Dụ Em Động Tâm - Chương 73: Nổi giận, đập nát cái miệng cô ta

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:38
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Văn Lễ đến đó mới chịu dừng bước.

 

Ánh mắt lướt qua em trai nhà , khiến Hạ Văn Dã sợ đến mức chân cũng mềm nhũn :

 

“Anh, đừng con ngốc đó bậy!

 

Giữa em với chị dâu, chỉ là tình cảm chị em trong sáng thôi!”

 

Chung Minh Nguyệt thấy Hạ Văn Lễ cuối cùng cũng phản ứng thì mừng rỡ như điên, nhưng ngay đó lông mày nhíu c.h.ặ.t :

 

“Cậu ai là đồ ngốc?”

 

“Cậu học hết chương trình giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm ?”

 

Hạ Văn Dã lập tức nổi khùng.

 

Những lời như thể buông tùy tiện chứ!

 

Cậu thì gì, nhưng chị dâu là con gái, danh dự quan trọng.

 

“Đừng tưởng cô xí là dám c.h.ử.i đấy nhé!”

 

Xấu xí?

 

Từ đó như đ.â.m thẳng tim phổi của Chung Minh Nguyệt.

 

“Không văn hóa thì thể học, xí thì thể chỉnh sửa, nhưng như cô, lòng thối nát, xem cô là là đ.á.n.h giá cao .”

 

“Nói cô là ch.ó cũng còn là x.úc p.hạ.m ch.ó đấy!”

 

Chung Minh Nguyệt từng tiếp xúc với Hạ Văn Dã, tuy chuyện chẳng mấy dễ , nhưng bao giờ cay nghiệt như hôm nay.

 

Cô tức đến mức mặt đỏ bừng.

 

“Cậu… kiểu gì thế, lễ nghĩa hả?”

 

Dám cô còn bằng ch.ó.

 

lễ nghĩa còn tùy .

 

Gặp thể loại bẩn thỉu, lòng độc ác như cô, thêm một câu với cô thôi cũng thấy buồn nôn.”

 

“Cô…!”

 

“À đúng , cô hai chữ bẩn thỉu ?”

 

Chung Minh Nguyệt khựng — quả thật là cô .

 

“Nhìn ánh mắt ngu ngốc ngay .

 

Mà chắc cô cũng chẳng hiểu nó nghĩa là gì .

 

Để bụng giải thích cho: nghĩa là bẩn…

 

đang cô đấy, từ trong ngoài, từ đầu đến chân, đều bẩn!”

 

Hạ Văn Dã khẽ hừ: “ là rùa c.h.ế.t nấu canh, một bụng nước bẩn!”

 

Chung Minh Nguyệt tức đến run rẩy cả .

 

Tỷ lệ lấp đầy giường ở khu VIP cao, nhưng những bệnh nhân gần đó đều thấy động tĩnh và ló đầu hóng chuyện.

 

Mặt cô từ đỏ chuyển sang trắng bệch, móng tay bấu c.h.ặ.t lòng bàn tay, nhất thời phản bác thế nào.

 

Sống mũi cay cay, nước mắt nhanh ch.óng dâng đầy trong khóe mắt:

 

gì quá đáng , chuyện khó như ?”

 

“Giờ còn định diễn vai đáng thương ?”

 

“Rơi vài giọt nước mắt là đáng thương, là ?

 

Là cô cố tình khiêu khích , cô thể sỉ nhục khác, nhưng thì lóc?”

 

“Hay là để mở livestream cho cô kể oan tình?”

 

Chung Minh Nguyệt tức đến nổ phổi.

 

chỉ là ý nhắc nhở các , Chung Thư Ninh đơn giản như vẻ bề ngoài.”

 

Hạ Văn Dã khẽ , “Chị liên quan gì đến cô?

 

Lắm lời, dài dòng, lo chuyện bao đồng.”

 

“Cậu…!”

 

Chung Minh Nguyệt cảm thấy thái dương như giật thình thịch, môi c.ắ.n đến rướm m.á.u.

