Dụ Em Động Tâm - Chương 74: Nắm thóp, cảnh cáo, không hổ là đại ma vương
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh đang cúi rửa mặt thì chợt thấy tiếng chạy ào phòng bệnh:
“Chung tiểu thư, cô trong đó ?!”
“Hửm?”
Cô bước khỏi nhà vệ sinh thấy một y tá thở hổn hển, vội vã chỉ tay ngoài:
“Cô mau xem !”
“Xảy chuyện gì ?”
“Là cái cô Chung Minh Nguyệt … cô, khiến cho Hạ nổi giận, sai tay đ.á.n.h cô .”
“Thế ?”
Chung Thư Ninh dùng khăn lau những giọt nước mặt, bình tĩnh hỏi, “Đánh đến mức nào ?”
“Khá nghiêm trọng, cô xem thì .”
Người thể viện ở khu , đều thuộc tầng lớp quyền quý ở Thanh Châu, ai cũng khôn khéo, còn trực tiếp đóng cửa phòng để trong xem kịch, ai dám xông can ngăn.
Ngay cả nhân viên y tế cũng ngơ ngác .
Những đều thể đụng tới , đành đến tìm Chung Thư Ninh.
“Cô đừng vội.”
Chung Thư Ninh thong thả theo cô y tá ngoài, trong lòng khỏi cảm thán — Chung Minh Nguyệt đúng là đầu óc vấn đề thật.
Yên chọc giận Hạ Văn Lễ gì?
Một đủ, dám gây chuyện thêm nữa!
Cô đúng là tự tìm đòn.
Khi cô tới nơi, trận đ.á.n.h dừng .
Lý Khải tay mạnh, nương tay chút nào.
Mà mặt của Chung Minh Nguyệt thì vốn đang trong giai đoạn hồi phục, …
Lại đ.á.n.h nát bét thêm nữa.
Khóe miệng hai bên đều rướm m.á.u, cả khuôn mặt sưng vù, đỏ ửng, vết tát hằn rõ.
Cô thậm chí còn nổi, bệt đất, nước mắt ngừng rơi lã chã.
“Chuyện gì xảy ?”
Chung Thư Ninh rõ nguyên nhân, chỉ nghiêng đầu sang Hạ Văn Lễ.
Hạ Văn Lễ chỉ lạnh nhạt đáp: “Nói năng linh tinh.”
“Ưm—”
Chung Minh Nguyệt lúc môi sưng tấy, khoang miệng đầy mùi m.á.u, nên lời.
Chung Thư Ninh khẽ gật đầu.
Hạ Văn Lễ cúi mắt cô: “Sao em đây?
Đói ?”
“Cũng tạm.”
Cô đáp.
Chung Minh Nguyệt đau đến mức chịu nổi.
Cô thậm chí nhớ tát bao nhiêu , giờ đây cả khuôn mặt như tê dại.
Bản đ.á.n.h đến nông nỗi , mà đàn ông chỉ quan tâm Chung Thư Ninh đói ?
Thật sự là một sự sỉ nhục!
Trong mắt bọn họ rốt cuộc ?
lúc , ba nuôi nhà họ Phùng tin cũng chạy tới.
Họ xem Chung Minh Nguyệt như con ruột mà nuôi nấng bao năm, đương nhiên là đau lòng chịu .
Ông Phùng giận dữ quát:
“ sẽ báo cảnh sát!
Các quá đáng lắm , coi thường pháp luật ?!”
“Được thôi, thì nhân tiện kể luôn chuyện cho cảnh sát .”
Hạ Văn Lễ liếc Chung Minh Nguyệt.
Ánh mắt chạm cô , khiến sống lưng cô lập tức lạnh buốt.
Thứ gọi là “chuyện ”, chính là việc cô cởi đồ dụ dỗ .
Không , tuyệt đối thể để chuyện đó lôi !
“Không—”
Cô vội vàng ngăn ba nuôi đang rút điện thoại định gọi cảnh sát.
“Minh Nguyệt, con đừng sợ!
Có cảnh sát đến, bác tin còn dám ngang ngược nữa.
Nhất định họ sẽ đòi công bằng cho con.”
