Dụ Em Động Tâm - Chương 78: Đối đầu

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Văn Dã vốn dĩ là sợ trời, sợ đất.

 

Huống hồ ba đều mặt, chống lưng, gan càng to hơn.

 

“Xem cả dạy dỗ vẫn còn nhẹ tay quá, mà bọn họ cũng mặt dày thật, còn dám lòi mặt .”

 

“Nếu là á, sớm tìm cái hố mà chui , nên mới , da mặt vẫn còn mỏng chán.”

 

Lương Gia Nhân liếc mắt con trai:

 

“Thôi , Tiểu Dã, dù gì cũng là nơi công cộng, để giữ chút thể diện , gì từ từ .”

 

 

Chung Minh Nguyệt ngờ mở miệng mắng một câu, phản đòn thương tiếc.

 

Ngay cả lời cô cũng trả nguyên vẹn.

 

Cuối cùng, chuyển sang một phòng gần khách sạn để chuyện riêng.

 

Hạ Văn Dã nhân cơ hội chuồn ngoài gọi cho cả: “Alo ơi, cứu mạng, về gấp!!”

 

“Ba đ.á.n.h em ?” – Hạ Văn Lễ giọng mang ý .

 

“Nhà họ Chung kéo cả bầy đến khách sạn chặn đầu luôn !

 

Họ là ch.ó ?

 

Mới ngửi ba đến mò tới ngay!”

 

“Anh , chuyện gì thì báo ngay.”

 

Cúp máy, Trần Tối mới thấp giọng : “Người con trai út nhà họ Chung… về nước .”

 

Hạ Văn Lễ gì, chỉ lặng lẽ ngoài cửa sổ, ánh mắt khó đoán.

 

 

Bên trong phòng .

 

Khi Hạ Văn Dã , nước rót, hai bên đối diện rõ ràng phân cách.

 

Cậu quan sát tên con trai nhà họ Chung — khuôn mặt trắng bệch đến mức thiếu sức sống, tóc đen che lấp lông mày, ánh mắt u tối.

 

Cậu âm thầm nhíu mày:

 

Trông chẳng giống gì ông Chung với bà Lưu cả.

 

Vừa thấy cả thể chất lẫn tinh thần đều vấn đề.

 

Làm mà giống chứ?

 

Tươi sáng, hoạt bát, sức sống dồi dào!

 

“Ông Chung chuyện gì với ?” – Hạ Bá Đường nhẹ nhàng hỏi, tay cầm nắp chén gạt lớp bọt .

 

ông đến Thanh Châu là vì chuyện gì.” – Chung Triệu Khánh liếc sang Chung Thư Ninh – “Con bé theo Hạ cũng lâu, lời tiếng từ đến nay vốn chẳng ho gì.”

 

, Hạ thật lòng với con bé, nhiều bênh vực.”

 

“Có vài chuyện, là chuyện trong nhà, vốn định …”

 

Hạ Văn Dã cầm ly tu một ngụm, thẳng: “Không thì ngậm miệng .”

 

“Muốn thì cứ , vòng vo gì.”

 

“Ông tưởng đang đóng phim đấy ?”

 

Chung Triệu Khánh nghiến răng: “Hạ thiếu gia, … cũng là cho nhà họ Hạ!”

 

“Vậy mặt cả nhà họ Hạ, xin cảm ơn ông.” – Hạ Văn Dã mỉm .

 

“…”

 

Chung Triệu Khánh chặn đến mức mặt mũi tím tái.

 

Hạ Bá Đường khẽ ho, hiệu cho con trai im miệng, Hạ Văn Dã mới hừ nhẹ im.

 

“Ông Chung, ông tiếp tục .” – Hạ Bá Đường .

 

Chung Triệu Khánh liền hắng giọng:

 

“Lúc con gái chúng thất lạc, tìm mãi thấy, hai vợ chồng mong thêm con mà mãi , nên mới đến trại trẻ mồ côi nhận nuôi nó.”

 

“Không ngờ khi nhận nuôi thì vợ thai, năm sinh Minh Diệu, hai vợ chồng dĩ nhiên vui.”

