Dụ Em Động Tâm - Chương 68: Quần áo của cô ấy, thay hay không thay

Cập nhật lúc: 2026-03-23 09:46:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chị, chuyện đó qua lâu mà.”

 

Hạ Văn Dã vội xòa.

 

“Em đừng căng thẳng, chị chỉ hỏi vu vơ thôi.”

 

Chung Thư Ninh nhạt, hạ giọng xuống, “Chị với kết hôn , còn để ý mấy chuyện gì?”

 

“Chẳng qua là thấy tò mò về quá khứ của , hiểu thêm một chút.”

 

“Dù thì cũng ít , bọn chị cũng trò chuyện nhiều.”

 

Hạ Văn Dã gật đầu, cảm thấy cô lý.

 

“Anh em đúng là bận thật, một thời gian còn chẳng về nhà ngủ, để chị một ở nhà, đến em cũng thấy xót.”

 

“Thật , chuyện riêng tư của em cũng nhiều.”

 

thích thì đúng là ít.”

 

“Ồ”

 

Chung Thư Ninh khẽ mím môi, “Vậy .”

 

“Thấy cũng lạ, em , tính tình , mấy cô gái chỉ thích , thích em?”

 

“Còn cứ tiếp cận em, đối xử với em cực kỳ , chị chỉ lớn hơn em một chút, em còn nghĩ… thật yêu chị em cũng mà, ai dè…”

 

“Người thích là em!”

 

Hạ Văn Dã đưa tay sờ mặt .

 

Cậu thấy cũng trai mà!

 

Còn Chung Thư Ninh thì đang nghĩ những chuyện trải qua với Hạ Văn Lễ – đàn ông tinh tế, dịu dàng, chu đáo, ngay cả hôn cũng cách.

 

Nhìn kiểu gì…

 

Cũng thấy kinh nghiệm.

 

mà, với tuổi của , một ít kinh nghiệm thì cũng bình thường.

 

Chung Thư Ninh nhận rằng đầu óc là hình ảnh của Hạ Văn Lễ, cho đến khi đến phòng chụp CT, cửa vài đang xếp hàng chờ.

 

Buổi kiểm tra diễn nhanh ch.óng, lúc về bất ngờ gặp quen.

 

là oan gia ngõ hẹp.”

 

Hạ Văn Dã bĩu môi.

 

Lại là Chung Minh Nguyệt.

 

Cả khuôn mặt cô sưng tấy, đặc biệt là mũi và mắt.

 

mới mắt, hôm qua dữ quá nên giờ mắt sưng nhận , mũi thì còn t.h.ả.m hơn, hình như…

 

Còn lệch nữa.

 

Phẫu thuật thẩm mỹ còn hồi phục trang điểm đậm, bày vẽ đủ kiểu, hôm qua Chung Triệu Khánh đ.á.n.h cho một trận.

 

Trước còn coi như ưa , giờ thì đúng là…

 

Xấu tệ.

 

“Trời ơi, mắt cô sưng như con ếch buồn thế .”

 

Hạ Văn Dã thì thào.

 

Chung Minh Nguyệt thấy, tức nổ phổi.

 

Ánh mắt đầy oán hận, gườm gườm chằm chằm Chung Thư Ninh.

 

Như thể đổ dầu lửa là cô.

 

“Đi thôi.”

 

Chung Thư Ninh khẽ huých khuỷu tay Hạ Văn Dã, “Em bớt chút .”

 

Cậu đúng là một chuyên gia châm dầu lửa.

 

lửa, cũng nhất định tìm cách châm cho cháy lên.

 

Khi lướt qua , Chung Minh Nguyệt đột nhiên bật thành tiếng: “Chung Thư Ninh, bây giờ cô đắc ý lắm nhỉ?”

 

“Phương Phương.”

 

Vợ chồng nhà họ Phùng kéo cô , hiệu đừng nữa.

 

“Rõ ràng mới là thiên kim tiểu thư thật sự, rốt cuộc cô dựa cái gì… chỉ vì cô xinh hơn ?”

