Dụ Em Động Tâm - Chương 80: Giết người chưa đủ, còn muốn giết lòng

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:44:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Huệ An bật lạnh, ánh mắt dán c.h.ặ.t Chung Thư Ninh.

 

“Mày giỏi thật đấy, đến mức nhiều như thế cũng bảo vệ mày!”

 

Lương Gia Nhân mỉm đáp :

 

bảo vệ con bé, là vì lý do của .

 

Mà lý do đó, cần thiết giải thích với bà.”

 

“Còn bà …” – bà nhẹ giọng, nhưng sắc bén – “Con trai ruột còn bênh vực, bà từng tự hỏi bản xứng đáng ?

 

 

Thay vì đổ cho khác, trút giận lung tung.”

 

“Chuyện bà , thật sự còn thể diện gì nữa .”

 

Ngón tay Lưu Huệ An siết c.h.ặ.t, cả vì tức giận mà căng cứng như tảng đá.

 

“Người đồn nhà họ Hạ giỏi giang quyền uy, hôm nay coi như mở mắt.”

 

“Không các giỏi, mà là nó mê hoặc đến mất lý trí!”

 

“Chẳng lẽ các thật sự thích nó?

 

Thật sự để Hạ Văn Lễ cưới nó về?

 

Với cái phận , các cũng trúng ?!”

 

Hạ Bá Đường đặt chén xuống, giọng điềm tĩnh nhưng ngấm ngầm đe dọa: “Bà Chung, bà đang dạy chúng cách sống ?”

 

“Không dám!”

 

Bị con trai ruột “đâm lưng” bao nhiêu , Lưu Huệ An mất kiểm soát.

 

“Hôm nay chúng đến đây, là vì cho các !

 

Chính vì thu nhận nó, nhà mới thành như thế !”

 

“Con gái thì mất hết danh dự, con trai thì nó quyến rũ đến mê !”

 

“Nó là tai họa! Ở bên cạnh Hạ Văn Lễ, sớm muộn gì cũng sẽ hại c.h.ế.t !”

 

Lời còn dứt, một giọng lạnh lẽo từ cửa vang lên: “Vậy ?”

 

Hạ Văn Lễ đẩy cửa bước , sắc mặt âm trầm, ánh mắt như băng.

 

Ánh mắt chỉ lướt nhẹ qua trong phòng, cuối cùng dừng ở Chung Thư Ninh — xác định cô vẫn an , mới về phía Lưu Huệ An.

 

“Vì sợ cô hại , nên các cả nhà cùng kéo đến đây… đổ nước bẩn lên đầu cô ?”

 

“Danh dự của Chung Minh Nguyệt bôi nhọ ?

 

Tự cô chuốc lấy, đáng đời!”

 

“Anh…!” – Chung Minh Nguyệt định phản bác, nhưng đối diện với ánh mắt sắc lạnh của Hạ Văn Lễ, lập tức dọa cho sợ, nghiến răng nuốt giận.

 

“Còn về lý do vì con trai bà trở nên như thế, chỉ thể …” – ánh mắt đảo qua vợ chồng nhà họ Chung –“Cậu hai đầu độc đến mức thối rữa, là nhờ tổ tiên nhà họ Chung còn tích đức.”

 

“Nếu , nhà họ Chung sớm thối nát từ gốc đến ngọn.”

 

Lời lẽ như d.a.o.

 

Sắc mặt vợ chồng Chung tái mét, run rẩy vì tức giận.

 

Hạ Văn Lễ tiếp tục: “ đoán, năm xưa hai nhận nuôi Ninh Ninh… chắc chắn vì lòng .”

 

“Chắc là xem mệnh, hoặc lời nào đó.”

 

Ánh mắt chằm chằm hai vợ chồng, giọng quá lớn, nhưng đủ khiến khác rét mà run.

 

Câu đó khiến hai vợ chồng đều sững .

 

Thực

 

Giới thượng lưu, từ khai trương công ty, chuyển nhà, cho đến sinh con nối dõi, thường tìm thầy phong thủy, mệnh lý để xin lời khuyên.

 

Nhất là những việc mãi thành, ai mà chẳng nhờ cao nhân xem hộ một quẻ?

