Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 122: Không làm ăn nếu không có lợi!

Cập nhật lúc: 2026-02-09 00:15:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu sợ cái gì? Cháu là cháu, cháu là cháu."

 

Vệ Đông Cửu cúi xuống, bàn tay to lớn vỗ nhẹ lên khuôn mặt bé nhỏ của cô gái. Khóe môi nhếch lên một nụ nhàn nhạt, nhưng trong đôi mắt đen thẳm chẳng chút ấm áp nào, chỉ là hàn ý lạnh thấu xương.

 

"Nhóc con, cháu phản bội Cửu gia ?"

 

Giọng trầm thấp, mang theo áp lực vô hình, đôi mắt sắc bén như d.a.o găm thẳng mắt Bạch Tiểu Thiên. Chỉ cần cô dám dối, hậu quả sẽ t.h.ả.m!

 

Lòng Bạch Tiểu Thiên căng như dây đàn, nhịp tim đập loạn cào cào. Cô lắp bắp, giọng run run:

 

"Cháu... cháu ..."

 

Câu trả lời ... hừ, đúng là Cửu gia hài lòng, nhưng ít cô nhóc cũng dám dối.

 

Khóe môi khẽ cong lên một nụ quỷ dị, Vệ Đông Cửu bất chợt giơ tay, đầu ngón tay chạm nhẹ lên giữa trán cô , chậm rãi :

 

"Nếu cháu phản bội , nhất định sẽ để cả nhà họ Bạch... chôn cùng!"

 

Một lời tuyên bố bá đạo, ngông cuồng, phóng tầm mắt khắp thiên hạ, e rằng chỉ Vệ Đông Cửu mới dám những lời như !

 

Bạch Tiểu Thiên run rẩy gật đầu, cả co rúm .

 

"Ngoan lắm!"

 

Bàn tay đang đặt trán cô lướt xuống, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn. Vệ Đông Cửu thoải mái ôm lấy cô nhóc trong lòng, ánh mắt tàn nhẫn dần dần dịu .

 

Anh thì ung dung thoải mái, nhưng Bạch Tiểu Thiên thì .

 

Cảm giác , giống như quỷ dữ đang dịu dàng vuốt ve cô, ai mà chịu nổi chứ?!

 

Mày cô nhíu c.h.ặ.t, nhịn nhịn, cuối cùng nhịn nữa, lắp bắp lên tiếng:

 

"Chú... chú ơi, chú thể... thể đừng sờ cháu nữa ? Cháu... cháu còn việc , chú... chú thể thả cháu ?!"

 

gần như run rẩy hết câu, xong vội nhắm c.h.ặ.t mắt, sợ hãi chờ đợi phản ứng đáng sợ từ đàn ông.

 

ngoài dự đoán, bàn tay mặt cô quả thực thu về, mà Vệ Đông Cửu cũng hề tức giận.

 

"Muốn ?"

 

Hả? Không nổi giận thật ?

 

Bạch Tiểu Thiên len lén mở mắt, ngẩng đầu từ trong lòng anhh , cẩn thận đáp:

 

"Ban nhạc bọn cháu biểu diễn tại quán bar , cháu là ca sĩ chính, cháu thì !"

 

"Ồ..."

 

Anh gật gù, nhưng tay vẫn buông cô : "Cháu thiếu tiền, chú thể cho cháu."

 

"Không! Cháu thiếu tiền! Bọn cháu hát ở quán bar là vì giấc mơ! Chúng cháu tin rằng, một ngày nào đó, chúng cháu cũng thể tổ chức một buổi hòa nhạc của riêng , trở thành ca sĩ chính thống!"

 

Nhắc đến ước mơ, giọng Bạch Tiểu Thiên bỗng nhiên trở nên dứt khoát, tràn đầy quyết tâm.

 

Vệ Đông Cửu dáng vẻ nhiệt huyết của cô , ánh mắt lóe lên một tia bất ngờ, nhưng thích thú.

 

"Có ước mơ là , nhưng theo cách của các cháu, nổi tiếng thì chắc kiếp cũng kịp ."

 

Giọng điệu vẫn ngông cuồng và tà mị như cũ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-122-khong-lam-an-neu-khong-co-loi.html.]

Bạch Tiểu Thiên sững , ánh mắt thoáng chút ảm đạm: "Cháu ... nhưng bọn cháu thật sự cố gắng!"

