Dụ Em Động Tâm - Chương 82: Thích Hạ tiên sinh? Thừa nhận là đang ghen

Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:03:29
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khoảng cách giữa hai ngay lập tức kéo sát .

Không xa phía , Hạ Văn Dã suýt nữa thì thốt một câu “vãi thật”.

Cậu ngay mà, cái tên khốn đó kiểu gì cũng giở trò!

“Anh ơi, xông lên !”  thấp giọng .

“Xông gì mà xông.” Hạ Văn Lễ yên vị cách hai xa.

“Không cần tay, em tự xử tên nhóc cho!”

 

“Em thể bình tĩnh ?”

“Người đang cướp vợ đấy, mà vẫn yên ?” – Hạ Văn Dã thì thào, mặt đầy lo lắng. – “Anh sợ chị dâu thằng nhóc đó dụ ly hôn với ?”

“Hai cũng sống chung cả chục năm .

Cậu mới diễn xong một màn hùng cứu mỹ nhân, tình cảm kiểu đùa .”

“À mà , cầm theo sổ hộ khẩu từ nhà , hai đăng ký kết hôn ?”

Hạ Văn Dã thuận miệng hỏi, vì bộ tâm trí lúc đang dán c.h.ặ.t về phía Chung Thư Ninh và Chung Minh Diệu.

Cậu nhận vẻ khác thường vụt qua gương mặt trai luôn bình tĩnh của .

“Đó chuyện em nên hỏi.” – Giọng Hạ Văn Lễ lạnh vài phần.

“Nếu đăng ký, thì chị mà theo thằng chạy mất, cũng .”

Hạ Văn Dã thấy mãi đáp , nghiêng đầu một cái, ánh mắt chạm liền luồng sát khí trong đôi mắt dọa đến lạnh sống lưng, lập tức ngay ngắn như học sinh ngoan.

Do cách xa, họ thấy Chung Minh Diệu hỏi một câu: “Chị thích Hạ đó ?”

Một câu thôi, Hạ Văn Dã hóa thành “fan hóng drama”, mặt mày sáng rỡ, mắt dán c.h.ặ.t trai .

Nói thật, từ lúc tới Thanh Châu đến giờ, từng trai chị dâu thốt hai chữ “thích” “yêu”.

Hai đó, một thì sâu lường , một thì ngại ngùng kín đáo.

Chung Minh Diệu… đấy!

Xuất hiện phát cho ăn ngay một quả dưa to.

Bề ngoài Hạ Văn Lễ vẫn bình tĩnh, sóng gió chẳng chạm , nhưng ngón tay ngừng xoa nhẹ đầu gối.

Anh…

Không hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

Chung Thư Ninh đang lưng , nên Hạ Văn Lễ tới.

Cô chỉ hành động đột ngột của Chung Minh Diệu giật : “Em mau xuống, em đang định ?”

“Chị chị chỉ coi em là em trai, còn Hạ thì ?”

“Chẳng giữa hai là giao dịch ?”

Hạ Văn Dã cau mày, sang trai.

Giao dịch?

Cậu cảm thấy quan hệ của chị tình cảm mà.

Hơn nữa, với tính cách của trai , nếu thích, chuyện chịu đóng giả yêu với ?

Chung Thư Ninh dập tắt hi vọng của Minh Diệu, liền điềm tĩnh nhấp một ngụm cà phê, đáp:

“Không giao dịch.”

“Chị thích .”

Hai từ đơn giản khiến Hạ Văn Dã suýt vỗ tay reo lên.

Hạ Văn Lễ chỉ nghiêng đầu ngoài cửa sổ, ai thấy rõ sắc mặt lúc .

Chung Minh Diệu xuống , ánh mắt chăm chú quan sát cô.

Từ nhỏ lớn lên cùng , tính cách của chị gái thế nào, rõ nhất.

Có lẽ do cảnh sống, cô luôn dè dặt khi nhắc đến tình cảm, khó mở lời thừa nhận.

Thế nên khi từ “thích” từ miệng cô, thật sự kinh ngạc.

Ít nhất, với Chu Bách Vũ , chắc chắn cô từng câu đó.

“Anh thì gì hơn em, ngoài việc nhiều tiền hơn, còn lớn tuổi hơn chị nhiều nữa.” – Chung Minh Diệu c.ắ.n răng .

Hạ Văn Dã… cúi gằm đầu.

Chung Minh Diệu – cái thằng nhóc đúng là gan to bằng trời.

Anh trai —bao nhiêu tuổi chứ, lớn gì cho cam!

Chung Thư Ninh chỉ nhẹ nhàng mỉm :

“Hạ dịu dàng, chu đáo, quan trọng nhất là… chỉ đối với chị.

Hôm nay em cũng thấy đấy, gia đình cũng đối xử với chị , yêu thương và tôn trọng chị.”

“Dịu dàng, chu đáo á?”

Chung Minh Diệu hôm nay mới đầu chính thức thấy Hạ Văn Lễ, còn chào câu nào, cũng tiếp xúc.

bên ngoài đồn rằng — Anh tâm cơ độc đoán, lạnh lùng tàn nhẫn.

So với lời chị gái miêu tả, như thể đang về hai khác .

“Chị, chị chắc chị là… Hạ Văn Lễ thật ?” – Chung Minh Diệu xác nhận nữa.

“Nếu , thì còn ai nữa?”

Chung Minh Diệu thêm, cúi đầu uống một ngụm sôcôla nóng.

