Dụ Em Động Tâm - Chương 83: Tỉnh táo, nhưng vẫn lạc vào sự dịu dàng của anh

Cập nhật lúc: 2026-04-09 11:07:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ghen?

Chung Thư Ninh đang cắt rau, động tác tay lập tức khựng .

Cô vô thức đầu sang bên cạnh.

Hạ Văn Lễ xắn tay áo lên đến cổ tay, một tay chống lên bàn bếp, đang cô.

Ánh mắt thẳng tắp, né tránh, lảng tránh.

Ánh mắt sắc như dã thú, vốn mang theo sự sắc lạnh và lạnh lùng, nhưng lúc bao phủ bởi một nụ nhàn nhạt—khiến thất thần.

 

Chung Thư Ninh nên đáp thế nào.

Hạ từng nhiều trêu chọc cô, nên cô phân biệt câu là đùa thật.

Ánh mắt cô lảng , né tránh tầm của .

“Em né tránh gì ?” – Hạ Văn Lễ tiến gần hơn một chút.

Hương gỗ trầm ấm như quấn lấy cô, khiến lòng bàn tay đang cầm d.a.o bắt đầu toát mồ hôi.

“Em né, em đang nấu ăn.” – cô chống chế.

“Vậy .”

Chung Thư Ninh c.ắ.n nhẹ môi, hít sâu một đặt d.a.o xuống.

Khi đầu bất ngờ áp sát.

Khóe môi cong lên như , cúi đầu cô.

Trời tim cô đập nhanh đến mức nào lúc .

Gian bếp là kiểu bán mở, bất cứ lúc nào cũng thể ngang qua.

Chung Thư Ninh hồi hộp, bối rối, nhưng Hạ Văn Lễ thì cứ thế tiến sát thêm từng chút một.

Hơi thở nóng rực phả lên mặt cô, dấy lên từng cơn gợn sóng.

Chóp mũi khẽ lướt qua cô, nhẹ nhàng, nóng bỏng.

Trong thở đan xen , sự ấm nóng khiến da cô run lên.

Chung Thư Ninh bắt đầu thở gấp, cổ họng nghẹn : “Chú Hạ với dì Lương… thể tỉnh bất cứ lúc nào.”

“Em sợ ?”

“Sợ.”

“Có gì mà sợ?”

“Em… còn cần thể diện.”

Câu , … như đang cần mặt mũi .

Trước mặt , gan cô hình như ngày càng lớn.

Như .

Hạ Văn Lễ bật , cúi đầu hôn cô.

Môi chút lạnh, nhưng nhanh hòa tan trong ấm.

Nụ hôn của nóng bỏng, vội vã như mang theo lửa.

Chung Thư Ninh cảm thấy như thiêu cháy, tim run rẩy, chân mềm nhũn.

Trong lúc còn trụ vững, cả ôm trọn lòng.

Thân thể áp sát, nóng mặt cô cách nào tản .

“Lúc em chuyện với tên nhóc , gan nhỏ, bây giờ dám nữa?” – hôn nhẹ, trêu ghẹo.

“Anh với … khác .” – Chung Thư Ninh thở nhẹ.

Hạ Văn Lễ cô, giọng trầm thấp như mê hoặc: “Khác chỗ nào?”

Chung Thư Ninh mím môi, còn kịp mở miệng thì tiếp:

“Em thích , nhưng thích —đúng ?”

“…”

Cả Chung Thư Ninh khựng .

Anh hết cuộc đối thoại giữa cô và Chung Minh Diệu?

Khoảnh khắc đó, Chung Thư Ninh cảm thấy như một ngọn lửa bùng lên từ lòng bàn chân, nóng bừng lan lên mặt, như sức nóng vây lấy.

Một sợi dây nào đó trong đầu cô căng đến cực điểm đứt phựt—khiến cô mất khả năng suy nghĩ lý trí.

Hạ Văn Lễ đưa tay nâng cằm cô, ánh mắt ép cô thẳng .

cúi đầu, hôn cô một nữa.

Nụ hôn nhẹ nhàng.

Mãi đến khi ấm ẩm ướt của rơi xuống má, lướt qua vành tai…

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi, suýt chút nữa bật tiếng nức khẽ.