Bà Phùng , đầy vẻ xót xa.
“Đừng, đừng gọi.”
Chung Minh Nguyệt cố gắng mở miệng, “Chúng con… chúng con chỉ đùa thôi.”
“Con đang gì ?”
Cả hai vợ chồng nhà họ Phùng đều sững sờ.
“Con … thật sự …”
Chung Minh Nguyệt , chống tay xuống đất loạng choạng dậy:
“Đừng báo cảnh sát, tuyệt đối .”
“Rốt cuộc con sợ cái gì chứ?
Cho dù quyền thế đến , cũng thể vượt qua pháp luật !”
Ba nuôi Phùng sốt ruột đến độ gần như phát điên.
Thực , loại mâu thuẫn thế , chỉ cần Chung Minh Nguyệt kiên quyết truy cứu, thì dù gọi cảnh sát cũng chẳng kết quả gì.
Những xung quanh xem náo nhiệt bắt đầu bừng tỉnh.
Trước đó còn tưởng Hạ Văn Lễ dám hành động như là vì Chung Minh Nguyệt dám động tới và gia tộc họ Hạ phía lưng.
Hóa , thứ cô sợ… chỉ là thế lực nhà họ Hạ.
Hạ Văn Lễ đúng là nắm thóp cô quá c.h.ặ.t.
Trận đòn , đúng là đ.á.n.h oan mà chẳng thể cãi .
Hạ Văn Dã bên cũng tặc lưỡi: Vậy nên mới , dám chọc đại ma vương gì chứ?
Thật sự là đồ ngu ngốc!
Hôm nay là ngày xuất viện của Chung Minh Nguyệt, vợ chồng Chung Triệu Khánh – ba ruột cô – đương nhiên đến đón con gái về.
đến phòng bệnh thì thấy ai, gọi điện cũng bắt máy, đến quầy y tá hỏi mới là chuyện xảy .
Khi cả hai vội vàng chạy đến, ba nuôi Phùng lập tức túm lấy cánh tay Chung Triệu Khánh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-74-nam-thop-canh-cao-khong-ho-la-dai-ma-vuong.html.]
“Anh mau khuyên con bé , đ.á.n.h thành thế mà còn cho báo cảnh sát.
Anh chẳng nhà họ Chung ở Thanh Châu thế lực lắm ?
Không hứa sẽ để nó chịu một chút ấm ức nào ?”
“Vợ chồng hai cũng ba , thì giúp nó một chút chứ.”
“Rốt cuộc chuyện gì ?”
Lưu Huệ An thấy gương mặt sưng vù t.h.ả.m hại của con gái, liếc sang Hạ Văn Lễ và Chung Thư Ninh, tim lập tức đập thình thịch.
Tốt lành gì cũng .
Sao chạm mặt bọn họ nữa !
“Con …”
Chung Minh Nguyệt lo sợ đoạn video cô cởi quần áo dụ dỗ Hạ Văn Lễ tung , vội kéo cả nhóm rời .
Vợ chồng Chung Triệu Khánh cũng đoán chắc nội tình, nên gặng hỏi thêm.
Ba nuôi nhà họ Phùng thì báo cảnh sát, nhưng Chung Minh Nguyệt là phản đối gay gắt nhất, họ cũng đành bó tay.
“Tổng giám đốc Chung,”
Hạ Văn Lễ lên tiếng.
Chung Triệu Khánh xoay : “Hạ , việc gì?”
“Quản lý cho cô .
kiên nhẫn, dung kiểu ba bốn lượt nhảy nhót mặt .”
Ánh mắt sâu thẳm sang ông.
“Chung thị quy mô như hiện tại, là do ba ông một tay gây dựng.”
“Làm ơn cẩn trọng trong lời hành động.
Đừng để nhà họ Chung chôn theo cô đó.”
Khóe miệng Chung Triệu Khánh giật mạnh.
Đây là một lời cảnh cáo trần trụi!
Trong lòng ông hối hận, ấm ức.
Hạ Văn Lễ chỉ hơn Chung Thư Ninh năm tuổi, xét tuổi tác thì vẫn là bậc con cháu, mà ít năng lấn lướt, đúng là khiến ông mất mặt.
còn cách nào khác — đối đầu .