Vậy

Người đàn ông , mặt chị , diễn đạt thật.

Ngay lúc đó, điện thoại Chung Minh Diệu rung lên—là Lưu Huệ An gọi tới.

Cậu bắt máy, giọng lạnh nhạt:

“Alô?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-82-thich-ha-tien-sinh-thua-nhan-la-dang-ghen.html.]

“Minh Diệu, ba con tình hình lắm, con mau đến bệnh viện .

Bọn đang ở Nhị viện thành phố, chuyện gì, đợi ba con khỏe , ?”

“Con đến bệnh viện ngay.” – Chung Minh Diệu dậy, chuẩn rời .

Trước khi , còn ngoái với Chung Thư Ninh:

“Chị yên tâm, chuyện hủy quan hệ nuôi dưỡng, em sẽ lo liệu xong xuôi.”

Dứt lời, nhanh ch.óng rời khỏi quán cà phê.

Khi ngang qua bên cạnh Hạ Văn Lễ, dừng vài giây, ánh mắt dừng .

Ngũ quan sắc sảo, ánh mắt lạnh băng.

Loại

Liên quan gì đến “dịu dàng” chứ?

Có điều, ngoại hình cũng tạm , chỉ là trông già hơn tuổi một chút.

Hạ Văn Dã hít một lạnh:Tên nhóc đúng là láo thật!

Dám trừng trừng như thế.

Chung Thư Ninh thấy Minh Diệu rời , trong lòng khỏi cảm khái— đổi quá nhiều so với .

Cô vẫn nguyên vị trí cũ, trầm mặc hồi lâu, cho đến khi cảm nhận đang tiến gần.

Ngẩng đầu lên—

Là Hạ Văn Lễ.

“Hạ ?

Sao tới đây?” – cô ngạc nhiên.

“Tới đón em về nhà.”

Chung Thư Ninh bật , nhẹ nhàng gật đầu.

Tại Lan Đình.

Hạ Bá Đường và Lương Gia Nhân đường mệt mỏi, sớm về nghỉ ngơi.

Còn Hạ Văn Dã thì vẫn còn phấn khích vì bữa “ăn dưa” hôm nay, liền chạy về phòng định báo cáo bộ cho ông nội .

Chung Thư Ninh tham gia thi đấu xong, hôm nay trang điểm khá kỹ, lúc mới tẩy trang xong, phía ôm lấy từ phía .

“Em chú Hạ và dì Lương sẽ đến, hôm nay em hù một phen.”

“Anh cũng chỉ khi họ đến Thanh Châu mới nhận tin.”

Chung Thư Ninh gật đầu—thì cũng .

“Anh nghỉ trưa ?” – cô dịu dàng hỏi.

Hạ Văn Lễ chỉ nghiêng đầu, khẽ hôn lên vành tai cô, thì thầm: “Ninh Ninh…”

Giọng thấp, khàn, lướt qua bên tai mang theo thở ấm nóng, dịu dàng đến mức khiến tê rần cả sống lưng.

Cảm giác mềm nhũn, ngứa buốt, lan khắp nửa .

“Có chuyện gì ?” – Chung Thư Ninh cố kìm nén cảm xúc trong lòng.

“Anh ăn gì… đói .” – giọng chút… nũng nịu.

Chung Thư Ninh sững .

Đã ba giờ chiều.

Ban đầu họ hẹn dùng bữa ở khách sạn, nhưng vì mãi đến, đó gặp nhà họ Chung, cô quên mất chuyện ăn.

Điều khiến cô giật hơn cả là—

Giọng lúc … còn mang theo chút nũng?

Ý nghĩ vụt qua khiến cô như điện giật, cô thực sự Hạ dọa cho sững .

“Vậy để em nấu chút gì đó cho ăn.”

Trong bếp, tiếng xoong nồi va chạm vang lên nhanh ch.óng.

Chung Thư Ninh lấy nguyên liệu từ tủ lạnh, Hạ Văn Lễ thì ở bên cạnh rửa sạch.

“Em cũng ngờ nhà họ Chung đột ngột xuất hiện, cũng chú Hạ với dì Lương họ cho khó xử …”

Hạ Văn Lễ bật khẽ:

“Không .

Chỉ là tưởng nhà họ Chung thối nát từ gốc, ai ngờ vẫn một còn tạm .”

“Minh Diệu thật ác ý .” – Chung Thư Ninh đáp.

Họ cùng lớn lên, cô hiểu .

thích em.”

“Đó là chuyện qua .

Ngày nhỏ ba nuôi bận rộn, gần như em là chăm sóc .

Ngay cả khi ốm, cũng thường là em túc trực bên cạnh. Ở cái tuổi mới lớn, chút tình cảm đặc biệt cũng lạ.”

Đây là đầu tiên Chung Thư Ninh kể chuyện về Chung Minh Diệu với Hạ Văn Lễ.

em luôn chỉ coi như em trai.”

Hạ Văn Lễ khẽ gật đầu, giọng trầm thấp:

“Em qua, nhưng với thì chắc là quá khứ.”

“Cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi mà.”

“Cậu là đàn ông, hơn nữa trưởng thành.”

Chung Thư Ninh đang cúi đầu thái rau, hiện tại khá quen với Hạ Văn Lễ, còn dè dặt như , lời thốt vô thức mang theo chút trêu chọc:

“Hạ , giọng điệu … chẳng lẽ là đang ghen ?”

xong thì thấy bên cạnh thấp giọng đáp: “Anh đúng là đang ghen.”

Loading...