“Hôm nay em .” – Giọng trầm thấp, khẽ vuốt tóc cô, đó dịu dàng bổ sung thêm:

“Lời em , cũng .”

Chung Thư Ninh ngơ ngác đối diện ánh mắt , trong ánh là sự dịu dàng thuần túy.

Anh mỉm cô: “Còn nữa, chúc mừng em vượt qua vòng sơ khảo.

Vất vả .”

Trái tim cô đập loạn kiểm soát.

Trong giây phút , cô nhận một cách vô cùng rõ ràng…

Trái tim đang mềm .

Tựa như… sắp cho chìm đắm .

Hạ Văn Lễ xưa nay dừng đúng lúc.

Với tính cách của Chung Thư Ninh, cô ăn mềm ăn cứng, càng ép thì cô càng trốn, nên chọn cách lửa nhỏ nấu lâu, từng chút một cô quen với sự dịu dàng .

độ ấm .

Nếu nóng quá, cô sẽ sợ và lùi .

Anh tiếp nhận phần nguyên liệu còn chuẩn xong của cô, thái rau :

“Anh em là Minh Diệu lớn lên, nhưng thể thấy chính kiến, suy nghĩ, và… rõ ràng là thích em.

Em thể tiếp tục xem như một đứa trẻ.”

“Cậu còn là bé nhút nhát ép nước ngoài năm xưa nữa.”

“Bây giờ dám phản kháng, thậm chí còn tính toán cả với ba ruột.

Em nghĩ, như … vẫn là một đứa trẻ ?”

Chung Thư Ninh khẽ thở , như đang tự điều chỉnh cảm xúc: “Em chỉ là quen như .”

Từ khi ký ức, cô sống trong cô nhi viện. Ở đó, thầy cô thể chăm sóc chu đáo cho tất cả, phần lớn thời gian là do những đứa lớn hơn chăm sóc cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-83-tinh-tao-nhung-van-lac-vao-su-diu-dang-cua-anh.html.]

 

 

Vì thế, cô cũng quen với việc chăm sóc Minh Diệu.

Trong tiềm thức, cô luôn thấy nhỏ bé.

“Em sẽ điều chỉnh.

Sẽ coi là trẻ con nữa.” Cô mím môi, thêm, “… hôm nay em với , theo dõi bọn em từ lúc nào ?”

Cô còn ngạc nhiên vì cả đoạn trò chuyện của họ.

“Ngay khi hai rời .” – Hạ Văn Lễ trả lời thẳng thắn.

Chung Thư Ninh thầm nghĩ: Cô tưởng loại chuyện như bám theo, lén… chỉ Hạ Văn Dã mới .

Không ngờ Hạ cũng thế.

Vậy… hôm chuyện Chung Minh Nguyệt hôn Chu Bách Vũ là thật sự do Trần Tối “vô tình” ?

Hạ Văn Lễ bổ sung: “Là Tiểu Dã nhất quyết đòi theo vì lo cho em gặp chuyện, sợ nó gây chuyện nên mới .”

Chung Thư Ninh khẽ gật đầu.

Một hạt giống nghi ngờ âm thầm nảy mầm trong lòng cô.

“Em pha chút đồ uống cho .” Vì Hạ Văn Lễ khăng khăng tự tay nấu, Chung Thư Ninh rời khỏi bếp, nhưng vô tình chạm mặt Hạ Bá Đường.

Có vẻ ông mới xuống lầu, chỉ nhàn nhạt chào hỏi:

“Đang nấu cơm ?”

Ánh mắt ông liếc qua con trai.

“Ba với dì Lương đột nhiên tới ?” Hạ Văn Lễ hỏi thẳng.

“Ồ, trực tiếp nhỉ?

Cha con lâu ngày gặp, bắt đầu câu chuyện mà cần dạo đầu ?” – Hạ Bá Đường nửa miệng.

Hạ Văn Lễ liếc cha : “Giờ ba đổi phong cách… con đường ấm áp ?”

Hạ Bá Đường bất lực thở dài— cha con trai đúng là khổ, nuôi xong sang “hành” , chẳng chút an ủi nào:

“Là ông nội con đặc biệt bảo đến đấy.

Bên phía nhà họ Chung đưa tin tới tận chỗ ông cụ.”

“Chắc chắn là chúng ép con chia tay với con bé, để Chung thị thêm thời gian xoay sở.”

