Dụ Em Động Tâm - Chương 67: Mang tâm xấu, cố tình trêu cô
Cập nhật lúc: 2026-03-23 08:06:37
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh ngờ hỏi câu đó, cả như đ.á.n.h úp đầu óc choáng váng, đồng t.ử giãn .
Còn Hạ Văn Lễ thì thẳng dậy, ánh mắt sâu như hồ nước đêm, chăm chú cô, khiến cô chỉ chui xuống đất trốn.
“Không… là ai… rõ mặt.” Chung Thư Ninh cố chống chế, ngoan cố chối tội.
“Thật ?”
Ánh mắt Hạ Văn Lễ sát khí đầy , kiểu như thể ép lời thật chỉ bằng lực mắt, khiến Chung Thư Ninh cảm thấy ý nghĩ trốn tránh đều vô dụng mặt .
Tim cô đập như trống trận, nhưng vẫn cố giữ giọng vững: “Thật mà… rõ.”
“Vậy em còn nhớ em mơ thấy gì ?”
Còn gì nữa chứ!
Mơ kiểu đó… gọi là “xuân mộng” thì là gì?!
Chung Thư Ninh mặt nóng bừng, tất nhiên thể thật, chỉ đành lấp l.i.ế.m: “Cũng… nhớ rõ nữa…”
“Vậy ?” Anh cúi sát , giọng trầm khàn, “Thế là em cũng nhớ gì ?”
“Không nhớ!” Cô quyết định giả ngu đến cùng.
“Xem … giúp em nhớ .”
Nói dứt câu, Hạ Văn Lễ cúi thấp đầu, cằm gần như dán sát cổ cô.
Ngay giây tiếp theo, cô liền cảm nhận :
Đôi môi ấm nóng, mềm mại, áp lên làn da cô.
Cả cô như điện giật, căng cứng từ đầu tới chân, hít thở cũng trọn nhịp.
Anh hé môi…cô liền cảm thấy một điểm nhỏ cổ nhẹ nhàng “cắn” xuống.
Cô đau, nhưng tê rần như luồng điện chạy dọc sống lưng, đến cả đầu gối cũng nhũn .
“Anh còn tưởng…”
Giọng khàn khàn, kéo dài đuôi: “Em mơ thấy đêm qua cơ đấy.”
Khóe môi cong lên, ánh mắt tràn đầy ý xa, rõ ràng là đang cố tình trêu chọc.
Chung Thư Ninh ngốc Cô là , ngữ khí thế , ánh mắt thế …
Tên đang cố tình chọc cô!
Lại còn mang tâm , cố tình ức h.i.ế.p cô!
Cô giơ tay định đẩy , nhưng một tay nắm c.h.ặ.t, thoát .
Ánh mắt liếc xuống, dừng ở chiếc sơ mi nhăn nhúm cô nắm túm từ đó:
“Hạ phu nhân, áo còn chỉnh đàng hoàng.”
Chung Thư Ninh nghiến răng, túm lấy vạt áo , mạnh tay kéo vài cái: “Xong đấy!”
Cô tức đến mức mặt đỏ tai hồng.
Hạ Văn Lễ cô đang thẹn quá hóa giận, nên tiếp tục đùa nữa.
Vì đúng lúc đó…
Trần Tối gõ cửa bước .
Anh ôm cả một chồng tài liệu cao ngất, còn đeo theo cả laptop của Hạ Văn Lễ.
Vừa bước , cảm nhận khí trong phòng lạ kỳ, trong lòng chợt “lộp bộp” một tiếng:
C.h.ế.t …Mình nhầm lúc trời?!
Tiền thưởng vất vả lắm mới , chẳng lẽ bay màu thế ?! Trần Tối lo thầm trong bụng, chỉ vì đúng lúc mà suýt “phá chuyện ”.
…
Lúc , một y tá gõ cửa, nhẹ giọng nhắc nhở: “Chung tiểu thư, đến giờ kiểm tra ạ.”
Chung Thư Ninh đang viện ở khu VIP, chỉ kênh ưu tiên mà còn y tá cùng suốt quá trình.
“Kiểm tra xong, buổi sáng cô vẫn cần tiếp tục truyền dịch.” y tá dặn thêm.
“Anh sắp xếp cho em chụp CT đầu gối , tiện đến bệnh viện thì kiểm tra luôn.” Hạ Văn Lễ giải thích, “Anh cùng em nhé?”
“Không cần , bận mà.”
Thực là: cô chỉ tránh xa càng xa càng .
Lúc , cô thấy giống như một ngọn núi tuyết: cao xa, lạnh lùng, xa cách, phần nguy hiểm.
Bởi vì một khi tuyết sụp, chẳng ai thoát nổi.
dần dần tiếp xúc, cô phát hiện: Hạ Văn Lễ chỉ bụng mà còn… chút “khốn” ngầm.
Chuyện sáng nay vẫn còn vương trong đầu đúng là tâm , thích trêu chọc cô thật mà!
Tự nhiên cô nhớ đến nhà họ Chu, Chu Dịch Học từng :
“Người quá ngay thẳng, thì khó sống trong thương trường.
Những ai thật sự nên chuyện, đều chút mưu mẹo.
Dù quyền thế, gia tộc chống lưng, nhưng nếu đầu óc và thủ đoạn, sớm muộn cũng khác ăn sạch cả xương.”
Khi , Chung Thư Ninh còn thấy câu quá cực đoan.
bây giờ nghĩ … vẻ cũng sai lắm.
Dù thì hình tượng Hạ Văn Lễ trong lòng cô giờ khác xưa .
Không còn là “tượng thần lạnh lẽo” nữa, mà là một đàn ông m.á.u thịt, bí ẩn thú vị.