 

“Có từng với hai …” – ánh mắt Hạ Văn Lễ sắc bén như lưỡi d.a.o –“Muốn con trai, thì nhận nuôi một đứa trẻ.”

 

Bầu khí bỗng chốc trầm xuống đến mức ngột ngạt.

 

Một câu — lật trần tất cả.

 

Hai vợ chồng nhà họ Chung… phản bác.

 

Mặc định .

 

Hạ Văn Lễ chậm rãi tiếp, giọng điệu nhanh chậm, nhưng từng câu từng chữ như mũi d.a.o đ.â.m lòng : “Người đó lẽ rõ nguyên nhân với hai .”

 

“Là bởi vì… mệnh hai con cái.”

 

“Cậu bậy!” – Chung Triệu Khánh gần như bật dậy vì tức – “Chúng sinh hai đứa con, thể gọi là mệnh con cái!”

 

Hạ Văn Lễ bình tĩnh đối đáp:

 

“Con gái thì lạc, con trai thì mãi sinh đủ để thấy hai nên con.”

 

“Có lẽ ông trời cũng hiểu rõ — hai thích hợp cha .”

 

Ninh Ninh là mệnh em, vì mới mang đến cho nhà các một đứa con trai.”

 

“Người đó hẳn từng dặn hai đối xử t.ử tế với con bé, nhưng khi con ruột , hai .”

 

“Thế nên… mới ngày hôm nay.”

 

Nói đến đây, dù câu chuyện mang hướng tâm linh, nhưng vô cùng hợp lý.

 

Dân gian vốn truyền thuyết như thế : Có những cặp vợ chồng mệnh con, nhưng nếu nhận nuôi một đứa trẻ mệnh chị em, thì đứa trẻ sẽ mang đến “đứa con ruột” cho họ.

 

Năm đó, vợ chồng nhà họ Chung khắp nơi chữa trị, khám bệnh, bác sĩ đều vấn đề gì, nhưng mãi thể mang thai.

 

Nhà họ điều kiện, nuôi thêm một đứa trẻ cũng .

 

Họ quen giới thiệu, thử nhận nuôi, sẽ tin vui.

 

Không ngờ… quả thật năm đó, Lưu Huệ An mang thai.

 

ngay từ đầu, họ chẳng hề tình cảm với Chung Thư Ninh.

 

Một khi con ruột, họ càng chẳng buồn để tâm đến đứa con nuôi .

 

Vấn đề là — những điều, tin thì , tin thì… vẫn sẽ trả giá.

 

Lời của Hạ Văn Lễ như đè một tảng đá nặng trịch lên lòng hai vợ chồng Chung, khiến họ… nghẹn đến mức thở nổi.

 

Đặc biệt là câu chốt hạ: “Bây giờ chỉ mới là con trai về phía hai thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-80-giet-nguoi-chua-du-con-muon-giet-long.html.]

 

Sớm muộn gì…Cả con gái… cũng sẽ rời bỏ hai .”

 

 

“Không thể nào!” – Lưu Huệ An gần như hét lên, vội vàng nắm lấy tay Chung Minh Nguyệt –“Mẹ để con rời xa nữa!

 

Không thể!

 

Mày đừng ở đây mà nguyền rủa!”

 

Hạ Văn Lễ khẽ , đầy ẩn ý: “Thế thì… chờ xem.”

 

Một câu như lời nguyền, một đòn kết liễu, chỉ tổn thương xác — mà còn đ.â.m sâu tim.

 

Toàn bộ cục diện hôm nay, nhà họ Chung chẳng oán trách ai, vì tất cả… là do họ trân trọng Chung Thư Ninh mà nên.

 

Lúc , Chung Minh Diệu chậm rãi :

 

“Ba ngày.

 

Nếu trong ba ngày chịu thủ tục chấm dứt quan hệ nuôi dưỡng…”

 

“Thì bộ bất động sản, con sẽ chuyển hết sang tên chị .”

 

“Điên , mày điên thật !” – Chung Triệu Khánh tức đến mức run rẩy, vung tay định đ.á.n.h — nhưng Lưu Huệ An ngăn .

 

“Đừng cản , đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng bất hiếu !