 

“Cô tưởng mấy gã đàn ông đó thật lòng thích cô ?”

 

cho cô , cô thể đắc ý mãi !”

 

Hôm qua, Chung Minh Nguyệt mất hết thể diện.

 

tưởng chỉ cần chủ động, sẽ đàn ông nào từ chối .

 

Chung Thư Ninh thấy buồn .

 

từng so đo, cũng chẳng tranh giành với cô điều gì.

 

về nhà họ Chung, thì cứ tận hưởng cuộc sống của thiên kim , việc gì cứ bám riết lấy cô?

 

đầu Chung Minh Nguyệt.

 

Toàn đề phòng, chẳng khác gì con nhím.

 

Chung Thư Ninh chỉ nhạt, “Cô thời gian rình mò , chi bằng tìm một bệnh viện thẩm mỹ hơn.

 

Gương mặt , may còn cứu .”

 

“……”

 

Chung Minh Nguyệt sững sờ.

 

Nếu cha nuôi giữ , e là cô lao lên !

 

Hạ Văn Dã bên tặc lưỡi.

 

Chị bảo em bớt , mà chị xem lời , khác gì d.a.o cứa tim ?

 

Chung Minh Nguyệt là kiểu cực kỳ để ý ngoại hình nên mới phẫu thuật.

 

Giờ thì , chị chỉ nhắm ngay điểm yếu, còn xát muối lên vết thương.

 

tức đến mức nhảy dựng lên thế , thấy cũng đáng!

 

Chờ khi bọn họ rời , Chung Minh Nguyệt tức đến mức hét lên một tiếng ch.ói tai, khiến ít xung quanh dừng .

 

“Người đụng chạm gì con , cứ tự rước lấy phiền toái?”

 

Ba nuôi cô nhíu mày, kéo cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-68-quan-ao-cua-co-ay-thay-hay-khong-thay.html.]

 

“Con cứ bảo Chung Thư Ninh , nhưng cô gì con?

 

Hồi nhỏ con lạc, chẳng của cô .

 

Dù nhà họ Chung nhận nuôi cô , thì cũng sẽ nhận ai đó khác thôi.

 

Con đừng cứ chăm chăm nữa.”

 

“Mẹ, rốt cuộc về phía ai !”

 

Chung Minh Nguyệt tức đến mức mặt méo cả .

 

Từ lúc cô đưa về nhà họ Chung, xung quanh đều mang cô so với Chung Thư Ninh.

 

Mà bản

 

Chuyện gì cũng kém một bậc!

 

Rõ ràng là một đứa mồ côi, mà lúc nào cũng mang bộ dạng ngạo nghễ, khinh .

 

 

Về đến phòng bệnh, Hạ Văn Lễ đang việc, y tá đến truyền nước cho cô.

 

Chung Thư Ninh yên lặng chơi điện thoại.

 

Trong nhóm vũ đạo đây cô từng tham gia, đăng thông báo cuộc thi, thời hạn đăng ký là cuối tháng .

 

Từ chấn thương ở chân, cô từng tham gia thêm cuộc thi nào nữa.

 

Nói thật, chút động lòng.

 

Kết quả CT buổi chiều, bác sĩ khuyên vẫn nên phẫu thuật.

 

“Phẫu thuật xong thì hồi phục mất bao lâu?”

 

Chung Thư Ninh hỏi.

 

“Ít nhất là nửa năm.”

 

“Còn việc nhảy múa thì ?”

 

“Cái thì khó thể việc nhảy múa của cô sẽ ảnh hưởng.”

 

Bác sĩ luôn những khả năng nhất, “ nếu phẫu thuật, chất lượng cuộc sống của cô sẽ ảnh hưởng, mà ảnh hưởng sẽ ngày càng nghiêm trọng hơn, cuối cùng… vẫn sẽ ảnh hưởng đến việc nhảy múa.”