Sau khi Chung Thư Ninh rời khỏi phòng, Trần Tối sắp xếp tài liệu, lượt báo cáo những việc cần xử lý gấp.
ngẩng lên, liền thấy ông chủ của …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-67-mang-tam-xau-co-tinh-treu-co.html.]
Ngồi ghế salon, tay trái cầm văn kiện, tay chống cằm, ngón tay thì đang… xoa nhẹ khóe môi.
Tư thế sai, nhưng biểu cảm …
Giống y như đang “hồi tưởng dư vị nụ hôn ”.
Cha ơi… đang trong giờ việc mà!!
Làm ơn tỉnh ạ!!
Trần Tối liếc mắt, thấy sơ mi của ông chủ chút nhăn nheo, liền cẩn trọng hỏi nhỏ: “Gia chủ, cần mang áo khác cho ngài ạ?”
Hạ Văn Lễ từ đến nay chú trọng ngoại hình, sơ mi đều ủi phẳng phiu, gọn gàng như tiêu chuẩn showroom.
“Không cần, cứ .
Sáng nay lịch gặp ai, mặc cũng .”
Trần Tối: …Chậc, cái khí chất là đây?!
Lấy vợ xong, những tâm tình đổi thất thường, mà đến cả… tính cầu cũng tan biến ?
…
Phía bên , Chung Thư Ninh ban đầu vốn định kiểm tra thật, nhưng giờ viện cớ ngoài, chỉ để né mặt ai đó.
Vừa tới hành lang, liền bắt gặp Hạ Văn Dã đang ôm một bình giữ nhiệt tới, vẻ mặt tò mò giấu nổi:
“Chị dâu! Chị cũng ngoài ?”
Anh xuất hiện… Hứa hẹn thêm vài câu “hỏi xoáy đáp ngượng” nữa đây
Hạ Văn Dã vốn chẳng chuyện gì , ở gần ông trai đang “tâm tình thất thường”, nên liền xung phong theo Chung Thư Ninh kiểm tra.
Hai tán gẫu, bầu khí nhàn nhã.
“Anh của em lúc nào cũng bận thế ?” Chung Thư Ninh hỏi, giọng nhẹ nhàng như thể vô tình.
“ á, tụi em cũng sống chung thường xuyên, gặp mặt còn khó hơn gặp minh tinh.” Hạ Văn Dã than nhẹ.
“Không ai giúp đỡ ?” Chung Thư Ninh ngạc nhiên.
Trong ấn tượng của cô, từng ai nhắc tới thích nào trong Hạ thị.
Dù thì Chu Bách Vũ từng một câu: “Hạ thủ đoạn cực kỳ lợi hại, đuổi hết họ hàng khỏi công ty .”
Hạ Văn Dã , đáp tự nhiên: “Nhà em ai công ty cả.”
“Ba em tự mở công ty d.ư.ợ.c, chú hai hồi từng giúp ông nội quản lý, nhưng từ lúc trai em Hạ thị thì chú về hưu sớm luôn.
Chú út thì khỏi , nhúng tay gì hết.”
“Cả họ nhà chú hai cũng ?” Chung Thư Ninh kinh ngạc.
“Không.
Hồi học đại học, mấy cần giấy thực tập mới Hạ thị vài tháng, ăn , loạn đến mức em chặn đường thực tập luôn.” Hạ Văn Dã còn hừ một tiếng đầy oán khí.
“Chị coi, em chỉ xin một cái xác nhận thực tập mà em cũng cho, đúng là ác nghiệt mà!”
Chung Thư Ninh bật , hỏi: “Thường thì ai chẳng tranh quyền đoạt lợi?
Sao nhà em ai cũng ‘bỏ quyền nhường ghế’ thế?”
Hạ Văn Dã mở bình giữ nhiệt, bộ già dặn: “Nhà em mỗi đều chút cổ phần.
Cũng nhiều, em thì nhiều hơn tí.
Em trưởng thành, ông nội cũng cho em một ít.”
“Ngồi ở nhà nhận cổ tức, chờ chia tiền chẳng ?”
“Tiền dù nhiều, ăn cũng chỉ ba bữa một ngày.”
“Em cũng đầu óc ăn, để em quản lý thì nhà em sớm muộn gì cũng phá sản, chi bằng con sâu gạo vui vẻ.”
Chung Thư Ninh: …
Tự như cũng hiếm thấy đấy.
…
Nói chuyện một lúc, cô càng lúc càng thấy…
Hạ Văn Lễ là kiểu m.á.u lạnh thủ đoạn như lời đồn.
Nhà họ Hạ tranh chấp quyền lực, kế cũng dễ gần.
Vậy rốt cuộc ai lan truyền những lời đồn độc miệng đó?
Hóa ngay từ đầu, cô hiểu lầm Hạ Văn Lễ sâu.
Sau một lúc do dự, Chung Thư Ninh vờ như tùy tiện hỏi: “À … Có nhiều cô gái theo đuổi em lắm đúng ?”
Hạ Văn Dã đang chuyện hăng say, đề phòng gì cả, phản xạ điều kiện phun luôn:
“Nhiều?”
“Chị quá coi thường em đấy! Phải là nhiều vô kể!”
“Hồi học, gái theo đầy , tỏ tình như cơm bữa!
Mà mới gần đây thôi lúc hai kết hôn độ nửa tháng…”
“Còn một nữ minh tinh tỏ tình với ảnh”
Nói đến đây…
Hạ Văn Dã lập tức c.ắ.n lưỡi.
Trong đầu vang lên tiếng cảnh báo: Mẹ nó, lỡ mồm!!*
Mình là cái rổ rách!
Là cái vòi nước khóa!!
Là cái loa phát thanh tin đồn tự động!!