Đồng Tiền Của Ta Thông Đến Hiện Đại (Cổ Xuyên Kim) - Chương 63: Không hài lòng thì phân gia
Cập nhật lúc: 2026-03-24 08:26:56
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bốn nhu cầu cơ bản là ăn, mặc, ở và , vấn đề quần áo là dễ giải quyết nhất. Ở trạm thu mua đủ loại đồ cũ, thể đáp ứng nhu cầu của cả gia đình.
Ngay cả khi mua thêm vài bộ đồ mới thì với điều kiện kinh tế hiện tại cũng thể. Trên mạng một chiếc áo bông chỉ vài chục đồng, còn quần áo mùa hè chỉ cần hơn mười đồng là mua cả bộ.
Tô Hợp Hương cảm thấy mua đồ mới thật sự cần thiết. Ở trạm thu mua, nhiều nhất chỉ hai đồng là thể tìm một chiếc áo bông ấm thực dụng.
Tất nhiên, những món đồ còn như cũng chịu khó tìm, ngày nào cũng gặp .
Về chuyện ăn uống, mạng bán gạo vụn, màn thầu trắng và nhiều loại lương thực khác với giá rẻ đến mức khiến cô bất ngờ. Ví dụ như tương ớt mà Thiết Trụ thích ăn, chỉ mười đồng là mua một túi lớn, đủ cho ăn trong một thời gian dài.
Còn rau xanh thì càng cần lo. Ở chợ rau thường xuyên thể nhặt rau bỏ . Sau khi quen mặt, các tiểu thương bán rau cũng chủ động cho cô một ít rau thừa.
Chẳng hạn như lớp vỏ khô bên ngoài của hành tây, những củ hành sắp hỏng, rau cần, phần lá già cắt bỏ của rau xanh, những củ cải rỗng ruột.
Mang về nhà chỉ cần bỏ phần hỏng, phần còn dùng để nấu ăn vấn đề.
Còn về thịt, trong sơn cốc cô đặt bẫy thú và l.ồ.ng bắt thú, hầu như ngày nào cũng chút thu hoạch. Tệ nhất cũng thể bắt thỏ hoặc sóc.
cô nhớ rằng ở Hoa Quốc khuyến khích ăn thịt thú rừng, vì thịt rừng thể mang theo nhiều loại vi khuẩn gây bệnh. Nếu thì ăn cũng thôi, nhưng một khi , trong lòng khó tránh khỏi thấy ngại.
Hơn nữa bây giờ mua thịt heo cũng trong khả năng chi trả. Phần thịt rẻ nhất của con heo là thịt đùi , giá thường quá mười lăm đồng một cân. Có thời gian năm ngoái thịt heo bán nhiều, giá còn xuống tới chín đồng chín một cân.
Vì cô nghĩ cứ chủ yếu ăn thịt heo cho tiện, thêm chút nước luộc thịt cũng đủ ngon .
Còn chuyện ở trong sơn động thì đúng là kế lâu dài. Khi thời tiết dần ấm lên, chuyển khỏi sơn động là thể.
khi chuyển vẫn chuẩn thật đầy đủ, nếu thì còn chẳng bằng tiếp tục ở trong động.
Sau khi chuyển xuống , điều đáng lo nhất chính là rắn, chuột và côn trùng. Trong sơn cốc quá nhiều cây cối và bụi rậm, khó tránh khỏi những thứ . Các loại côn trùng khác còn đỡ, nhưng nếu rắn độc bò thì sẽ phiền phức.
Thứ hai chính là nguồn nước. Có thể vì địa thế sơn cốc bên tương đối cao, núi đá nên suối tự nhiên chảy . Ngoài con sông ở cửa sơn cốc thì nguồn nước nào khác. Vì , nếu chuyển nhà thì chỉ thể dời xuống gần bờ sông để tiện lấy nước và sinh hoạt.
Một sơn cốc lớn như , dọn sạch những loài động vật nhỏ phiền phức là chuyện thể. Ý định của Tô Hợp Hương là giữ nguyên trạng thái rừng hoang ở khu vực lối và cửa của sơn cốc, như thể tạo thành một lớp chắn tự nhiên.
Bởi vì con sông bên ngoài thể sẽ thuyền ngang qua, hơn nữa xung quanh thổ phỉ chiếm núi vua cũng vẫn là điều rõ. Có thể che chắn bao nhiêu thì bấy nhiêu.
