Dụ Em Động Tâm - Chương 69: Cô ấy gan lắm, lại biết cách quyến rũ người ta

Cập nhật lúc: 2026-03-23 09:46:24
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hôn buông xuống, Hạ Văn Lễ lặng lẽ Chung Thư Ninh giường bệnh.

 

Môi cô vì sốt mà tái nhợt, chút huyết sắc.

 

Ánh tà dương rọi phòng, khiến cả căn bệnh viện như ngâm trong một cốc nước cam sủi bọt khổng lồ.

 

Tựa như thứ gì đó đang lặng lẽ sủi tăm, khiến lòng rối bời.

 

Anh dậy, kéo rèm cửa sổ , chỉ để chừa một khe hẹp.

 

Ô kính nhỏ cửa cũng che .

 

Cả căn phòng, ngoại trừ chút ánh sáng lẻ loi rịn qua khe rèm, chẳng còn tia sáng nào khác.

 

Anh đun nước ấm, lấy quần áo dì Trương chuẩn sẵn.

 

Ngoài bộ đồ ngủ, đương nhiên còn cả đồ lót.

 

Ánh mắt Hạ Văn Lễ trầm xuống.

 

“Ninh Ninh.”

 

Anh khẽ gọi tên cô, Chung Thư Ninh chỉ lầm bầm hai tiếng, mơ màng.

 

Anh do dự một lúc, cúi , đưa tay cởi khuy áo ngủ của cô.

 

Phần cổ áo mở, để lộ viền nội y bên trong.

 

Làn da trắng mịn, nội y màu đen.

 

Sự tương phản giữa hai màu sắc…

 

Khiến dám kỹ.

 

Mà cô lúc yếu ớt đến đáng thương, trông trong trẻo, khơi gợi.

 

Khiến yết hầu khẽ trượt lên xuống.

 

Cũng ngay lúc đó, Chung Thư Ninh khẽ mở mắt, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh, chau mày, giọng khàn khàn vì khát: “Anh đang gì thế?”

 

“Giúp em quần áo, lau .”

 

“……”

 

Chung Thư Ninh sốt mơ màng, chứ còn cảm giác ý thức.

 

“Còn Tiểu Dã ?”

 

“Ở bên ngoài.”

 

Có lẽ Hạ Văn Dã vẫn rời .

 

Cô luôn nhắc nhở bản : họ là vợ chồng.

 

Từ khi bắt đầu ngủ chung một giường, cô chuẩn tâm lý.

 

Đã ký bản thỏa thuận, thì thể an , hưởng đặc quyền.

 

Quan trọng là… cô bài xích việc đến gần .

 

Huống chi dính nhớp, thực sự khó chịu.

 

“Phiền .”

 

Ánh sáng trong phòng mờ nhạt, bóng phủ trùm lấy cô.

 

Ngón tay chạm đến bả vai cô, nơi xương bướm nhô nhẹ.

 

Đầu ngón tay nóng rực, khiến cả cơ thể cô căng c.h.ặ.t .

 

Chung Thư Ninh khẽ “ừm” hai tiếng, cả như bốc cháy.

 

Âm thanh yếu mềm như mèo con, ngọt ngào đến mức tan chảy.

 

Cô yếu ớt dựa vai , chỉ còn mặc nội y, thở phập phồng khẽ lướt qua bên cổ .

 

Cơ thể Hạ Văn Lễ căng c.h.ặ.t, tay chần chừ lâu ở lưng cô, vẫn tháo dây áo.

 

Khó chịu đến mức…

 

Yết hầu trượt xuống, thì Chung Thư Ninh khẽ chạm tay .

 

“Ninh Ninh?”

 

Anh cúi đầu cô, trong đáy mắt là một ngọn lửa rực cháy.

 

“Anh trai thật đấy.”

 

“……”

 

Hạ Văn Lễ ngẩn , thì Chung Thư Ninh như mèo con, dụi đầu cổ , cọ chỗ hôm c.ắ.n.

 

Vừa nhói ngưa ngứa.

 

Cô chậm rãi đưa tay… ôm lấy eo .

 

Cô cọ nhẹ một cái, khiến cả như bốc lửa.

 

Hạ Văn Lễ hít sâu một Cô đúng là cách quyến rũ.

