Dụ Em Động Tâm - Chương 63: Cắn ngược, vu oan, “chuyện kia” không được à
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:42:10
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe miệng Chung Triệu Khánh giật giật liên hồi, ánh mắt rắn , gắt gao chằm chằm Hạ Văn Lễ:
“Hạ , điều kiện của … là quá đáng ?”
Quá bất công.
“Quá đáng ?”
Hạ Văn Lễ bật nhẹ, liếc Chung Minh Nguyệt vẫn còn đang ngơ ngác vì sốc:
“Chung tiểu thư, cảnh sát sắp đến , cô cũng cần quá lo lắng.
Cùng lắm là tạm giữ vài ngày, huấn thị một chút thôi.”
“Không !
chịu !” Chung Minh Nguyệt gần như hét lên, thể tin nổi Hạ Văn Lễ thực sự báo công an.
Chỉ là trêu chọc đôi ba câu thôi mà, đáng đến mức báo cảnh sát ?
Ngoài mấy kẻ sàm sỡ còn tệ hơn cả đống, thấy ai bắt ?
thái độ của Hạ Văn Lễ, rõ ràng thể tống cô đó.
Chung Minh Nguyệt lập tức hoảng sợ, vội vàng cầu xin ba:
“Ba, là ba đồng ý , tha cho Chung Thư Ninh !”
“Không đời nào!” Chung Triệu Khánh nghiến răng, gằn giọng.
“Ba, con sắp bắt !” Chung Minh Nguyệt gần như phát , sang cầu cứu .
Lưu Huệ An hiểu rõ chồng nghĩ gì.
Hạ Văn Lễ rõ ràng đang cố tình gây sức ép chịu mặt vì con bé c.h.ế.t tiệt , thì chắc chắn thể bỏ tiền cứu nó .
giờ nhà họ Chung quá cần tiền!
“Minh Nguyệt, là… con xin Hạ ?” Lưu Huệ An dò xét mở lời.
“Mẹ?”
Dù Chung Minh Nguyệt ngốc thật, cũng ngốc đến mức .
Rất rõ ràng: bọn họ định chấp nhận điều kiện của Hạ Văn Lễ.
Vì tiền, đến cả chuyện cô bắt cũng chẳng cả?
Dù là ba ruột, nhưng từng sống cùng lúc đây, lòng cô lạnh toát.
Hạ Văn Lễ trầm mặc , cúi mắt xuống, ngón tay vẫn nhè nhẹ xoay điếu t.h.u.ố.c tắt từ lâu.
“Minh Nguyệt, thực gì nghiêm trọng …” Lưu Huệ An vỗ vỗ vai con gái, giọng cố dịu.
Chung Minh Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi, thể ướt sũng vì nước lạnh đến run rẩy.
Thân thể lạnh, lòng còn lạnh hơn!
Trước đây cô từng nhạo Chung Thư Ninh ba thương.
Ai ngờ hôm nay, chính trở thành “Chung Thư Ninh thứ hai”.
Trần Tối chậc lưỡi một cái: “Ôi, đời , những bậc cha yêu con vô điều kiện… nhưng cũng những kẻ cha , tình thương của họ thì thật sự… dám nhận xét.”
Vợ chồng Chung Triệu Khánh trong lòng giận sôi, nhưng dám gì.
Cái gã Trần Tối lắm mồm thế chứ!
Chuyện nhà , liên quan gì đến ?
…
Cùng lúc đó, Chung Thư Ninh tới khách sạn.
Khách sạn quá rộng, cô chỉ thể nhờ quầy lễ tân giúp đỡ.
May mà phía khách sạn cũng quan hệ đặc biệt giữa cô và Hạ Văn Lễ nên mới vị trí phòng nghỉ.
“Chị, chị đến tìm em ?” Hạ Văn Dã bước theo sát phía cô, “Có chuyện gì xảy với ?”
“Chị cũng nữa.”
Bên trong phòng nghỉ, Chung Minh Nguyệt thấy tiếng bước chân, cứ tưởng là cảnh sát tới.
Chân lập tức mềm nhũn.