 

tin chắc bản cô cũng cảm nhận , cái chân … sớm muộn gì cũng mổ.”

 

“Càng sớm càng .”

 

Hạ Văn Lễ bên hết lời bác sĩ , xen .

 

Còn Chung Thư Ninh thì vẫn im lặng.

 

Bác sĩ liếc Hạ Văn Lễ một cái :

 

“Người giỏi nhất cả nước trong ca phẫu thuật là Lữ Bồi An lão , nhưng ông nghỉ hưu .

 

Nếu thể mời ông , chắc chắn thể giảm thiểu tối đa tổn thương.”

 

mời Lữ lão dễ .

 

Chuyên gia tầm cỡ như ông dễ tay nữa .”

 

Ngụ ý: khó mời.

 

Chung Thư Ninh mỉm cảm ơn bác sĩ.

 

Thật chuẩn tâm lý sẵn cho kết quả , nên thấy quá hụt hẫng.

 

Chỉ là tối qua sốt cao, nên bác sĩ vẫn khuyên nên ở viện nghỉ ngơi vài hôm.

 

Chiều hôm đó, Hạ Văn Lễ việc ngoài.

 

Trước khi , dặn cô: “Anh hẹn gặp Tổng giám đốc Chu để bàn chuyện ăn, sẽ về muộn một chút.”

 

Trước khi rời , còn đặc biệt dặn Hạ Văn Dã trông cô cho cẩn thận.

 

“Chậc, em đúng là tiêu chuẩn kép.”

 

Hạ Văn Dã hừ mũi, “Trước đây ở nhà, , về là về, bao giờ với ai một câu .”

 

“Đàn ông mà, vô tình lắm!”

 

Chung Thư Ninh lúc mới ngớ nhận : Vừa hành động của Hạ Văn Lễ… giống như đang báo cáo lịch trình với cô.

 

Cô bắt đầu thấy hoang mang.

 

Không rõ những gì thể hiện là vì mặt Hạ Văn Dã nên đang “diễn”, thực sự chút tình cảm thật lòng với cô.

 

Chiều đến, dì Trương ghé qua một , mang theo đồ dùng vệ sinh cá nhân và vài bộ quần áo cho cô.

 

Chung Thư Ninh vốn viện lâu, nhưng chẳng ngờ sốt .

 

Cô mơ mơ màng màng, cơn sốt lên xuống hai , mồ hôi túa ngừng, đầu óc mơ hồ.

 

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô thấy giọng quen thuộc vang lên bên tai: “Ninh Ninh…”

 

“Đến giờ uống t.h.u.ố.c .”

 

Giọng lạnh nhạt nhưng vẫn dịu dàng.

 

Chung Thư Ninh ngoan ngoãn há miệng uống t.h.u.ố.c, uống thêm vài ngụm nước, đó mới nữa.

 

Một lúc , y tá đẩy cửa bước , gần đây virus hoành hành, phòng cấp cứu hầu như sốt.

 

“Cô hạ sốt .”

 

Y tá cầm nhiệt kế đo trán cho Chung Thư Ninh, đó sang Hạ Văn Lễ, “Có mang theo quần áo ?

 

Tốt nhất là lau , cho cô bộ đồ khô ráo, ngủ cũng sẽ thoải mái hơn.”

 

Cả thành phố Thanh Châu đều mối quan hệ của Hạ Văn Lễ và Chung Thư Ninh.

 

Ai ai cũng cho rằng: Hai họ sớm quan hệ mật.

 

Vậy nên… quần áo cũng chẳng chuyện gì to tát.

 

Hạ Văn Dã và Trần Tối đều điều, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

 

“Anh Trần, mặt phấn khích thế ?”

 

Hạ Văn Dã liếc Trần Tối, “Cả ngày mệt ?”

 

“Mệt chứ!”

 

“Vậy hưng phấn cái gì?”

 

Trần Tối khẽ hừ một tiếng:

 

Thằng ngốc , em hiểu !

 

 

Loading...