 

“Vì công việc bận rộn, thời gian ở bên con nhiều, phần lớn đều là hai chị em và bảo mẫu sống với .

 

Mọi chuyện vốn dĩ … nhưng ngờ…”

 

“Chung Thư Ninh lén lút dụ dỗ em trai yêu sớm!”

 

“Thằng bé lúc đó còn đủ tuổi thành niên, học hành sa sút, năm đó vì nó mà dám trở mặt với chúng , còn cắt đứt quan hệ!”

 

Chung Triệu Khánh đến đây thì giận đến mức mặt đỏ gay, cổ nổi gân.

 

khóe môi Chung Thư Ninh khẽ nhếch lên, mang theo nụ nhàn nhạt — châm biếm, mỉa mai.

 

Ánh mắt như một lưỡi d.a.o sắc, khiến Chung Triệu Khánh tức điên: “Cô còn ?

 

nổi ?

 

những chuyện gì, trong lòng cô tự rõ!”

 

thật sự thấy , một thể vô liêm sỉ đến mức nào.”

 

“Mặc dù cô tham lam, lạnh lùng, ích kỷ…”

 

ngờ, cô thể đảo lộn trắng đen như thế!”

 

“Chung Thư Ninh, cô đang chuyện với ba đấy!” – Chung Minh Nguyệt xông , chỉ tay mặt cô.

 

Ánh mắt Chung Thư Ninh chợt xoay, giận dữ thẳng Chung Minh Nguyệt.

 

Đôi mắt vốn xinh , sáng ngời như mắt trái vải của cô giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo khiến sợ hãi.

 

“Chung Minh Nguyệt, nhịn cô lâu đấy.”

 

“Hết tới khác, cô cứ bám riết lấy , buồn nôn đến phát sợ.”

 

, cô cũng lẽo đẽo theo đó.

 

ba mà cô dính c.h.ặ.t lấy ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-78-doi-dau.html.]

 

Cô là cao dán ?”

 

 

Chung Minh Nguyệt ngờ trong tình huống như mà Chung Thư Ninh vẫn dám phản công thẳng mặt .

 

Tức đến mức sang ba cầu cứu.

 

“Nhìn họ gì?

 

Đều là lớn cả , chuyện cần cô dạy.

 

Lo mà quản cho cái miệng của , đừng để đ.á.n.h cho rách môi nữa!”

 

Vừa nhắc đến chuyện đ.á.n.h, Chung Minh Nguyệt như nghẹn ứ trong họng, vô cùng tủi , lập tức sang Lưu Huệ An:

 

“Mẹ— xem cô kìa!”

 

Lưu Huệ An lập tức chen lời, giọng điệu dạy dỗ: “Thư Ninh, cho dù Hạ thích con, chống lưng, thì lời cũng nên sắc bén như …”

 

Chung Thư Ninh khẽ lạnh một tiếng: “Cô là bình thường, phản bác thì thành quá đáng?”

 

từng gọi bà là .

 

ơn vì bà đưa khỏi trại trẻ mồ côi.

 

mới hiểu — cứ sinh con hoặc nhận nuôi con thì sẽ xứng đáng cha .”

 

“Trên đời … cũng nào…”

 

“…cũng xứng đáng gọi một tiếng !”

 

Lưu Huệ An sững mấy giây, thể tin nổi những lời đó thốt từ miệng Chung Thư Ninh.

 

Sau đó vội vàng chuyển thái độ, tỏ vẻ đáng thương: “Thư Ninh, nếu tận tai , cũng tin con thể những lời như với …”

 

Chung Thư Ninh khẩy — bắt đầu diễn kịch!

 

cũng ngờ, các thể mặt dày đến thế.”

 

Nhà họ Chung dám chặn thẳng ở khách sạn, rõ ràng là hạ nhục cô mặt nhà họ Hạ, giẫm cô chân, nghiền cô tro bụi.

 

Vậy thì cô còn cần nương tay gì?

 

Về phần nhà họ Hạ sẽ nghĩ thế nào, giờ cô cũng chẳng quan tâm nổi nữa.