Nước mắt Chung Minh Nguyệt rơi lã chã, gấp đến độ nghẹn ngào, bỗng nhiên cô đầu, chằm chằm Chu Bách Vũ lúc vẫn đang nhàn nhã xem kịch vui: “Anh Bách Vũ, giúp em!”
“Dựa ?” Chu Bách Vũ chẳng hề ý định nhúng tay đống hỗn độn nhà họ Chung.
Huống hồ…
Diêm Vương định nàng c.h.ế.t canh ba, ai dám giữ đến canh năm.
Hạ Văn Lễ rõ ràng là hạ gục cô , bản nào đủ mặt mũi để khiến đối phương buông tay?
“Chung Minh Nguyệt, ai cũng chịu trách nhiệm cho hành vi của .” Chu Bách Vũ lạnh “Tội quấy rối , cùng lắm giam vài hôm, mất miếng thịt nào.”
Lúc , tiếng bước chân bên ngoài
Lộn xộn, gấp gáp!
Mỗi lúc một gần hơn!
Do cửa đóng, Chung Thư Ninh bước thấy Chung Minh Nguyệt gào lên:
“ và ngủ với , nhất định chịu trách nhiệm với !”
Một câu
Cả căn phòng c.h.ế.t lặng.
Ngay cả Hạ Văn Lễ, ngón tay cũng siết , điếu t.h.u.ố.c trong tay bóp vụn thành tro.
Trần Tối trợn mắt líu lưỡi: “Ồ chà, Chu thiếu , khẩu vị cũng rộng thật đấy, đến loại cũng nuốt nổi ?”
kiểu đói khát chọn của mà!
“Bách Vũ?” Chu Dịch Học ngây , sững sờ sang con trai .
Ban đầu chỉ nghĩ đang hóng chuyện thiên hạ, ai ngờ đột nhiên réo tên, thành diễn viên chính luôn.
“Chung Minh Nguyệt, cô đừng linh tinh!” Khi ánh mắt đổ dồn về phía , Chu Bách Vũ tái mặt, vội vàng thanh minh “Cô điên ?
Cô quyến rũ Hạ , lôi gánh ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-63-can-nguoc-vu-oan-chuyen-kia-khong-duoc-a.html.]
Cô còn hổ ?”
“À mà quên, cô thì cái quái gì gọi là liêm sỉ chứ!”
“Miệng thì ghét Chung Thư Ninh, nhưng hết đến khác bắt chước , học đòi thứ!”
“Câm mồm!
bắt chước cô !” Chung Minh Nguyệt trúng tim đen, hổ thẹn giận dữ, … hoảng loạn.
Ánh mắt cô lướt qua, bắt gặp Chung Thư Ninh bước phòng.
Cô mặc đồ tập múa, quần trắng ống rộng, áo hồng nhạt đơn giản.
Khuôn mặt trắng trẻo chút son phấn, toát lên vẻ trong trẻo, thanh tú, tinh khôi dị thường.
Thậm chí còn hơn lúc trang điểm.
“…Ninh Ninh?” Hạ Văn Lễ chau mày, bước tới: “Sao em đến đây?”
Chung Thư Ninh ngờ tình huống loạn đến mức .
Cô liếc Trần Tối một cái, đó đảo mắt quanh phòng, cuối cùng dừng ánh mắt Chung Minh Nguyệt giờ phút , t.h.ả.m hại vô cùng.
Sau đó…
Ánh mắt cô dời sang Chu Bách Vũ.
Hai bọn họ… lên giường?
Kịch bản … kích thích ghê .
Không là Chung Minh Nguyệt dụ dỗ Hạ ?
Sao giờ lôi Chu Bách Vũ ?
“Đừng ! với cô gì cả!” Chu Bách Vũ gấp đến độ gần như phát điên.
Dù giữa và Chung Thư Ninh chẳng còn gì, nhưng gán ghép với Chung Minh Nguyệt là điều thể chấp nhận .
Có là tra nam thì cũng tiêu chuẩn, đây ăn nổi cái loại !
“Ngủ còn chịu nhận?
Chu Bách Vũ, còn là đàn ông ?
