Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 94: Coi lời chú như gió thoảng bên tai rồi à?
Cập nhật lúc: 2026-02-08 11:26:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tính mỗi ngày cháu ăn cũng chẳng bao nhiêu, chú nuôi nổi cháu là chuyện đương nhiên.”
Thẩm Thất Thất hì hì, hai tay tự nhiên vòng qua cổ Nguyễn Hạo Thịnh, tiếp tục hỏi: “Cháu chỉ bí quyết kiếm tiền của chú thôi! Chú là thiếu tướng, nhưng lương nhà nước chắc chắn thể nhiều như nhỉ? Mấy ông chủ ngân hàng cũng chắc giàu bằng chú đấy!”
Câu gì đó sai sai thế nhỉ!
Nguyễn Hạo Thịnh trầm mặt, lạnh giọng đáp: “Cháu chỉ cần ngoan ngoãn học hành là , học gì mà học cách kiếm tiền, đúng là vớ vẩn!”
“Ồ…” Thẩm Thất Thất bĩu môi, dám hỏi thêm nữa.
Chiếc xe lướt êm đường, Thẩm Thất Thất ngoài cửa sổ, ngẩn một lúc, đó mới sực tỉnh phát hiện bản vẫn còn dựa lòng đàn ông bên cạnh. Vừa mới nhích định thẳng dậy, thì giọng của Nguyễn Hạo Thịnh vang lên:
“Đói bụng ?”
Nếu nhắc thì thôi, thấy câu , Thẩm Thất Thất liền cảm thấy dày của bắt đầu réo rắt thật.
Cô gật gật đầu, ngoan ngoãn đáp: “Đói .”
“Muốn ăn gì?” Nguyễn Hạo Thịnh cúi đầu, thoáng hít nhẹ mùi hương thoang thoảng tóc cô, tiếp tục hỏi.
“Ừm…” Nghĩ một lát, Thẩm Thất Thất tươi rói, để lộ hàm răng trắng tinh: “Cháu ăn bò bít tết!”
“Bò bít tết?” Nguyễn Hạo Thịnh nhướng mày, ngừng một giây, đó sang lệnh cho tài xế: “Tìm nhà hàng Tây gần đây nhất.”
“Vâng.”
A Uy lập tức mở GPS xe, tìm kiếm nhà hàng gần nhất.
Giờ nhà hàng Tây khá vắng khách, các nhân viên phục vụ đang tụm tám chuyện, nhưng khi thấy một đàn ông điển trai nắm tay một cô gái xinh xắn bước , tất cả đều sững sờ, đó vội vàng chen phục vụ hai .
Sau khi gọi hai phần bò bít tết tiêu đen, Nguyễn Hạo Thịnh và Thẩm Thất Thất đối diện bên cạnh cửa sổ. Nhà hàng gian dễ chịu, những bản nhạc du dương nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi, tạo nên bầu khí ngọt ngào lãng mạn.
Khi phục vụ mang bò bít tết , hai ly rượu vang đỏ cũng đặt lên bàn.
Thấy , Nguyễn Hạo Thịnh lập tức cau mày, giọng lạnh lùng: “Chúng gọi rượu.”
“À… là thế , thưa ngài. Nhà hàng chúng quy định, chỉ cần gọi từ hai phần bò bít tết trở lên sẽ tặng kèm rượu vang.” Cô nhân viên lễ phép giải thích, nhưng ánh mắt sắc bén của Nguyễn Hạo Thịnh khiến cô khỏi run rẩy.
Sắc mặt đàn ông vẫn đổi, giọng nghiêm nghị: “Mang .”
“Chuyện …”
Nhân viên phục vụ thoáng do dự.
“Không , ! Cứ để đó !”
Thẩm Thất Thất vội vàng lên tiếng. cô dứt lời liền cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo của Nguyễn Hạo Thịnh quét qua, khiến cô giật b.ắ.n . Nhìn bóng lưng nhân viên phục vụ vội vã rời , cô nịnh nọt sang :
“Chú ơi, ăn bò bít tết mà uống rượu vang thì mất ngon lắm đó!”
“Lại quên lời chú dặn ?”
“Không , !” Cô vội vàng lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: “Lời chú , cháu bao giờ quên ! … nhưng mà cháu bao giờ uống rượu vang, chỉ … chỉ thử một chút thôi.”
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy mong chờ của cô gái, nhưng Nguyễn Hạo Thịnh vẫn chút lay động, giọng vẫn lạnh băng:
“Xem cháu coi lời chú như gió thoảng bên tai !”
Nói xong, vươn tay định lấy ly rượu vang mặt Thẩm Thất Thất…
Cô gái giật , kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đưa tay chộp lấy ly rượu mặt , ôm c.h.ặ.t lòng như bảo vệ báu vật.