 

Vệ Đông Cửu chẳng buồn để tâm, hờ hững đáp: "Trên đời , cố gắng hơn các cháu đầy rẫy, nhưng cháu hiểu rằng— những chuyện, chỉ cố gắng thôi thì bao giờ đủ!"

 

Bạch Tiểu Thiên khẽ nhíu mày nhưng gì, cô hiểu rõ ý của Vệ Đông Cửu.

 

Các mối quan hệ! Đây chính là thứ mà ban nhạc của họ đang thiếu. Nếu sẵn sàng giúp đỡ, giới thiệu họ với các công ty giải trí lớn, thì cơ hội thực hiện ước mơ sẽ lớn hơn nhiều!

 

Tiếc , dù cha cô là một lãnh đạo tiếng, nhưng Bạch Mặc Chí hề ủng hộ cô theo đuổi âm nhạc. Có , ông thấy cô mang đàn guitar về nhà, chẳng chẳng rằng đập nát ngay mặt cô !

 

Ha, đúng là một vị lãnh đạo nhân hậu trong mắt ngoài, nhưng trong mắt cô thì chỉ là một ông già cố chấp!

 

“Chú quen vài ông chủ công ty giải trí, nếu chú giới thiệu, khi bọn cháu ngay suất diễn.”

 

Lời đột ngột vang lên, như tia sáng cuối đường hầm dành cho kẻ bóng tối dày vò quá lâu.

 

Bạch Tiểu Thiên gần như bật dậy ngay lập tức, mắt sáng rực Vệ Đông Cửu, kích động hỏi:

 

“Thật ? Chú thật sự sẵn sàng giúp bọn cháu ?”

 

“Chú là doanh nhân, ăn lỗ vốn.” Gương mặt vẫn bình tĩnh, nhưng đôi mắt đen ánh lên tia nóng rực.

 

Bạch Tiểu Thiên nhận sự đổi đó, cô gật đầu lia lịa:

 

“Chú bao nhiêu tiền?”

 

“Chú thiếu tiền.”

 

Nói xong, Vệ Đông Cửu đầy ẩn ý, một tay vòng đầu cô , giữ c.h.ặ.t đè xuống.

 

“Giờ chú kiểm tra hàng .”

 

Lời dứt, bờ môi lạnh lẽo của phủ xuống mạnh mẽ.

 

Trong một diễn biến khác…

 

Có lẽ vì quá mệt, Thẩm Thất Thất ngủ một giấc sâu. Cô gục xuống ghế xe và ngủ hơn một tiếng đồng hồ. Khi mở mắt , xe chạy bon bon đường cao tốc từ lúc nào.

 

Dụi dụi mắt, cô dậy. Tấm áo khoác quân đội trượt xuống khỏi cô, vô thức cô đưa tay giữ lấy, lơ đãng quân hàm vai áo – Đại tá.

 

“Nhóc con tỉnh ?”

 

Giọng trầm vang lên, là Thượng Quan Hách Vân, đang đích lái xe. Trên chỉ mặc sơ mi trắng đơn giản, mái tóc đen ngắn ôm sát thái dương, gương mặt góc cạnh nghiêng trông như vẽ, sáng ngời sạch sẽ.

 

Thẩm Thất Thất đặt áo khoác sang một bên, về phía ghế lái nhưng gì. Cô tựa đầu cửa kính, đưa mắt biển báo ven đường, lúc mới phát hiện họ đang chạy tuyến cao tốc ngoại ô gần vành đai năm.

 

Cô cau mày, lẩm bẩm:

 

“Không về thành phố ?”

 

“Cháu về ?”

 

Thượng Quan Hách Vân qua gương chiếu hậu, thấy cô bé con tựa cửa sổ, khóe môi cong lên, gương mặt tuấn thấp thoáng ý .

 

Thẩm Thất Thất trả lời, rời mắt khỏi cửa kính, dịch ngay ngắn giữa ghế. Cô nghiêm túc hỏi:

 

“Chú Thượng Quan, tại lúc nãy chú giúp cháu?”

 

Thực Thẩm Thất Thất chỉ một cuộc sống bình yên, mỗi ngày đến trường, tan học thì cùng Bạch Tiểu Thiên chơi đùa, đôi khi nũng với chú, chú dẫn ăn ngon…

 

Chỉ thôi, cô mãn nguyện .

Loading...