Dụ Em Động Tâm - Chương 64: Lo cho anh à? Anh vui lắm
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:42:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh… cái gì?
Anh ?” Chung Minh Nguyệt trừng mắt Chu Bách Vũ, thể tin nổi.
Cô vẫn luôn nghĩ hôm đó do uống quá say nên mới gì.
Chu Bách Vũ say đến mức chẳng nhớ gì, nên cô mới tính chuyện gán lên đầu .
“Là do lúc đó thương nên mới , chứ là ‘ ’ như cô !”
Bị “ ”, Chu Bách Vũ như thể sét đ.á.n.h giữa trời quang cả lập tức bùng nổ.
Đây là danh dự đàn ông đấy!
“Hôm đó cô chăm cả đêm, còn tiệc tiếp khách là đầu cô đối mặt với nhiều , cô sợ hãi… mới đồng ý nhảy với cô.”
Lúc đó vùng kín của đang bôi t.h.u.ố.c, thể gì, nên hề cảnh giác.
Cũng chẳng ngờ rằng Chung Minh Nguyệt cố ý gài bẫy.
Giờ nghĩ mà sởn tóc gáy nếu hôm đó để cô thành công, chắc chắn sẽ bám theo cả đời.
“ cứ tưởng cô chỉ là buồn ngủ nên cạnh thôi…”
“Ai ngờ , cô thật sự ngủ với !”
“Phụt ”
Hạ Văn Dã nhịn , bật thành tiếng.
“Xin nha, các tiếp tục .” Cậu lập tức núp lưng trai, chỗ đó thấy an hơn.
Chung Minh Nguyệt Chu Bách Vũ thương, vu oan thành, lộ trần hết mặt thật.
Biết rõ say, vẫn cố ý tiếp cận, cưỡng ép, tìm cách ăn vạ đúng là chẳng tự trọng, liêm sỉ là gì.
Vợ chồng Chung Triệu Khánh dù từng thiên vị con gái ruột, giờ cũng muối mặt chịu nổi, chỉ thấy hổ thẹn ê chề.
Lưu Huệ An vẫn cam tâm, định cầu xin Hạ Văn Lễ, nhưng đàn ông vốn lạnh lùng vô tình, chỉ thể dồn ánh mắt sang Chung Thư Ninh.
“Thư Ninh , coi như xin con… bảo Hạ tha cho Minh Nguyệt .
Nó sai thật, nhưng cũng trừng phạt .
Đừng khó nó nữa…”
Chung Thư Ninh chỉ nhạt: “Chuyện của Hạ , chủ .”
“Người dễ dàng bảo khác tha thứ, đều là những từng tổn thương.
Đứng thì nhẹ tênh, chỉ cần hai cái môi mấp máy là xong.”
“Còn nữa…”
“Đừng bà là , cái giọng đó, thật khiến buồn nôn.”
Lưu Huệ An nghẹn đến mức khó thở, thấy Hạ Văn Lễ đang ngay bên Chung Thư Ninh, chỉ thể nuốt giận trong.
Trước đây, Chung Thư Ninh dễ mềm lòng, chỉ cần bà vài câu dịu dàng, vỗ về chút là cô sẽ lời.
Giờ thì khác .
“Mẹ ơi, cảnh sát mà đến thì giờ?
Con thật sự bắt mà!” Chung Minh Nguyệt thấy lên tiếng , lập tức ôm c.h.ặ.t lấy bà, cầu cứu.
Ngay khi hai con đang tìm đường thoát, Trần Tối ở bên hờ hững quăng một câu:
“Không báo công an , khỏi .”
Giọt nước mắt của Chung Minh Nguyệt lập tức hình trong hốc mắt, kính áp tròng cũng trôi mất, vẫn đang nhỏ nước, vạt áo ướt đẫm, bên sàn còn đọng một vệt nước lớn
Vô cùng t.h.ả.m hại, vô cùng nhục nhã.
Cô như một tên hề nhảy nhót khắp nơi vì sợ hãi, kết quả…
Bị chơi một vố?
“Cậu cái gì?” Đồng t.ử của Chung Triệu Khánh co rút, lập tức hiểu .
“Mấy là cố ý đùa giỡn chúng ?!”
“Chung tổng ý kiến ?” Hạ Văn Lễ nhướng mày, nhàn nhạt hỏi.
Chuyện , rõ ràng là do đạo diễn.
Chính là nhà họ Chung tự xé xác , c.ắ.n ngược , trở thành trò cho thiên hạ.
Chung Triệu Khánh tức đến mức suýt thổ huyết, nhưng cuối cùng cũng chỉ thể nuốt giận bụng, ánh mắt đầy oán độc về phía Chung Thư Ninh: “Được lắm, khá lắm…
Cô cứ chờ đó cho .”
“Quan hệ nhận nuôi, sẽ bao giờ hủy bỏ!”
“Nhà họ Chung mà sụp, cũng sẽ kéo cô c.h.ế.t chung với chúng .”
Hạ Văn Lễ bật , lạnh lùng: “Vậy thì xem, Chung tổng tính ‘kéo’ kiểu gì đây.”
Chung Triệu Khánh hầm hầm đẩy cửa rời , Chung Minh Nguyệt cũng Lưu Huệ An dìu khỏi cái nơi đầy tai tiếng .
Chỉ còn Chu Bách Vũ, vốn còn đang than phiền chuyện viện, giờ cảm thấy… quá may mắn.
