Dụ Em Động Tâm - Chương 72: Cô ta bại hoại đạo đức, quyến rũ Hạ Văn Dã?

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tắt đèn , ánh trăng ào ạt tràn .

 

Sự mật giữa họ, vẫn luôn do Hạ Văn Lễ dẫn dắt— cũng ngoại lệ.

 

Chỉ là , hôn gấp gáp, đến mức khiến Chung Thư Ninh cảm thấy nghẹt thở.

 

Khóe mắt cô đỏ ửng, trong khi đây vẫn là bệnh viện, cứ một thời gian y tá tuần kiểm tra.

 

Cô căng thẳng, dám phát tiếng động quá lớn.

 

Chỉ thể vươn tay, siết c.h.ặ.t lấy cổ áo n.g.ự.c .

 

Chăn chẳng rơi xuống từ lúc nào—Cả áp lên, chẳng chỗ để trốn.

 

Nụ hôn tiếp tục rơi xuống, nóng bỏng đến mức cô gần như chịu nổi.

 

Khi cảm thấy phần n.g.ự.c mát lạnh, thể cô theo phản xạ rùng một cái.

 

“Căng thẳng ?”

 

Hạ Văn Lễ cúi xuống, ánh mắt sâu hút, giọng khàn khàn thể kiểm soát nổi.

 

“Một chút…”

 

Chỉ là một chút ?

 

Không, cô thực sự căng thẳng.

 

“Không ngoan , dối .”

 

Anh bật , tiếng trầm thấp như đổ dầu lửa, nhiệt độ mặt cô và khắp cơ thể càng tăng cao.

 

Hạ Văn Lễ nghiêng , giúp cô chỉnh áo.

 

“Anh ngoài một lát.”

 

Chờ rời khỏi, Chung Thư Ninh mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Hạ Văn Lễ vẻ quần áo, mới rời khỏi phòng bệnh.

 

tắm xong, vẫn cảm thấy cả như nung nóng.

 

Bệnh viện cho hút t.h.u.ố.c, xuống .

 

Sau tiết Lập Thu, gió tối muộn mang theo chút se lạnh, đủ dịu cái nóng bức trong .

 

Mở điện thoại , mấy bạn đang họp mặt gọi video, bấm thì thấy họ đang bàn về một vụ đầu tư nào đó.

 

“Ôi chà, hiếm đấy.”

 

“Lão Hạ, góp vốn kiếm ít tiền ?”

 

Hạ Văn Lễ rít một t.h.u.ố.c, “Không cần.”

 

“Thanh Châu nóng ?

 

Sao mặc kín ?”

 

Dù trời thu, nhưng nhiệt độ vẫn còn khá cao.

 

Hạ Văn Lễ mặc áo sơ mi, thậm chí còn cài kín tận khuy cùng, mà trong phòng điều hòa thì trông kỳ quặc thật.

 

“Nóng.”

 

“Thế thì cởi bớt .”

 

“Không tiện.”

 

“Có ai bảo cởi hết , mở hai cúc chắc nhỉ?”

 

“Ừ, lời mấy .”

 

Cả nhóm sửng sốt.

 

Từ miệng Hạ Văn Lễ mà thể câu như ?

 

Người đàn ông bề ngoài tưởng là kiểu mẫu mực theo quy tắc, nhưng thực chất chính kiến, từ đến giờ chẳng bao giờ để khác sai khiến.

 

Thế dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, vứt , chậm rãi cởi hai cúc áo cùng.

 

Trên cổ—Là một dấu vết đỏ sậm, rõ ràng đến mức thể chối cãi.

 

Mấy xong, trong lòng đồng loạt c.h.ử.i thầm: “C.h.ế.t tiệt——”

 

Phòng bao nhiêu cũng phòng nổi, vẫn ăn một cú show ân ái thương tiếc.

 

“Các gì nữa?”

 

Hạ Văn Lễ nhàn nhạt hỏi, mắt liếc về phía màn hình.

 

“À… chợt nhớ còn việc xử lý.”

 

tắm.”

 

“…”

 

Ngay đó, cả nhóm bạn lượt thoát khỏi cuộc gọi video.

 

Khi Hạ Văn Lễ trở phòng bệnh, dù cố tình rửa mặt một nữa, vẫn phảng phất mùi t.h.u.ố.c lá.