 

Anh kiềm chế d.ụ.c vọng đang cuộn trào trong lòng, bàn tay áp lưng cô, ôm trọn cả lòng, tiện tay kéo lấy áo khoác phủ lên cô.

 

Sợ cô mồ hôi xong trúng gió vì điều hòa, bệnh tình nặng thêm.

 

Kết quả, Chung Thư Ninh khẽ : “Không mặc .”

 

“Ừm?”

 

Anh khựng .

 

“Người em còn lau xong, khó chịu lắm…”

 

Lần đến lượt Hạ Văn Lễ cảm thấy thở cũng bắt đầu nóng lên.

 

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô, giọng khàn khàn mơ hồ:

 

“Anh chỉ sợ… em bệnh nặng hơn thôi.”

 

Quần áo cô xộc xệch, để mặc cho lau từng chút một.

 

Chung Thư Ninh lúc gan to đến lạ.

 

Cô cứ thế chằm chằm, đôi mắt tròn xoe như quả vải, long lanh nước, ngây thơ quyến rũ.

 

Khiến Hạ Văn Lễ cảm thấy, dù chỉ là một cái chạm nhẹ cũng như phạm tội.

 

Anh nhận , cô thực gan .

 

Chỉ cần đầu óc mơ màng, tỉnh táo, cô sẽ chẳng còn kiềm chế lý trí gì cả.

 

Trước đây mỗi gặp , còn chẳng dám thẳng.

 

Giờ thì

 

Nhìn chằm chằm, rời nửa giây.

 

Anh cầm khăn, khi lau đến chân cô…

 

Chung Thư Ninh khẽ run lên.

 

“Ninh Ninh, em là ai ?”

 

Hạ Văn Lễ từng hầu hạ ai kiểu , động tác tuy thuần thục, nhưng vô cùng dịu dàng.

 

“Biết.”

 

“Anh là ai?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-69-co-ay-gan-lam-lai-biet-cach-quyen-ru-nguoi-ta.html.]

Giọng trầm khàn như lửa cháy bên trong.

 

 

“Chồng em.”

 

Hạ Văn Lễ cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên một nét mờ nhạt.

 

Anh nhanh ch.óng lau cho cô, mặc đồ ngủ cẩn thận, mới kéo rèm .

 

Lúc , ánh hoàng hôn chuyển từ cam sang đỏ, căn phòng đón nắng, như nhấn chìm trong màu lửa.

 

Chung Thư Ninh uống thêm vài ngụm nước, đó nghiêng đầu ngủ tiếp.

 

Ánh chiều tà phản chiếu trong đáy mắt Hạ Văn Lễ, giống như ngọn lửa bao giờ tắt.

 

 

Chung Thư Ninh ngủ sâu, Lý Khải ở canh phòng, còn Hạ Văn Lễ đưa em trai ngoài ăn chút gì đó gần bệnh viện.

 

Ra khỏi viện, liền châm một điếu t.h.u.ố.c.

 

Hạ Văn Dã cau mày.

 

Thật , đây trai hút t.h.u.ố.c nhiều, nhưng dạo gần đây tiết chế nhiều ít nhất ở nhà là thấy động bao giờ.

 

, động tác hút t.h.u.ố.c của , rõ ràng mang theo chút thiếu kiên nhẫn và bực bội.

 

Hết điếu đến điếu khác…

 

Như thể dùng t.h.u.ố.c lá để dập tắt đám lửa âm ỉ trong lòng.

 

“Anh, tâm sự ?”

 

“Không .”

 

“Đây là điếu thứ hai đấy.”

 

Hạ Văn Dã mạnh dạn tiếp, “Cả mùi khói, chị dâu mà ngửi thấy, chắc buồn hôn nữa .”

 

“……”

 

Trần Tối cố gắng nhịn .

 

Cái thiếu gia nhà họ Hạ , bảo ngốc thì cũng hẳn, IQ tệ .

 

đúng là mồm miệng chẳng bao giờ chịu buông tha cho khác.

 

Cái miệng của Hạ Văn Dã, từ nhỏ tới lớn luôn thể thốt những câu kỳ quái khó đỡ, chẳng trách hồi còn bé suốt ngày ăn đòn.