Hiện tại hai căn nhà container đủ để ở, nhưng đến mùa hè nếu nấu ăn trong phòng sẽ nóng. Lò bếp inox đặt ngoài trời sợ gặp mưa, vì vẫn cần dựng thêm một gian bếp và một nhà vệ sinh riêng.
Ngoài , thế nào để mang nước từ bờ sông lên cũng trở thành một vấn đề nhỏ.
Dù giữa bờ sông và mặt đất phía cũng độ chênh vài mét, dẫn nước lên hề dễ dàng. Hơn nữa Tô Hợp Hương cũng định san bằng bộ chỗ chênh lệch . Nếu san phẳng, thể sẽ lộ nơi ở của , dễ dẫn đến những rắc rối cần thiết, mà cũng an .
Tô Hợp Hương trong phòng trọ, suy nghĩ lâu về kế hoạch tương lai trong đầu. Sau đó cô mở Bính Tịch Tịch tìm kiếm những dụng cụ cần.
Đầu tiên là các loại cào cỏ, nhiều kiểu. Cô đặt hai chiếc cuốc đầu nhọn hình tam giác trông sắc bén, loại lợi hại hơn cuốc thường nhiều, phía còn lưỡi d.a.o.
Tiếp theo là nĩa xới đất, phía chỗ để dẫm chân, dùng loại sẽ đỡ tốn sức hơn so với chỉ dùng tay. Cô cũng mua hai cái.
Cô còn mua thêm mười hai đôi găng tay bảo hộ lớp cao su chống nước, tổng cộng chỉ mười đồng, bảo vệ tay hơn nhiều so với găng tay sợi thông thường.
Ngoài còn một món khiến cô động lòng — một chiếc máy cày mini chạy bằng xăng. Trong video quảng cáo trông cực kỳ tiện dụng, thậm chí còn lợi hại hơn cả trâu. Trâu còn nghỉ, còn cái máy chỉ cần đổ xăng là chạy.
Hơn nữa nó dùng cho cả ruộng nước lẫn ruộng khô. Chỉ cần từng nông là đều việc đồng áng vất vả đến mức nào — từ lúc khai hoang ban đầu cho đến bón phân, cỏ, thu hoạch cùng, tất cả đều là công sức mồ hôi bỏ .
Giá cũng quá đắt. Một bộ đầy đủ gồm các chức năng xới đất, cỏ, đào rãnh và cày ruộng chỉ một nghìn đồng. Chỉ là cô mua xăng ở , định ngày mai sẽ hỏi thử.
Sau đó cô tìm tiếp máy bơm nước, nhưng phần lớn đều là loại chạy bằng điện.
Mãi đến khi chọn món hàng ý, cô mới nhấn đặt mua tắt Bính Tịch Tịch.
Tiếp đó cô mở nhóm trạm thu mua WeChat, hỏi các đồng nghiệp: “Các chị cho em hỏi, ở thể nhặt vải vụn ?”
Chẳng bao lâu trả lời: “Cô cần vải vụn gì?”
“ mới mua một cái máy may, tập may thử.” Tô Hợp Hương giải thích. Dù Bính Tịch Tịch vải vụn cũng đắt, nhưng vẫn hơn ba đồng một cân.
Lúc gợi ý: “Cô thể đến chợ vải. Ở đó thường vứt vải vụn, nhưng đa khá nát. Nếu mang cân theo mua thì một đồng một cân cũng thể mua loại khá , vì họ cũng gom bán cho thu mua vải.”
Nghe , mắt Tô Hợp Hương lập tức sáng lên. Cô nhanh ch.óng tra vị trí chợ vải, phát hiện nếu từ chợ nông sản miền núi thì chỉ vài kilomet là tới.
như vòng đường. Nếu thẳng thì cách gần hơn một chút, nhưng sẽ qua nhiều đèn giao thông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dong-tien-cua-ta-thong-den-hien-dai-co-xuyen-kim/chuong-63-khong-hai-long-thi-phan-gia.html.]
Tô Hợp Hương quyết định, chờ xử lý xong công việc mắt sẽ đến chợ vải xem thử. Cô tích trữ thêm nhiều đồ trong gian, nhưng lo một ngày nào đó gian sẽ mất , những thứ tích trữ bên trong cũng biến mất theo.