Chính hôm đó uống rượu, em đưa về khách sạn, tối hôm đối với em…” Chung Minh Nguyệt ba chẳng trông cậy , liền dốc lực cột c.h.ặ.t hy vọng Chu Bách Vũ.
“Đêm đó?” Chu Bách Vũ lập tức nhớ …
Hôm đó, lúc tỉnh dậy, Chung Minh Nguyệt quả thực đang cạnh Chu Bách Vũ, quần áo xộc xệch.
“Nếu vì đêm đó, ở tiệc đón tiếp, chịu nhảy với ?” Chung Minh Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng.
“Sao?
Bây giờ chối bỏ?”
“Chu Bách Vũ, con giải thích cho ba ngay!” Chu Dịch Học giận dữ quát, giọng đầy uy nghiêm.
Còn Hạ Văn Lễ lặng lẽ bước tới bên cạnh Chung Thư Ninh.
“Đêm đó đúng là chúng ngủ chung giường…” Chu Bách Vũ đang cố giải thích dở dang.
“Nghe thấy ? Anh thừa nhận !” Chung Minh Nguyệt gằn giọng, giành phần chủ động.
Chung Triệu Khánh và Lưu Huệ An đưa mắt , trong lòng cùng nghĩ: Không ngờ còn chuyện !
“Dịch Học, chuyện nhà họ Chu các định cho chúng một lời giải thích ?” Chung Triệu Khánh giống như nắm cọng rơm cứu mạng.
Nếu moi tiền từ Hạ Văn Lễ, thì còn thể bấu nhà họ Chu.
“Giải thích cái con khỉ !” Chu Bách Vũ rốt cuộc nhịn nữa.
“Chu Bách Vũ! Cậu chuyện kiểu gì ? Dù cũng là bề của !” Chung Triệu Khánh đập mạnh tay xuống bàn.
“Chúng chỉ cùng một chiếc giường, nhưng chuyện gì xảy cả.
Mấy nhà họ Chung ý gì đây?
Dụ dỗ Hạ thành, giờ đổ đống phân lên đầu ?”
Chung Minh Nguyệt mặt mày tím tái.
“Phân” là chỉ cô ?
Anh dám gọi cô là cái loại như ?
“Đã ngủ chung giường , mà là gì xảy , ngoài ai tin chứ?” Lưu Huệ An hừ lạnh một tiếng, đầy ẩn ý.
“Dù thì nhà họ Chu cũng cho chúng một lời công khai.”
Chu Bách Vũ nghiến răng ken két, mặt đầy tức giận, như thể đang giằng xé nội tâm.
Cuối cùng, khi chuẩn tinh thần, nghiến răng:
“Bởi vì hôm đó… ‘cái chỗ đó’ của thương.
Vốn đang viện nghỉ dưỡng, đó chuyện mới uống rượu.”
“Thời gian đó, căn bản nổi chuyện .”
“Làm mà phát sinh quan hệ với cô ?
Những chuyện bệnh viện đều thể xác minh.
Còn…” ánh mắt liếc qua Chung Thư Ninh và Lý Khải “Hai bọn họ cũng thể chứng.
Bên đồn công an cũng !”
Vì thương ở… đồn công an.
Ngay khoảnh khắc đó Hạ Văn Dã đang cạnh Chung Thư Ninh liền ghé sát, ghìm giọng nhỏ, nhưng âm lượng đủ vang để… trong phòng đều thấy:
“Chị , cái từng là hôn phu của chị… ‘ ăn ’ hả?”
Không khí “bùm” một phát nổ tung.
Câu “thì thầm” đúng là gài c.h.ế.t cần mạng.
Chung Thư Ninh suýt nữa giơ tay bịt miệng : Sao đúng lúc châm thêm dầu thế hả?!
Chu Bách Vũ giận đến mức mắt trợn trắng, phắt sang Hạ Văn Dã, như thể ăn tươi nuốt sống .
ánh mắt Hạ Văn Dã mang theo một tia cảm thông, thêm chút xíu thương hại, khiến Chu Bách Vũ tức đến nghẹt thở, suýt ngã ngửa tại chỗ.