 

Hạ Văn Lễ liếc sang em trai một cái, đối phương lập tức rụt cổ , còn nhỏ giọng lẩm bẩm thêm:

 

“Anh, với chị dâu định sinh con ?”

 

Trần Tối cứng đờ tại chỗ: Cậu chủ , liều quá đấy.

 

Từ giờ đừng gọi Trần nữa, gọi là ông nội mới đúng.

 

Hạ Văn Dã vẫn luôn nghĩ mối quan hệ giữa trai và chị dâu là thật lòng.

 

Ngón tay đang cầm điếu t.h.u.ố.c của Hạ Văn Lễ khẽ siết : “Đó là chuyện em nên hỏi ?”

 

“Sao ?”

 

Hạ Văn Dã thở dài, “Chị dâu mổ chân, thì bỏ t.h.u.ố.c… thì chắc chắn định con .”

 

“Nhà lâu lắm chẳng tí tiếng nào…”

 

“……”

 

Lần Trần Tối thật sự nhịn , bật thành tiếng: “Gia, xin cố ý.”

 

Hạ Văn Lễ chỉ thấy đau đầu chịu nổi.

 

Cái nhà , đúng là ngày nào yên .

 

Hạ Văn Dã chợt nhớ : “À đúng , bác sĩ hôm , nếu mời Lữ lão gia phẫu thuật thì hiệu quả sẽ hơn.

 

Có cần liên hệ thử ?”

 

“Không cần em lo.”

 

Hạ Văn Lễ , “Ăn xong để Trần Tối đưa em về.

 

Anh còn mấy văn kiện tiếng nước ngoài cần dịch.”

 

Vừa đến đó, Hạ Văn Dã lập tức nổ tung: “Đống tài liệu đó khó lắm, còn liên quan đến bí mật kinh doanh nữa!

 

Em chịu nổi !”

 

“Em trưởng thành , là đàn ông, thể .”

 

Hạ Văn Dã mím môi: “Anh, em… em thi CET-6 qua…”

 

“Lần cũng qua ?”

 

“Cái gì mà cũng!

 

Đây là đầu em thi cấp sáu, còn thi chay, nên mới rớt thôi!”

 

“Vậy thì càng cố mà học.”

 

“Anh ruột em đấy?”

 

“Anh cũng ước gì .”

 

“……”

 

Hạ Văn Dã thấy thà ở bệnh viện trực đêm còn hơn, nhưng nghĩ thì… bên cạnh Chung Thư Ninh cần thêm nền.

 

 

Chung Thư Ninh ở viện hai ngày, Hạ Văn Lễ cũng dời hẳn nơi việc về phòng bệnh.

 

bận rộn, thể 24/24 bên cạnh, nhưng chí ít luôn cố gắng mặt mỗi khi rảnh.

 

Trái , Hạ Văn Dã thì biến mất nguyên một ngày.

 

Lần xuất hiện, mắt thâm như gấu trúc, ngáp lê bước phòng bệnh.

 

“Tiểu Dã, em ?”

 

Chung Thư Ninh ngạc nhiên .

 

“Em…”

 

Hạ Văn Dã còn kịp trả lời, trai bình thản : “Nó thi tiếng Anh cấp sáu qua, gần đây đang quyết tâm học .”

 

“Dù gì cũng là kỳ nghỉ hè, cần khổ luyện đến thế chứ?”

 

Chung Thư Ninh ngạc nhiên.

 

“Em chứ, nó kiên trì lắm, còn bảo là ‘cần cù bù thông minh’ nữa cơ.”

 

Hạ Văn Dã lúc chỉ mắt đen, mặt cũng đen như đ.í.t nồi.

 

Bắt nạt em thì thôi , còn bóng gió là em ngu!?

 

Cậu bực đến mức phắt bỏ , đang chuẩn bước thang máy thì bất ngờ đụng trúng khác.

 

“Mẹ nó, mày đường mắt !?”

 

trong thang máy bước quá gấp.

 

Mà Hạ Văn Dã đang bực sẵn, quát xong liền rõ đối phương, khẽ nhíu mày:

 

Sao ?

 

Người – Phùng Duệ Dương cũng nhận từng gặp qua, là em trai của vị Hạ ở Tứ Cửu Thành.

 

 

Loading...