Buổi tối, Tô Hợp Hương trở sơn động ngủ cùng bọn trẻ. Trong lúc mơ màng, cô thấy tiếng mở cửa bước . Cô lờ mờ mở mắt thì phát hiện là Đồng Trụ cầm iPad sang phòng để sạc pin. Cậu rón rén bước , sợ cô thức giấc. Tô Hợp Hương buồn ngủ quá nên cũng gì, chìm giấc ngủ.
Sáng hôm tỉnh dậy, Tô Hợp Hương còn ngẩn một lúc mới tỉnh táo. Hôm nay cần xây tường, nhưng vẫn còn nhiều việc . Vì cô nhanh ch.óng rời giường, rửa mặt đ.á.n.h răng xong liền bắt đầu bận rộn.
Trước tiên cô giao cá cho ông chủ Lưu, đó đến khách sạn suối nước nóng giao cá. Sau khi giao xong, cô tiện đường ghé chợ nông sản miền núi xem thử giá rau dại hiện tại. Gần đây vì bận xây tường nên việc bán rau dại cũng chậm trễ.
Bà bà mấy loại rau dại linh tinh đó bắt đầu già , nhưng cũng vài loại rau dại mới mùa, ví dụ như chồi non thứ và dưa leo hương. Hai loại rau dại giá thu mua khá cao, vì cô quyết định khi về sẽ lên núi tìm thử, xem ngọn núi của .
Trên đường về nhà, khi ngang qua chợ bán sỉ rau củ, cô cũng quên ghé xem loại rau nào thể nhặt . Ở chợ bán sỉ đúng là nhiều lá rau bỏ , nhưng nhặt thì tranh với khác. Cô hỏi thăm , địa phương thường nhặt về để cho gia súc ăn.
Lúc các tiểu thương cũng còn quá bận rộn nữa, vì hàng cho chợ rau và siêu thị nhập xong. Bây giờ họ chỉ bán thêm cho một khách lẻ, như nhà hàng hoặc những gia đình thích tích trữ thực phẩm.
Tô Hợp Hương từ xe — thực là từ trong gian — lấy một cây chổi và một cái ky, đến quầy bán hành tây hỏi: “Chị ơi, mấy lá hành chị còn dùng ?”
Người bán rau cô một cái : “Không cần , cô thì cứ lấy .”
Thế là Tô Hợp Hương gom đống lá hành rơi vãi mặt đất bỏ mấy chiếc bao tải chuẩn sẵn, quét sạch chỗ đất đó mới rời . Phần vứt chủ yếu là lớp lá khô bên ngoài của hành tây, chỉ cần bỏ phần khô vàng là vẫn ăn . cả đống nhỏ như khi lựa xong lẽ chỉ còn một nắm dùng .
Sau đó cô tiếp tục dùng cách cũ qua vài sạp rau khác, gom đầy một xe ba bánh rau thừa. Đây cũng là đầu tiên Tô Hợp Hương như , ngờ thật sự hiệu quả, khiến cô quyết tâm sẽ thường xuyên đến đây hơn. Xong việc, cô phòng trọ để sạc điện cho xe ba bánh.
Nhân tiện, cô tranh thủ về sơn động một chuyến. Vừa bước động, cô thấy trong phòng ồn ào.
Nghe kỹ mới là Nhị Ni đang lớn tiếng với Đồng Trụ: “Cho chị dùng máy tính bảng một lúc ! Em dẫn Tứ Ni chơi một lát.”
Đồng Trụ ôm c.h.ặ.t máy tính bảng chịu buông: “Không ! Tập phim hoạt hình vẫn chiếu xong!”
Tứ Ni ở bên cạnh kéo tay Đồng Trụ, cũng xem máy tính bảng.
Nhị Ni thấy mãi vẫn , liền đưa tay giật lấy máy tính bảng. Đồng Trụ ôm máy chạy, vô tình xô ngã Tứ Ni đang bên cạnh.
Tứ Ni ngã đau, sấp xuống đất òa lên lớn. Đồng Trụ chạy cửa thì thấy đang chuẩn bước , lập tức khựng , dám chạy nữa.
Tô Hợp Hương chợt nhớ tối hôm qua nửa đêm hình như cô thấy tiếng mở cửa. Hóa là Đồng Trụ sang sạc máy tính bảng. Chẳng lẽ xem đến tận nửa đêm?