“Chỉ là ngờ, nhà họ Chung đến nhanh như .

Còn cái thằng con trai nhà họ nữa, còn trở mặt ngay tại trận.”

Hạ Văn Lễ bình luận, chỉ hỏi: “Vậy ông nội nhận thế nào?”

“Con hỏi… ý kiến với con bé ?”

“Hừm.”

“Lão gia t.ử thấu chuyện.

Mấy chiêu trò mèo của nhà họ Chung trong mắt ông cụ chả đáng để bận tâm.” – Hạ Bá Đường nhíu mày, vẻ mặt tỏ rõ chán ghét – “Hơn nữa, bên họ quá vội vã, giống như ch.ó cùng rứt giậu, lộ đủ sơ hở.

Ta thấy ngoại trừ cái thằng con trai , còn cả nhà đúng là… ngu tưởng , chẳng hiểu gây dựng cơ ngơi to như .”

Hạ Văn Lễ bật nhẹ: “Nhờ phúc tổ tiên, gặp thời kỳ hoàng kim.”

“Vài năm gần đây kinh tế xuống dốc, sóng to gió lớn qua , mới ai đang ‘bơi khỏa ’.”(ám chỉ những kẻ ngụy trang giỏi, nhưng thực lực rỗng tuếch)

lúc đó, Chung Thư Ninh pha đồ uống xong ngang qua bếp:

“Chú Hạ, cháu chút đồ uống, chú cũng uống cùng ạ.”

Hạ Bá Đường gật đầu, nhưng sang con trai thì hạ giọng :

“Dì Lương vẫn còn ở đây đấy.”

“Dạ?” – Hạ Văn Lễ nghiêng đầu cha, trong mắt đầy nghi hoặc.

“Hai đứa ở trong bếp… ân ái lâu thế, khó lắm đấy.”

Hạ Bá Đường thật chỉ mới chợp mắt nửa tiếng, vốn khó ngủ, thấy trời nóng nên xuống kiếm gì uống.

Ai ngờ…

Lại vướng ngay cảnh “cháy bếp”, khiến ông vô cùng khó xử.

Nhất là lúc thấy mấy câu con trai thì thầm bên tai con bé…

Da mặt ông già suýt nữa chỗ giấu.

Muốn về phòng cũng xong—nhưng cơ hội “ lén” con cả tâm sự chuyện tình cảm quá hiếm !

Khiến ông khó chịu, nỡ rời .

“Ba, lén là hành vi đáng hổ.” – Hạ Văn Lễ trầm giọng nhắc nhở.

“Nếu lén, con trơ trẽn đến !” – Hạ Bá Đường nghẹn họng – “Tiểu Dã xem thử tình hình, ai ngờ con cũng âm thầm theo .

Con thấy mất mặt ?”

“Ngày xưa, khi dì Lương còn chịu quen ba, còn chạy xem mắt khác, ba cũng âm thầm bám theo rời.”

“Ba là một bố đơn , nuôi con trai lớn khôn một , dễ dàng gì chứ?”

“Lúc ba theo đuổi dì Lương, con ít giúp ba?

còn mặt dày đòi qua nhà dì ở, ba viện cớ lo cho con, cùng theo dọn đến luôn.”

“Con, nhắc chuyện cũ… đúng là vô nghĩa.”

“Chuyện cũ nhắc sẽ mới mẻ hơn, con thấy thú vị mà.”

“…”

Hạ Bá Đường đen mặt rời khỏi bếp, thấy Chung Thư Ninh thì nhanh ch.óng nở nụ tươi rói.

Làm cha mà còn thế , thật là thiệt thòi!

Ngay lúc đó, Hạ Văn Dã từ nhảy , huýt sáo mở tủ lạnh lấy đồ uống lạnh.

Khi ngang qua cha, bất ngờ ông đá cho một cú.

Cậu nhăn mày: “Ba?!”

“Đừng uống đồ lạnh, hại dày.”

“…”

“Và đừng lởn vởn mặt ba, chướng mắt!”

Hạ Văn Dã: ???

Cái gì trời?

Con chọc gì ?

Ai lởn vởn mặt ba?

… ba đang thời kỳ mãn kinh đấy?

Sao hôm nay cáu gắt quá trời?

Loading...