 

“Đấy, xem, cô chính là như đấy!” – Chung Triệu Khánh giận dữ quát – “Làm những chuyện vô liêm sỉ như thế mà vẫn dám ngạo mạn, tôn ti trật tự, đúng là vô pháp vô thiên!”

 

“Hơn nữa, chính đuổi nó khỏi nhà, nó mới quen Hạ .

 

Rõ ràng là mưu đồ từ !”

 

“Các yên tâm để Hạ qua với loại như thế ?”

 

Hạ Bá Đường vẫn thong thả nhấp một ngụm : “Ý ông là… cô dụ dỗ con trai ông?”

 

“Thế thì lúc đó ông vẫn giữ cô trong nhà, đưa con trai du học?”

 

Chung Triệu Khánh thở dài một tiếng.

 

“Chúng chỉ là sợ chuyện trong nhà phơi bày.

 

Lúc đó Minh Diệu con bé dụ dỗ, nếu chúng dám khó nó, thằng bé sẽ cắt đứt quan hệ với gia đình.

 

Chúng sợ nếu để hai đứa tiếp xúc thêm thì hậu quả sẽ nghiêm trọng, nên mới quyết định đưa con trai nước ngoài.”

 

“Vậy ?” – Hạ Bá Đường nhấp một ngụm , giọng điệu mang theo hàm ý sâu xa.

 

“Lời của hai bên mâu thuẫn với .” – Ông sang thanh niên nãy giờ vẫn im lặng – “Vậy thì… với tư cách là trong cuộc – Chung thiếu gia, đôi lời ?”

 

“Minh Diệu!” – Chung Triệu Khánh lập tức sang con trai, giọng dặn dò – “Con đừng sợ, lúc đó con còn nhỏ, nó dụ dỗ, phân biệt đúng sai.

 

Con cứ thật, việc còn để ba lo.”

 

“Em …” – Chung Minh Nguyệt cũng ánh mắt mong chờ, trong lòng cô háo hức thấy bộ dạng nhà họ Hạ khinh rẻ của Chung Thư Ninh.

 

Chung Minh Diệu khẽ ngẩng đầu, ánh mắt cuối cùng cũng hướng về phía Chung Thư Ninh.

 

Đây là đầu tiên kể từ khi về nước, hai chính thức đối mặt.

 

Môi khẽ động, ánh mắt lặng lẽ cô, như thể giữa họ cách ngàn núi vạn sông — chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng trong đôi mắt dường như chứa đựng vô vàn cảm xúc từng thốt .

 

Hạ Văn Dã khẽ nhíu mày:Wtf?

 

Cái kiểu cứ thấy chút tình sâu nghĩa nặng thế nhỉ?

 

Chung Thư Ninh cũng đang chằm chằm Chung Minh Diệu.

 

Chuyện năm xưa, bằng chứng rõ ràng, tất cả đều chỉ dựa lời kể của trong cuộc.

 

trong sạch, nhưng nếu nhà họ Chung cứ ngừng đổ nước bẩn lên đầu, thì một ngăn nổi?

 

Cho nên… lúc , ánh mắt cô mang theo sự căng thẳng và thấp thỏm.

 

 

Chung Minh Diệu bất ngờ nở một nụ nhẹ với cô, chậm rãi :

 

“Chuyện gì để giải thích cả.

 

Là con tự thích chị .

 

Không liên quan đến chị.”

 

“Con là một em … nhưng chị …”

 

“Chị là một chị .

 

nhất.”

 

“Chị xứng đáng với bất kỳ ai.”

 

 

Lời dứt, cả phòng lặng trong vài giây.

 

Mà trong ánh mắt của Chung Thư Ninh, bỗng dâng lên một lớp sương mỏng.

 

Cô ngỡ ngàng Chung Minh Diệu — mà cô từng gọi là “em trai”, từng cả thế giới dùng miệng lưỡi tàn độc để định tội cho hai họ.

 

Cuối cùng, là chính họ lợi dụng — lời công đạo cho cô.

 

 

Loading...