Cô nghiêm mặt dẫn Đồng Trụ phòng, xuống ghế vui hỏi: “Tiểu Trụ, tối qua mấy giờ con sang đây sạc máy tính bảng?”
Đồng Trụ cúi đầu, dám lên tiếng.
Thiết Trụ trả lời: “Nửa đêm mà nó vẫn còn xem hoạt hình! Con ngủ cũng yên!” Ban ngày mới xây xong bức tường nên mệt.
“Con xem mà nó cũng cho! Chỉ vì con xem phim truyền hình, còn nó thì nhất định xem hoạt hình.” Nhị Ni bế Tứ Ni, trong lòng cũng đầy bực bội.
Tô Hợp Hương khỏi nhíu mày: “Con cảm thấy là đúng ?” Đồng Trụ cúi đầu, nhỏ giọng : “Không đúng.”
Tô Hợp Hương lạnh giọng hỏi: “Không đúng thì tại vẫn như ?”
Đồng Trụ tủi : “Con xem hết câu chuyện, nếu sẽ thấy khó chịu.”
Nghe , Tô Hợp Hương chợt nhớ tới những từ Trương Tĩnh từng với cô như “nghiện mạng” và “mê đắm”.
Trước đây ở trong thôn, cô bận rộn mưu sinh. Bây giờ ở Hoa Quốc, thời gian ở bên bọn trẻ nhiều hơn , nhưng ngược lơ là việc giáo d.ụ.c chúng. Thực Thiết Trụ và Nhị Ni dường như cũng lớn lên theo kiểu “thả tự nhiên”. Ở nhà nông bình thường, ai đến chuyện giáo d.ụ.c bài bản.
nghĩ kỹ thì cũng đúng. Trước đây khi việc, luôn dẫn bọn trẻ theo bên cũng là một cách dạy dỗ. Ví dụ như Thiết Trụ từ nhỏ theo cô đồng việc, thuê. Nhị Ni thì luôn giúp cô việc nhà, vì hai đứa đều việc mà .
Trước cha chồng từng nên để Đồng Trụ xuống ruộng việc, nhưng cô ngăn . Khi đó cô nghĩ, con nhà còn chơi, tại con việc sớm như . Vì thế ngoài mùa bận rộn , Đồng Trụ hầu như từng việc nhà nông đàng hoàng.
Bây giờ thì thể tiếp tục như nữa.
Cô nghiêm túc : “Mỗi mỗi ngày chỉ xem một giờ, tức là nửa canh giờ. Ví dụ nếu con buổi tối tám giờ xem, thì con chỉ thể xem lúc chín giờ, chiếm máy mãi buông, hiểu ? Cụ thể bắt đầu xem lúc mấy giờ thì các con tự bàn bạc với .”
Đồng Trụ xong liền gật đầu, trong lòng khỏi hối hận. Nếu thì tranh máy tính bảng với chị. Dù chị cả mỗi ngày còn việc, bình thường đúng là xem nhiều hơn.
“Nhị Ni, con giữ máy tính bảng. Sau mỗi ngày các con học một canh giờ: học nhận chữ và luyện . Không mua bảng chữ mẫu ? Mẹ sẽ tải thêm một video dạy học, các con cứ học theo trong video.”
“Ba trăm ngàn mấy quyển sách cũng học thuộc. Trong sách đều giải thích ý nghĩa, chữ nào thì tra từ điển, hoặc hỏi . Mẹ sẽ tra điện thoại cho các con.”
“Còn nữa!” Tô Hợp Hương Đồng Trụ : “Sau nhà của chúng sẽ chuyển ngoài sơn động. Tứ Ni cũng cần con lúc nào cũng trông nữa. Vì từ giờ con theo bên cạnh con, giúp việc.”
Đồng Trụ buồn bã gật đầu.
Cô quanh bốn đứa trẻ: “Ngoài , trong nhà chúng nam nữ bình đẳng. Đặc biệt là Thiết Trụ và Đồng Trụ, đừng nghĩ là con trai thì sẽ ưu tiên trong nhà. Không chuyện đó! Cha các con còn nữa, trong nhà là quyết định. Nếu các con lớn lên, hoặc lập gia đình mà cảm thấy chuyện gì cũng , hoặc chỉ lời vợ , cho rằng đủ lông đủ cánh, thì thể ở riêng.”