 

Rất nhạt—nhưng với Chung Thư Ninh, vốn yêu thích điều chế hương liệu và cực kỳ nhạy cảm với mùi hương, vẫn nhận ngay.

 

Cô chợt nhớ tới lời của Hạ Văn Dã: “Hạ nghiện t.h.u.ố.c lá nặng lắm ?”

 

“Cũng tạm.”

 

“Hút t.h.u.ố.c cho sức khỏe.”

 

“Vậy thì cai.”

 

“…”

 

“Ngủ , muộn .”

 

Hút t.h.u.ố.c xong, chạm cô.

 

Cũng may phòng bệnh VIP chiếc giường lớn, hai ngủ mà cần sát .

 

Chung Thư Ninh trằn trọc, khó ngủ.

 

Hạ Văn Lễ thực sự —ôn hòa, tinh tế.

 

Quan trọng hơn cả là: Anh chỉ đối xử như với cô.

 

Con mà, ai mà mong đối xử đặc biệt?

 

Anh đến mức khiến cô khỏi nghĩ rằng—Phải chăng thật sự thích cô?

 

Thật lòng xem cô là vợ ,

 

sống cùng cô cả đời?

 

Mới kết hôn bao lâu chứ, cô bắt đầu d.a.o động, bắt đầu sa đàn ông .

 

Cô xoay , ngắm ánh trăng—Ngũ quan rõ ràng, từng đường nét sắc sảo, chỉ riêng khuôn mặt đó đủ sức cuốn hút khác.

 

“Hạ phu nhân.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-72-co-ta-bai-hoai-dao-duc-quyen-ru-ha-van-da.html.]

 

 

Một tiếng gọi bất ngờ vang lên khiến cô giật , nhịp thở khựng .

 

“Đêm khuya , em cứ chằm chằm một đàn ông như thế… nguy hiểm đấy.”

 

Anh mở mắt từ lúc nào chẳng rõ.

 

“…”

 

Chung Thư Ninh suýt thì nhảy dựng.

 

Hóa vẫn ngủ!

 

Hạ Văn Lễ đầu cô: “Nếu em còn ngủ, tối nay khỏi ngủ luôn .”

 

Lời của lớn, ẩn ý trong đó cô hiểu —Vội vàng xoay nghiêng, lưng về phía .

 

Động tác lúng túng của cô khiến bật khẽ thành tiếng.

 

 

Kết quả xét nghiệm m.á.u cho thấy thứ bình thường, Chung Thư Ninh thể xuất viện ngay trong ngày hôm .

 

Cô dậy sớm, nhưng phát hiện Hạ Văn Lễ rời .

 

Anh dường như bao giờ mệt mỏi, công việc nối tiếp công việc, nghỉ ngơi vô cùng ít ỏi.

 

Chung Thư Ninh chỉ thể cảm thán: Thể lực thật quá !

 

Cùng lúc đó, ở một phòng bệnh khác, trong khu dành cho bệnh nhân nội trú—Trong phòng của Chung Minh Nguyệt, vợ chồng nhà họ Phùng đang giúp cô thu dọn đồ đạc.

 

Vốn dĩ cô cũng chẳng bệnh tật gì nghiêm trọng, chỉ là khi Hạ Văn Lễ nhục, cảm thấy mất mặt nên về nhà.

 

Nhà họ Chung nội lo ngoại khó, thế nên suốt thời gian viện, đều là ba nuôi của cô ở bên chăm sóc.

 

Phùng gia chỉ là một gia đình bình thường, quen với việc phục vụ tận nơi, nên bảo Chung Minh Nguyệt tự quầy y tá hỏi xem khi nào thể thủ tục xuất viện.

 

Cô thở dài—Rõ ràng ấn chuông là đến, cứ bắt cô chạy chạy gì chứ!

 

Lúc vẫn đến giờ việc, quầy y tá đang trong quá trình bàn giao ca.

 

Mấy y tá đang bàn giao ca, tụm khe khẽ bàn tán:

 

“Không Chung Thư Ninh Hạ bao dưỡng ?

 

thế giống , mấy ngày cô viện, nào ghé qua phòng cũng thấy Hạ ở đó.”