Chỉ thể nuốt cục tức bụng.
Ông gượng gật đầu: “Cảm ơn Hạ nhắc nhở, sẽ ghi nhớ.”
Hạ Văn Lễ xong liền sang Chung Thư Ninh: “Chúng về ăn sáng thôi, để lâu nguội hết .”
“Vâng.”
Chung Thư Ninh chỉ mỉm .
Hai cạnh , trông cực kỳ hòa hợp, mật.
Lại khiến Chung Minh Nguyệt tức đến suýt thổ huyết.
Xuất viện trở về nhà, vợ chồng Chung Triệu Khánh mới tin tức từ một kênh riêng — hóa là Chung Minh Nguyệt đem chuyện riêng trong nhà kể lể ngoài.
Hai tức đến mức mặt mày tái xanh.
“Ba dặn con , chuyện tuyệt đối tiết lộ ngoài, con quên ?”
Chung Triệu Khánh giận đến mức suýt nữa giơ tay tát, chỉ là… khuôn mặt con gái đ.á.n.h bầm dập, ông cũng chẳng nên tay .
Chỉ thể nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo:
“Ba sẽ mời bác sĩ về nhà chữa trị cho con.
Dạo cứ ở yên trong nhà, ngoài nửa bước.”
“Ba giam lỏng con ?”
“Ba là vì cho con!”
“Con thấy là ba sợ Hạ Văn Lễ thì đúng hơn!”
Chung Minh Nguyệt hùng hồn phản bác, “Nếu chuyện Chung Thư Ninh quyến rũ em trai là thật, thì chúng cần sợ cô ?
Chỉ cần vạch trần cô , khiến nhà họ Hạ đều chuyện, họ gây áp lực lên Hạ Văn Lễ thì kiểu gì chẳng đá cô !”
Cô phân tích rành rọt: “Công ty chúng rơi tình trạng hiện tại, con tin bàn tay của Hạ Văn Lễ nhúng .”
“Chỉ cần tiếp tục tay, khủng hoảng của nhà tự nhiên sẽ qua.”
Vợ chồng Chung Triệu Khánh liếc mắt , ánh mắt đều phần do dự.
Lưu Huệ An chần chừ :
“Dù gì thì đây cũng là việc trong nhà…”
“ thế,”
Chung Triệu Khánh thở dài, “Giờ toẹt ngoài mặt, liệu ai tin ?”
“Có thể để em trai trở về chứng mà.”
“Thằng bé vì cô mà xích mích với cả nhà, chắc sẽ chịu .”
Lưu Huệ An chỉ thở dài, “Biết thế năm xưa nên nhận nuôi cô .”
“Lúc đó nó còn nhỏ, bây giờ trưởng thành , hẳn cũng ai thật lòng đối với .”
Lúc , bản Chung Triệu Khánh cũng như đường cùng — xoay cũng kiếm vốn.
Nếu cứ tiếp tục như , ngay cả tiền lương cho nhân viên cũng kham nổi.
Có lẽ…
Có thể thử cách xem .
…
Ở một nơi khác.
Chung Thư Ninh lúc vẫn xảy chuyện gì.
Hạ Văn Lễ vốn dĩ luôn giỏi che giấu cảm xúc, để lộ bất kỳ điều gì.
Ngược , Hạ Văn Dã thì rõ ràng hơn, ánh mắt cứ lảng qua chỗ khác, cuối cùng vẫn về phía cô.
Cô bước đến gần:
“Tiểu Dã, Chung Minh Nguyệt gì với em thế?”
“Cũng gì .”
Hạ Văn Dã ho khẽ hai tiếng, mở bình giữ nhiệt uống một ngụm nước, lảng sang chuyện khác:
“Cô đúng là đồ ngu, dám là… chị thích em.”
“Cô sai.”
“Hả?”
“Chị thực sự thích em mà.”
Gương mặt vốn luôn bình thản như mặt hồ gợn sóng của Hạ Văn Lễ cuối cùng cũng chút biến đổi, trong khi đó Hạ Văn Dã như đ.á.n.h úp bất ngờ, sợ đến mức mặt tái nhợt.