cuối cùng vẫn nhờ một ngưỡng mộ Tiên Nhi — vị Vương gia què chân — tay giúp đỡ thì họ mới thả .
Tiên Nhi còn lấy ba loại hạt giống năng suất cao, giúp ích cho nhiều dân nghèo. Tuy chỉ là thoại bản, nhưng cũng khiến trong lòng Tô Hợp Hương dấy lên một ý nghĩ, một ý tưởng mà giờ cô từng nghĩ tới.
Cô ở Hoa Quốc giống lúa lai cho sản lượng cao, nhưng thể giữ giống, nên cô thể mang về nước .
Còn lúa thường thì thể giữ giống, nhưng nếu giữ giống lâu dài sẽ khiến sản lượng giảm dần, sâu bệnh cũng ngày càng nghiêm trọng.
Đến nỗi khoai tây, giờ cô vẫn nghĩ đó chỉ là một loại rau bình thường. Lần đầu tiên từ trong tiểu thuyết mới sản lượng của nó cao như . Khoai lang đỏ và bắp cũng là những loại cây năng suất cao tương tự. Cô cũng hiểu vì Tần đại nương từng ăn khoai lang đỏ đến phát ngán.
cô sợ giao tiếp với quan phủ, bản cũng vị hôn phu què chân như trong truyện.
Nghĩ nghĩ một hồi, cô mơ mơ màng màng ngủ . Ngày hôm cô ca tối, khi thức dậy ăn sáng xong liền vội vàng chạy tới sơn cốc.
Trong sơn cốc vẫn như . Cô cẩn thận tới bên hốc cây nơi con gấu từng ngủ đông, phát hiện bên trong còn dấu vết của nó nữa. Cô đầu tiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay đó căng thẳng lên, con gấu , liệu gặp nó giữa đường .
Mang theo tâm trạng thấp thỏm, cô tiếp tục về phía , tới bên hồ.
Hồ nước so với mùa đông rộng nhiều, ven mặt hồ vẫn còn một lớp băng mỏng.
Đáng tiếc lưới đ.á.n.h cá vẫn giao tới, cô chỉ thể trông mong những con cá trong hồ bơi lội tung tăng.
Còn căn phòng lưới sắt lẽ bán vẫn gửi hàng, khiến cô lập tức mất hứng thú hái rau dại.
Thế là cô dứt khoát vòng qua hồ, tiếp tục về phía bắc của sơn cốc.
Không ngờ khi sâu bên trong, cảnh tượng khác. Sơn cốc chỉ lớn mà còn dài, cửa hẹp nhưng bên trong sâu và rộng, địa thế cũng khá bằng phẳng. Nhìn bằng mắt thường, nơi nhiều đá dốc nguy hiểm. Hai bên sườn núi trong sơn cốc hình dáng khá đều đặn, thậm chí cây cối núi cũng mọc thẳng tắp.
Càng sâu, sắc xanh trong sơn cốc càng đậm hơn. Chóp mũi cô còn ngửi thấy một mùi nước nhàn nhạt, điều khiến trong lòng cô dâng lên một chút cảnh giác.
Đi tới một dặm, ven đường xuất hiện một hồ nước nhỏ chỉ lớn bằng mặt bàn. Hồ nước đang bốc lên làn nước nhẹ.
Bên mép nước dấu chân động vật giẫm đạp, hẳn là các con vật từng tới đây uống nước, khả năng cao là độc.
Cô tò mò đưa tay thử, phát hiện nước ấm. Nghĩ mãi một lúc, cô mới chợt nhớ đây chính là suối nước nóng trong truyền thuyết.
Cô quanh bốn phía, phía sườn núi dường như cũng nước bốc lên, xem chỉ một nguồn suối nước nóng.
Chỉ tiếc tới đây một chuyến nguy hiểm phiền phức. Nếu , thể dẫn bọn nhỏ tới đây tắm suối nước nóng thì bao. Nghe suối nước nóng thể chữa nhiều bệnh, tiền thích nhất là ngâm suối nước nóng.
Ở đây rau dại nhiều, dù nhiệt độ tổng thể cũng cao hơn bên ngoài. điều cũng đồng nghĩa với việc động vật trong rừng xuất hiện nhiều hơn.
Cô cưỡng sự hấp dẫn của rau dại, định hái một ít thì bỗng thấy tiếng động vật chạy rầm rập kèm theo tiếng hí vang truyền tới.
Chỉ thấy trong sơn cốc, một con hổ hình cực lớn đang đuổi theo một đàn hươu mai hoa. Cả đàn hươu đuổi đến tán loạn khắp nơi.
Con hổ nhắm thẳng mục tiêu, đuổi theo một con đang chạy nhanh. Tốc độ của cả hai đều cực kỳ nhanh. May mắn là con hươu phía chạy về phía Tô Hợp Hương mà rẽ ngoặt lên sườn núi. Ban đầu bóng dáng hai con thú vẫn còn thấp thoáng trong rừng, nhưng chẳng bao lâu còn thấy con hươu nữa, lẽ c.ắ.n c.h.ế.t.
Tô Hợp Hương sợ đến c.h.ế.t khiếp. Trên cây thỉnh thoảng sóc nhảy qua nhảy , khiến cô giật liên tục.
Cuối cùng cô dứt khoát đầu rời khỏi nơi . Cũng ở Hoa Quốc bên những loại v.ũ k.h.í gì, cô định lên Bính Tịch Tịch “vạn năng” mua vài thứ phòng .