Dụ Em Động Tâm - Chương 77: Tấu hài cha con, để lại chút mặt mũi
Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:42
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu khí trong phòng bao lập tức trở nên căng thẳng.
Hạ Bá Đường lập tức đặt đũa xuống, Lương Gia Nhân thì nhấp ngụm nước ấm, vẻ mặt như đang xem kịch.
Chung Thư Ninh vội ho nhẹ một tiếng, “Em đừng bừa, là chị tự chọn món .”
Hạ Văn Dã : “Vậy ?
Thế thì là hiểu lầm thôi.”
Cái hổ nào đó xong liền vui vẻ xuống cạnh Chung Thư Ninh, còn ghé sát hạ giọng hỏi:
“Chị, chị thật , ba nhân lúc cả mặt, cố ý oai với chị ?”
“Thật sự .” – Chung Thư Ninh nghiến răng, “Vài ngày nữa chị thi , dám ăn linh tinh.”
“Ồ…”
Hạ Văn Dã hỏi xong, sang hì hì với ba : “Ba , lâu quá gặp, hai vẫn khỏe chứ ạ?”
Hạ Bá Đường hừ lạnh: “Giả tạo!”
“Ba, con thật lòng quan tâm ba mà.”
“Quan tâm ba?
Vậy mà một cuộc điện thoại cũng ?”
“Con sợ phiền công việc của ba, với , mỗi con gọi điện hỏi thăm, ba đều nghĩ là con xin tiền.” – Hạ Văn Dã vẻ oan ức, dậy múc cho ba mỗi một bát canh cá – “Không thì bảo con lắm lời, phiền phức.”
“Không chính con , vì lải nhải một đống đạo lý, thì chi bằng cho ít tiền?”
“ nào ba cho thoải mái ?”
“Chú hai, chú út, với mấy họ khác của con, ai mà hào phóng với con?”
“ dù họ cho bao nhiêu, con cũng thể gọi họ là ba ?”
“Chẳng đây con từng chuyển hộ khẩu sang nhà chú hai, con trai của chú ?
Suốt ngày chạy theo gọi ba ba?”
“Ba ghen ?” – Hạ Văn Dã nhướng mày.
Chung Thư Ninh cúi đầu ăn rau, nhưng vẫn lặng lẽ dựng tai hai cha con tung hứng.
Lương Gia Nhân nhân lúc đó khẽ vỗ tay con trai: “Bớt vài câu , cái miệng đúng là… để yên .”
“Mẹ, đến cũng con, thương con nữa .”
Hạ Bá Đường trầm giọng: “Không ai là đột nhiên yêu con cả, chỉ là… thể vốn dĩ từng yêu.”
Hạ Văn Dã sững , đó bộ mặt đưa đám: “Cuộc đời sống nổi nữa , khổ quá…”
Múc canh xong cho ba , lật đật về cạnh Chung Thư Ninh:
“Chị, hôm nay thi thế nào ?”
“Cũng .”
“Em ngay chị mà.
Để ăn mừng chị vượt qua vòng loại suôn sẻ, em quyết định gọi thêm hai món nữa!”
Hạ Bá Đường xoa trán, vẻ mặt đau đầu.
Chung Thư Ninh phát hiện, hai món mà Hạ Văn Dã gọi thêm món ăn.
Chắc là món ba thích.
Cậu trông vẻ cợt nhả, miệng thì lắm lời than thở, nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến ba .
Có thể thấy, nhà họ Hạ giáo d.ụ.c con cái thành công — còn thể thoải mái đùa giỡn với phụ .
Còn cuộc sống của cô, thật giống như đĩa rau luộc nhạt nhẽo mặt .
Đến cả chuyện lớn trong nhà cũng dám.
Điện thoại rung, kéo cô khỏi dòng suy nghĩ.
Chung Thư Ninh liếc vợ chồng Hạ Bá Đường, nhẹ giọng:
“Cháu ngoài điện thoại một chút.”
“Văn Lễ gọi ?” – Hạ Bá Đường nhướng mày.
Chung Thư Ninh gật đầu.
“Đưa chú .”
—
Lúc , Hạ Văn Lễ đang xe tới khách sạn, kết nối điện thoại liền lên tiếng:
“Anh sắp đến , em đừng sợ, một cũng .”
“Con bé cần sợ gì chứ?” – Giọng Hạ Bá Đường đột ngột vang lên, mặt ông tối sầm.
“Ba?”
“Chẳng lẽ ba là mãnh thú nước lũ, là sói dữ núi, thể nuốt sống nó chắc?
Nhìn con lo lắng kìa.”
“Điện thoại của cô trong tay ba?”
“Người ba bắt cóc, mất hết tự do .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-77-tau-hai-cha-con-de-lai-chut-mat-mui.html.]
Nếu con đến kịp, e rằng con bé giữ mạng !” – Hạ Bá Đường xong liền tút – dứt khoát dập máy.
Cái gì thế !
Cả hai đứa con trai đều cùng một kiểu, coi ông là cái gì hả?