Quả nhiên là thể quá nuông chiều con nhóc !
Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, đôi mắt đen trầm xuống:
"Đưa đây!"
Thẩm Thất Thất lập tức mềm giọng, yếu ớt cầu xin:
"Chú ơi, chú ơi, cháu chỉ uống một chút thôi, chỉ một chút xíu thôi, mà?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-94-coi-loi-chu-nhu-gio-thoang-ben-tai-roi-a.html.]
Nguyễn Hạo Thịnh mất hết kiên nhẫn, dậy định tự tay giật lấy ly rượu trong lòng cô.
Thẩm Thất Thất hoảng hốt, vội xoay né tránh, nhưng bất ngờ ngửa cổ, dốc cạn cả ly rượu trong tay!
Nguyễn Hạo Thịnh chậm một bước, chiếc ly rỗng trong tay, cúi mắt cô gái nhỏ, đôi mắt lập tức cuộn trào cơn giận dữ.
Anh gần như kìm chế nổi mà thẳng tay bế bổng cô lên khỏi ghế, mặc kệ Thẩm Thất Thất hét lên thất thanh, kéo cô khỏi nhà hàng, để một loạt nhân viên phục vụ tròn mắt há hốc mồm.
"A—!!!"
Thẩm Thất Thất hét ầm lên khi ném thẳng ghế xe.
A Uy bên ngoài còn kịp hiểu chuyện gì xảy , chỉ thấy sếp lớn bừng bừng lửa giận, vòng qua đầu xe, chui ghế lái rồ ga lao mất.
Mãi A Uy mới bừng tỉnh nhận … Mình bỏ !
Chiếc Hummer lao vun v.út về khu quân sự.
Trên đường , bầu khí trong xe lạnh lẽo đến đáng sợ, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh âm trầm đến mức như thể trời sắp sập.
Vài trong lúc lái xe, nhịn mà liếc gương chiếu hậu, nhưng nào cũng thấy Thẩm Thất Thất sấp ghế , nhúc nhích. Điều chỉ khiến cơn giận của càng thêm bùng nổ.
Lái xe đến nơi, vung tay xoay vô lăng, ép xe khe trống giữa hai chiếc xe khác, quan tâm đỗ ngay ngắn .
Vừa mở cửa xe, liền giật phắt cánh cửa ghế , gần như kéo mạnh Thẩm Thất Thất lên.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt cô đỏ bừng vì rượu, lập tức hiểu … Con nhóc say !
"Thẩm Thất Thất, xem thể quá nuông chiều cháu !"
Nguyễn Hạo Thịnh nghiến răng quát, nhưng cô gái mềm oặt như bùn, cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ thể cúi xuống, luồn tay qua nách định bế cô khỏi xe.
ngờ, ngay khi cúi xuống, ánh mắt chạm khuôn mặt cô…
Anh lập tức đối diện với một đôi mắt trong veo, vô tội đến mức khiến lòng d.a.o động.
"Chú ơi..."
Thẩm Thất Thất mềm mại gọi, đôi môi hồng hồng ánh trăng càng thêm mê hoặc.
Nguyễn Hạo Thịnh sững , đôi mắt đen sâu thẳm cô chằm chằm, khuôn mặt căng cứng:
"Biết sai ?"
"Ừm…"
Cô gái nhỏ khẽ nhíu mày, ậm ừ một tiếng, rõ thực sự lọt tai . ánh mắt trong veo , tự nhiên toát một tia mị hoặc vô thức.
Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, luồn tay xuống bế cô lên.
… chuyện ngờ tới xảy .
Khi Nguyễn Hạo Thịnh cúi xuống, mới xoay cô , chuẩn bế ngoài…
Thẩm Thất Thất bất ngờ giơ tay ôm lấy cổ !
Rồi… ngay khi sếp lớn còn kịp phản ứng, đôi môi mềm mại của cô in lên môi !
Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, cơ thể cao lớn của Nguyễn Hạo Thịnh ngay lập tức đông cứng!
Anh mở to mắt, khó mà tin cô gái mặt, trong khoảnh khắc ngắn ngủi , thậm chí còn quên mất đẩy cô .
"Ưm…"
Thẩm Thất Thất dường như tận hưởng, vòng tay ôm c.h.ặ.t cổ , dựa theo bản năng mà thăm dò đôi môi của Nguyễn Hạo Thịnh.
Cô khẽ ngậm lấy bờ môi , nhẹ nhàng mút , thỏa mãn, đầu lưỡi nhỏ nhắn còn tinh nghịch l.i.ế.m nhẹ một cái.
Toàn Nguyễn Hạo Thịnh như điện giật, trong l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó đè nén quá lâu bỗng bùng nổ.
Vốn dĩ đang cúi xuống, nhưng bây giờ… càng đè thấp xuống hơn.