 

là cái thứ gì mà đáng để mày đến mức ?

 

Mày điên !

 

Mày còn thích nó hả?

 

thích mày ?!”

 

“Chẳng thà để nó bao nuôi, chứ nó cũng sẽ thích mày !

 

Mày c.h.ế.t tâm !”

 

Chung Minh Diệu chỉ nhàn nhạt mỉm :

 

“Con thích chị , nhưng điều đó nghĩa là chị bắt buộc thích con.”

 

“Chị cần đáp — con bận tâm.”

 

“Mày… mày…” – Chung Triệu Khánh chỉ cảm thấy tim đập thình thịch dữ dội, đầu óc choáng váng như sắp ngã gục.

 

Trước mắt tối sầm — Chung Triệu Khánh thế mà tức đến mức ngất xỉu tại chỗ.

 

Lưu Huệ An và Chung Minh Nguyệt đều choáng váng, sắc mặt tái nhợt, vội vàng hét lên:

 

“Cứu mạng!

 

Mau gọi cấp cứu!”

 

Nghe tiếng kêu, nhân viên khách sạn vội lao , thấy tình hình nghiêm trọng liền vội vàng gọi 120, tay chân luống cuống, thì ấn huyệt nhân trung, thì hô hấp nhân tạo.

 

Cho đến khi xe cấp cứu tới, Chung Triệu Khánh vẫn tỉnh .

 

Một màn kịch loạn, tấu hề đến mức — thật sự khó ai lường .

 

… Chung Minh Diệu theo họ tới bệnh viện.

 

Cậu chỉ yên Chung Thư Ninh một lúc lâu — trong đôi mắt sâu thẳm, hình như còn cất giấu nhiều điều .

 

Chung Thư Ninh cũng sang Hạ Văn Lễ:

 

“Em chuyện riêng với một chút.

 

Hạ , dì Lương và chú Hạ đường mệt , đưa họ về nghỉ ?

 

Em bắt taxi về .”

 

Hạ Văn Lễ khẽ gật đầu: “Được.”

 

Chung Thư Ninh chào vợ chồng Hạ Bá Đường dẫn Chung Minh Diệu rời .

 

Sau khi hai khuất bóng, Hạ Bá Đường nhướng mày con trai:

 

“Đừng nữa, xa .

 

Rõ ràng là để họ riêng, còn cố tỏ rộng lượng.

 

Con định giả vờ bình tĩnh đến bao giờ?”

 

Hạ Văn Lễ thản nhiên: “Con hề .”

 

Hạ Bá Đường khẽ bật : “Con sợ hai lớn lên bên , tình cảm.

 

Hôm nay thằng nhóc đó cũng thật cách khiến khác bất ngờ.

 

Rõ ràng còn tình cảm với con bé.”

 

“Con sợ, nó Ninh Ninh cảm động, con bé đá con, bỏ trốn với nó ?”

 

“Ba.” – Hạ Văn Lễ nghiêng đầu ông.

 

“Hả?”

 

“Có ai từng ba… lắm lời ?”

 

“…”

 

Hạ Bá Đường hừ nhẹ một tiếng, thèm lên tiếng nữa.

 

Lúc , Hạ Văn Dã lén lút rúc đến bên cạnh trai, ánh mắt lấp lánh gian xảo: “Anh , nếu lo lắng thì để em theo xem thử tình hình nhé?”

 

Hạ Văn Lễ nhướng mày, gì.

 

“Em , tên Chung Minh Diệu vẫn còn tình cảm với chị.

 

Hai ở riêng một , lo nó nhân cơ hội động tay động chân ?”

 

“Còn bao nhiêu năm kìm nén, giờ bùng phát như núi lửa phun trào… Nghĩ thôi là thấy nguy hiểm !”

 

“Em dám tưởng tượng sẽ !”

 

— Rõ ràng là bản hóng chuyện, còn bày đặt lấy cớ giúp .

 

Lương Gia Nhân nhíu mày, định kéo con trai về cho gây chuyện, nhưng Hạ Văn Lễ :

 

“Muốn ?”

 

“Em lo cho chị!”

 

“Vậy cùng em.”

 

 

Loading...