Nếu thương hôm đó, chắc chắn Chung Minh Nguyệt gài bẫy thành công.
“Hạ , hôm nay xảy quá nhiều chuyện, việc bàn hợp tác, là để hôm khác chúng hẹn ?” Chu Dịch Học thử thăm dò, cẩn trọng hỏi.
Hạ Văn Lễ gật đầu đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-64-lo-cho-anh-a-anh-vui-lam.html.]
Chu Bách Vũ liếc Chung Thư Ninh cuối, ánh mắt như điều gì đó, nhưng kịp mở miệng thì ba kéo tay lôi thẳng.
…
Sau khi rời khỏi, Hạ Văn Dã mới ngó qua trai: “Anh, rốt cuộc là chuyện gì thế?”
“Không gì, về nhà .” Hạ Văn Lễ khẽ đáp.
…
Tại biệt thự Lan Đình.
Trên đường về, Chung Thư Ninh hỏi thêm gì.
Về đến nhà là lập tức phòng tắm xả nước, vì buổi tập nhảy mồ hôi nhễ nhại, cô vẫn kịp tắm.
Cô hít sâu một , trong lòng buồn bực.
Thật cô cần lo lắng đến .
Dù Chung Minh Nguyệt rắp tâm mưu mô, nhưng nếu Trần Tối dám gửi tin nhắn kiểu , nghĩa là tình hình chắc chắn trong tầm kiểm soát.
Thế mà cô vội vàng chạy tới, cuối cùng chẳng giúp gì việc xong từ lâu.
mà…
Chỉ cần tin xảy chuyện, cô thấy lo lắng một cách khó hiểu.
Cô chỉnh nước mát hơn một chút, tỉnh táo .
Chung Thư Ninh, các chỉ là hôn nhân hợp đồng, đừng sa quá sâu.
…
Khi cô bước khỏi phòng tắm, Hạ Văn Lễ ở trong phòng.
Anh chắc tắm ở phòng bên cạnh xong, bộ đồ ở nhà màu xám tro, càng tôn lên vẻ trầm và lạnh lùng.
Ánh mắt cô chằm chằm, như đang ngẫm nghĩ điều gì đó.
Ánh khiến Chung Thư Ninh chút căng thẳng.
Lúc ở khách sạn, khi Hạ Văn Lễ hỏi vì cô tới, cô sang Trần Tối.
Chỉ cần là hiểu chính Trần Tối báo cô đến, nên gọi chuyện.
Và cũng thấy tin nhắn Trần Tối gửi.
“Mất ?” Cậu đúng là gan trời thật, cũng dám gửi loại nội dung cho cô!
“Gia chủ, thấy vẫn nên nhắn với phu nhân một tiếng, ngài xem đấy, cô đến ngay lập tức, còn kịp đồ, rõ ràng là lo cho ngài mà.” Trần Tối sức biện hộ.
“Phu nhân vốn dĩ vốn kín đáo trong chuyện tình cảm, từng tổn thương.
Không kích một chút, cô căn bản sẽ phản ứng gì.”
…
Trần Tối thao thao bất tuyệt, thấy ông chủ đáp gì, liền thấp thỏm trong lòng, sợ gây họa lớn .
Kết quả, Hạ Văn Lễ chỉ lạnh nhạt buông một câu: “Tháng sẽ thưởng thêm một khoản.”
Trần Tối cúi đầu, cố nhịn đến run vai.
Anh mà!
Chỉ cần ôm c.h.ặ.t đùi phu nhân, thể nào cũng ăn ngon mặc .
Còn Hạ Văn Dã thì hiếu kỳ, nãy giờ xổm ở góc tường ngoài cửa lỏm, nắm vài mảnh tin vụn liền nhịn mà chạy đến hỏi : “Anh ơi, sàm sỡ thật hả?”
Kịch bản gì mà kích thích dữ trời?!
…
Lúc , Chung Thư Ninh đang dùng khăn lau tóc, đến tim đập loạn, thì Hạ Văn Lễ tiến đến, nhẹ nhàng cầm lấy khăn tay cô: “Sao sấy khô mới ?”
Cô im nhúc nhích.
“Phải dùng khăn thấm bớt nước , lát nữa mới sấy.”
Rồi hỏi: “Sao em chạy đến khách sạn?”
Anh cúi thấp đầu, giọng trầm thấp, thở ấm áp phả lên mặt cô khiến cô hít thở cũng trở nên rối loạn.
Cô cố gắng tỏ bình tĩnh: “Là Trần Tối gửi tin cho em.”
“Em lo cho ?” giọng khẽ hạ thấp, nhưng ánh mắt rực nóng đến mức thiêu đốt.
Chung Thư Ninh phủ nhận, nhưng vẫn cố chối kiểu cứng đầu:
“Em sẽ , chỉ là…
Chung Minh Nguyệt quá vô liêm sỉ, cho nên em mới…”
Câu cuối kịp dứt, Hạ Văn Lễ vươn tay ôm lấy cô.
Anh dùng lực nhẹ, khiến Chung Thư Ninh ngả hẳn lòng .
Cô thể cảm nhận rõ ràng ấm , nhịp tim vững vàng mà đầy sức sống.
Cô tắm xong, vẫn còn nóng, ôm c.h.ặ.t thế , cả nóng và cảm giác ngượng ngùng tràn lên mặt, như thể đang phát sốt.
Bên tai cô, là tiếng tim đập dồn dập và câu thì thầm ngay bên cổ:
“Em lo cho , vui.”