 

Biết Hạ Văn Dã, cô sang đàn ông bên cạnh :

 

“Hạ , đều là sự thật.”

 

“Chung Thư Ninh là chị mà dụ dỗ em trai .”

 

“Thậm chí còn khiến nó dọa cắt đứt quan hệ với ba .”

 

“Người như mà ở bên cạnh , thấy sợ ?”

 

 

Lời dứt, đám hóng chuyện bên cạnh lập tức náo động cả lên.

 

Nhà họ Chung đúng là còn một con trai, mấy năm nước ngoài.

 

Cậu nhỏ hơn Chung Thư Ninh bốn, năm tuổi, năm nay cũng chỉ mới hai mươi — mấy năm , còn đủ tuổi thành niên cơ mà!

 

Chuyện như thế , kiểu gì cũng thấy động trời.

 

Hạ Văn Lễ lặng lẽ , ánh mắt sâu thẳm, cảm giác dò xét đến rợn cả da đầu khiến Chung Minh Nguyệt khỏi căng cứng cả .

 

Trong khí như mang theo lạnh lướt qua, lời nào, nhưng ánh mắt như d.a.o kiếm, sắc bén đến rợn .

 

Cô nghiến răng trong lòng, tự nhủ yếu thế.

 

Phải lật trần bộ mặt thật của Chung Thư Ninh.

 

Cô đang chờ…

 

Chờ đến lúc Hạ Văn Lễ đá văng Chung Thư Ninh!

 

Lúc , Trần Tối và Lý Khải cũng xuất hiện.

 

Hai họ máy móc, cũng ăn cơm chứ, nên chậm mất chút thời gian.

 

Trần Tối thấy khí ở hiện trường thì trong lòng âm thầm mắng một tiếng: Chung Minh Nguyệt đúng là đồ ngu!

 

Lại gây chuyện nữa !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-73-noi-gian-dap-nat-cai-mieng-co-ta.html.]

 

 

cứ mãi chịu rút kinh nghiệm ?

 

Ông chủ nhà vốn dĩ tính khí gì, thế mà cô cứ thích nhảy nhót bãi mìn, còn dám chạm vảy ngược của .

 

“Anh, đừng con điên nhảm,”

 

Hạ Văn Dã hừ lạnh một tiếng, “Em thấy cảnh cáo, chắc cô nước tràn đầu .”

 

“Những gì đều là sự thật!

 

Không tin thì thể hỏi ba !”

 

Chung Minh Nguyệt lớn tiếng.

 

“Em trai nó mới bao nhiêu chứ, chỉ là một đứa trẻ con thôi, thế mà Chung Thư Ninh dám tay với nó.

 

còn hổ hả?!”

 

Sắc mặt Hạ Văn Lễ vẫn bình thản, lộ rõ cảm xúc, chỉ liếc một cái: “Sáng nay tâm trạng vốn .”

 

Khóe môi cong nhẹ, nhưng nụ hề chạm đến đáy mắt.

 

Hạ Văn Dã thấy biểu cảm của trai thì lập tức thấy lạnh sống lưng, vội vàng lùi hẳn sang một bên.

 

Cậu quá hiểu — cái biểu cảm

 

Rõ ràng là đang tức giận!

 

Người như , bình thường còn chẳng buồn phí lời với loại ngốc nghếch như .

 

Vậy mà giờ nổi giận, đủ thấy trong lòng coi trọng chị dâu đến mức nào.

 

Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Văn Dã âm thầm hạ quyết tâm trong lòng: Phải bám c.h.ặ.t lấy đùi chị dâu!

 

Hạ Văn Lễ chằm chằm Chung Minh Nguyệt, giọng nhàn nhạt tiếp lời:

 

“Cô bảo hỏi ba ?

 

Hai đó thể che giấu tình trạng thương tích thật sự của Ninh Ninh, miệng dối — loại như thế, lời của họ bao nhiêu đáng tin?”