 

“Chứ gì nữa, đến tối cũng ở chăm kìa.”

 

“Đêm họ nhập viện đúng ca trực, Hạ là bế cô lên, cái dáng vẻ dịu dàng cẩn thận , gì giống kiểu chơi bời qua đường.

 

So với lúc Chu Bách Vũ dính lấy Chung Minh Nguyệt, còn thấy tội nghiệp .

 

Ai ngờ cô ‘họa phúc khó lường’.”

 

“Thì đó, Hạ hơn Chu Bách Vũ cả trăm .

 

Nếu cô khéo léo một chút, sinh cho đứa con trai con gái gì đó, thật sự gả nhà họ Hạ.”

 

“Dù gì cũng cảm thấy Hạ thích cô thật đấy.

 

Sáng nay ngoài còn dặn đừng phiền giấc ngủ của cô , còn hỏi quanh đây chỗ nào bán bữa sáng ngon… một như mà đích mua đồ ăn sáng, thế còn đủ rõ ràng ?”

 

 

Chung Minh Nguyệt gần đó, c.ắ.n môi, hai tay siết c.h.ặ.t gấu quần đến phát trắng.

 

hôm đó tiếc mặt mũi, cố ý đưa tới mặt Hạ Văn Lễ, còn chẳng liếc một cái!

 

Thế mà chịu hạ mua bữa sáng cho Chung Thư Ninh?

 

Chung Thư Ninh rốt cuộc tài đức gì chứ!

 

Sự ghen tuông gương mặt qua phẫu thuật của Chung Minh Nguyệt vặn vẹo đến méo mó, vết thương cũ còn đang âm ỉ nhức.

 

xoay định về phòng bệnh, thì chạm mặt Hạ Văn Dã, tay xách theo một bình giữ nhiệt, đang bước bên cạnh Hạ Văn Lễ, cả hai trò chuyện gì đó vẻ vui.

 

nghiến răng, gào lên một tiếng: “Hạ !”

 

Hạ Văn Lễ đầu thoáng qua, nhận là cô , liền nhấc chân định rời .

 

Chung Minh Nguyệt vội vàng xông lên, giơ tay chặn đường : “Hạ , xin dừng bước!”

 

“Cô gì đấy?

 

Lần dạy dỗ còn đủ ?”

 

Hạ Văn Dã cau mày.

 

Sáng sớm xui xẻo!

 

chỉ vài câu !”

 

Ngón tay của Chung Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t đến mức móng tay hằn cả lòng bàn tay.

 

“Anh còn một đứa em trai ?”

 

“Liên quan gì đến ?”

 

Hạ Văn Dã hừ lạnh một tiếng: “Đi thôi !”

 

Hạ Văn Lễ vốn chẳng định để tâm, lách định rời thì—Chung Minh Nguyệt cao giọng hét lên: “Có liên quan đến Chung Thư Ninh!”

 

Bước chân dừng .

 

Chung Minh Nguyệt bắt đầu cuống lên, nâng giọng: “Chung Thư Ninh, cô quyến rũ cả em trai , từ bé lớn lên với đấy!”

 

Lần , Hạ Văn Lễ vẫn chẳng mảy may phản ứng.

 

Địa điểm cách quầy y tá xa, đang đúng giờ giao ca, lời của cô thu hút ánh mắt của ít .

 

Thấy vẫn để ý, Chung Minh Nguyệt tiếp tục hét lớn:

 

“Cô dù là con nuôi, nhưng với em trai còn hơn cả em ruột, thể cái loại chuyện trái với luân thường, bại hoại đạo đức như thế!

 

Anh sợ ngày cô vụng trộm lưng …”

 

“Quyến rũ… em ?”

 

Hạ Văn Dã hình.

 

Cái bà điên đang cái vẹo gì ???

 

quá nhiều tiểu thuyết luân lý bẻ cong cốt truyện, nghiện mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết ?

 

chọc giận ai cơ chứ…

 

Trong lòng Hạ Văn Dã gào thét: “ dính lấy chị dâu là vì né đại ma vương, để giữ mạng!

 

Một đời trong sạch của !

 

với chị dâu, còn trong trắng hơn cả tờ giấy trắng…”

 

Còn Hạ thì: [tự động tắt mic].

 

 

Loading...