“Ăn cơm , Ninh Ninh vất vả cả ngày , ăn sớm còn về nghỉ ngơi.” – Có Lương Gia Nhân ở đây nên bầu khí vẫn dịu phần nào, bà còn hỏi thêm về tình trạng chân của Chung Thư Ninh.
“Thi đấu mà, cứ hết sức là , thứ hạng quá quan trọng .”
Chung Thư Ninh mỉm gật đầu.
Cô và Lưu Huệ An thật sự là hai kiểu trái ngược.
Lưu Huệ An lúc nào cũng chỉ với cô:
“Đã thi thì nếu giành quán quân thì thà đừng thi còn hơn.”
“Trừ hạng nhất , mấy hạng khác đều vô nghĩa.
Người chỉ nhớ ai đầu, còn hạng nhì với hạng bét thì đều là ‘ngoài quán quân’ thôi.”
Chung Thư Ninh đang xúc động, thì bên cạnh vang lên một giọng uể oải:
“Chị , tính cách em như đó, chị mà về ch.ót thì cũng sẽ : ‘Con nhà giỏi quá’.”
“Em chính là cưng đến mức hỏng luôn đấy.”
“ mỗi họp phụ , hổ, bao giờ .”
“Cho nên, lúc cần cố gắng thì vẫn cố gắng, nên nỗ lực thì vẫn nỗ lực.”
Chung Thư Ninh ngẩn .
Lương Gia Nhân khẽ hít sâu một — ai bảo từ nhỏ con trai bộc lộ “thiên phú” học hành khiến phát điên!
Chung Thư Ninh cũng hít sâu một .
Ngay cả một tính cách nhẹ nhàng như dì Lương mà cũng lúc chọc tức thế …
Hạ Văn Dã từng rằng sống trong nhà cứ như trẻ mồ côi — hóa …
Là do tự chặn hết con đường của chính .
Vậy mà vẫn còn sống sót trong nhà họ Hạ đến giờ, đúng là một kỳ tích.
…
Ăn xong, đợi hơn mười phút, vẫn thấy Hạ Văn Lễ đến.
Chung Thư Ninh cũng đoán lý do vì ba chồng tới Thanh Châu, nhưng vì họ chủ động hỏi, mà Hạ Văn Dã thì ngừng nghỉ, khiến cô mãi tìm thời điểm thích hợp để mở lời.
Hạ Bá Đường vẻ bắt đầu thấy mệt, xoa xoa huyệt giữa trán : “Gọi phục vụ , thanh toán về thôi.”
Bốn rời khỏi phòng ăn, đến đại sảnh khách sạn thì bỗng tiếng gọi:
“Thư Ninh!”
Cô ngẩng lên, thấy Lưu Huệ An đang đó, ngay trong sảnh khách sạn.
Cùng còn Chung Triệu Khánh, Chung Minh Nguyệt và…
Người em trai mà cô hơn ba năm gặp — Chung Minh Diệu!
Thanh Châu nơi nhỏ, khách sạn thì nhiều, khả năng “tình cờ gặp” thật sự thấp.
Rõ ràng là bọn họ chờ ở đây từ lâu.
“Xui xẻo!” – Hạ Văn Dã khẽ hừ.
Chung Triệu Khánh lập tức tiến lên bắt chuyện: “Chào , là ba của Thư Ninh, tên là Chung Triệu Khánh.”
Ông đưa tay , nhưng Hạ Bá Đường chỉ gật nhẹ đầu, ý định bắt tay.
Chung Triệu Khánh đành lúng túng rụt tay , tiếp tục :
“Hôm nay con trai từ nước ngoài về, cả nhà định ăn mừng một bữa, ngờ trùng hợp đến .”
“Có trùng hợp ?
Không là cố tình chờ ở đây để chặn chúng đấy chứ?” – Hạ Văn Dã nhanh mồm nhanh miệng.
Lời khiến sắc mặt nhà họ Chung lập tức đổi.
Chung Triệu Khánh da mặt dày, vẫn cố niềm nở:
“Về chuyện giữa Thư Ninh và Hạ , với tư cách là ba , chúng vẫn luôn chuyện trực tiếp với các vị, thể mời nơi khác chuyện riêng một chút ?”
“Có gì , cứ với là .” – Chung Thư Ninh bước lên.
Cô thật ngờ nhà họ Chung dám chặn ngay tại khách sạn thế .
“Người lớn đang chuyện, đến lượt cô xen ?” – Chung Minh Nguyệt lập tức nhảy , “Cô cái gì trong lòng cô rõ nhất.
Ba toạc ở nơi đông , là đang chừa mặt mũi cho cô đấy.
Cô đừng điều!”
“Cô là ai ?” – Hạ Bá Đường nhíu mày.
“Con gái …” – Chung Triệu Khánh kịp xong thì thấy Hạ Văn Dã lẩm bẩm một câu:
“Ba, , chính là cô — cởi đồ quyến rũ cả đấy.”
Một câu nhẹ nhàng, mà khiến cả nhà họ Chung — trừ Chung Minh Diệu — mặt ai nấy đều trắng bệch vì hổ.
Chung Minh Nguyệt chỉ mong thể “biến mất tại chỗ” ngay lập tức!