 

Một câu thốt , những xung quanh đang bàn tán lúc nãy liền bắt đầu d.a.o động.

 

thì… danh tiếng hiện tại của nhà họ Chung cũng đang thối hoắc!

 

đều là sự thật!

 

Nếu tin, gọi cô đây, đối chất trực tiếp với cô !”

 

Chung Minh Nguyệt ngờ chỉ mấy lời nhẹ tênh của Hạ Văn Lễ mà khiến đám xung quanh sang nghi ngờ cô.

 

Cô bắt đầu cuống lên, nghĩ nắm điểm yếu của Chung Thư Ninh.

 

Ít nhất… thể khiến Hạ Văn Lễ bớt yêu thích cô hơn một chút.

 

Chỉ cần còn Hạ Văn Lễ chỗ dựa…

 

Con tiện nhân đó, Hạ Văn Lễ chống lưng thì chẳng là gì cả!

 

Ánh mắt Hạ Văn Lễ xuống cô , lạnh như băng:

 

“Chính cô mặt dày vô sỉ, đến mức dám gõ cửa phòng — đến chuyện như thế cô còn dám , thì còn lời nào mà cô thể bịa nữa?”

 

Cái gì?!

 

Chung Minh Nguyệt còn cả chuyện ?!

 

Đám hóng chuyện vốn còn đang mơ hồ, tiếp tục choáng váng.

 

“Không !

 

Không …”

 

Chung Minh Nguyệt vội vàng lắc đầu, biện minh.

 

Chuyện cô xông phòng nghỉ của Hạ Văn Lễ, chỉ vài , ai ngoài.

 

“Chỉ là hiểu lầm thôi…”

 

Hạ Văn Lễ khẽ , giọng như gió thổi qua băng tuyết:

 

“Chung tiểu thư đúng là quên… Cô quên mất cả ghi âm và ghi hình ?”

 

“…”

 

So với những lời buộc tội suông từ miệng Chung Minh Nguyệt, thì bằng chứng Hạ Văn Lễ nắm trong tay rõ ràng sức nặng hơn nhiều.

 

Niềm tin của đám đông bắt đầu nghiêng về một phía.

 

Hạ Văn Lễ bỗng thản nhiên hỏi: “Trước đây từng với cô, nhờ chuyển lời — ?”

 

Anh đang nhắc đến Phùng Duệ Dương.

 

Chung Minh Nguyệt khựng , thoáng nhớ — quả thật chuyện đó.

 

Phùng Duệ Dương từng với cô: “Liệu mà giữ cái miệng cho kỹ.”

 

.

 

Chỉ từ biểu cảm của cô thôi, Hạ Văn Lễ — lời truyền, chỉ tiếc cô phớt lờ.

 

Anh khẽ gật đầu, liếc mắt hiệu cho Trần Tối và Lý Khải.

 

Sau đó, giọng vẫn nhẹ tênh, nhưng mỗi chữ rơi xuống như lưỡi d.a.o:

 

“Cô cần danh dự, nhưng Ninh Ninh nhà cần.”

 

“Đánh nát miệng cô .”

 

Giọng nhẹ bẫng, tự nhiên như đang trò chuyện hằng ngày, mang theo sự ngông cuồng và lạnh lẽo đến cực điểm.

 

Chung Minh Nguyệt còn kịp phản ứng, Trần Tối giữ c.h.ặ.t lấy cô, còn Lý Khải vung tay — một bạt tai giáng thẳng xuống.

 

Lý Khải là luyện tập, ăn cơm xong, sức lực dồi dào.

 

Một cái tát xuống, khóe miệng Chung Minh Nguyệt lập tức nứt toác, khuôn mặt sửa chữa bao lâu, trong thoáng chốc trở nên méo mó, dữ tợn.

 

Chát!

 

Chát!

 

Chát!

 

Tiếng tát tay vang lên từng đợt, dội trong hành lang yên tĩnh, ghê rợn đến rợn .

 

 

Loading...