Dụ Em Động Tâm - Chương 88: Hạ tiên sinh với cô ấy, không chỉ là thích thông thường

Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:10:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một giây vẫn còn yên , giây gương mặt sa sầm xuống—Hạ Văn Lễ biến sắc nhanh đến mức Hạ Văn Dã bên cạnh cũng thở dài não nề.

 

Cuộc sống càng lúc càng gian nan.

 

Cậu bao giờ khao khát nhập học trở như lúc .

 

Hạ Văn Dã lủi về bệt xuống tấm t.h.ả.m sofa, tiếp tục chơi game.

 

Kết quả lúc Hạ Văn Lễ ngang, còn đá nhẹ một phát .

 

“Anh?!”

 

 

Cậu ngơ ngác.

 

“Chướng mắt.”

 

“…”

 

Hạ Văn Dã nghiến răng, tức đến mức bùng nổ, nhưng đối phương trai—tức cũng dám gì, đành ôm hận mà về phòng.

 

Không chọc nổi thì trốn!

 

Trong lòng uất ức, còn đăng hẳn một tấm selfie mặt mũi chán chường lên Moments với hy vọng các bậc trưởng bối và mấy em họ trong nhà thấy , thương cảm , … tiện tay chuyển khoản an ủi chút đỉnh.

 

Ai ngờ đầu tiên nhảy bình luận là… chú út nhà họ Hạ:

 

【Tiểu Dã, trông ảnh như ma ám thế?】

 

Sau đó, bình luận là chế giễu.

 

Hạ Văn Dã phát điên—ngay cả chú út cũng nhảy bắt nạt nữa là ?!

 

 

Còn Hạ Văn Lễ bên , tuy Chung Minh Diệu ý đồ , nhưng chuyện thích Chung Thư Ninh thì ai cũng rõ—thậm chí là thích đến mức lệch khỏi lẽ thường.

 

Anh thể yên tâm để hai ở bên ?

 

Cái gì mà “căn cứ bí mật” chứ!

 

Nghe là thấy chẳng lành !

 

 

Thực “căn cứ bí mật” , chỉ là một công viên nhỏ cách nhà họ Chung xa.

 

học giỏi là do bẩm sinh, nhờ chăm chỉ dốc sức—Chung Minh Diệu thuộc nhóm thứ hai.

 

Bị cha ép buộc quá mức, dám buông lơi, chỉ gồng để phụ kỳ vọng.

 

đến cấp ba, đặc biệt là các môn như Toán-Lý-Hóa…

 

Cậu nhận , cố gắng bao nhiêu cũng khó vượt những năng khiếu.

 

Lần thi cuối cùng khi nước ngoài, tuy một phần do chuyện thích Chung Thư Ninh khiến tâm lý rối loạn, nhưng thực tế là… thể học nổi nữa.

 

Vậy mà cha chỉ mắng là ghê tởm, bẩn thỉu.

 

Bị sắp đặt cả đời, Chung Minh Diệu cảm thấy sắp ngạt thở.

 

Nếu phản kháng, sớm muộn gì cũng sẽ bóp nghẹt đến c.h.ế.t.

 

Ánh nắng đầu thu quá gắt.

 

Chung Thư Ninh liếc sang bên cạnh, thấy cao hơn nhiều so với khi nước ngoài.

 

: “Em nên ngoài tắm nắng nhiều một chút.”

 

“Lười, chẳng động đậy.”

 

Cô chỉ khẽ , hỏi: “Em định khi nào ?”

 

“Em mới về mấy hôm, chị vội đuổi ?”

 

Chung Minh Diệu sang cô, “Chị , kiểu trở mặt phủi sạch cũng nhanh thật đấy.”

 

“Chị ý đó.”

 

“Chị !

 

Rõ ràng là tống em nhanh cho rảnh, để còn ở với cái ông Hạ gì đó của chị mà song hành sánh bước, vợ chồng mặn nồng.”

 

“…”

 

Giọng điệu , mới đúng là Chung Minh Diệu của ngày .

 

Chung Thư Ninh chỉ khẽ , bình thản : “Đừng lấy Hạ trò đùa, .”

 

“Người ?”

 

Chung Minh Diệu lẩm bẩm như với chính .

 

Theo , ai từng tiếp xúc với Hạ Văn Lễ đều mô tả là: ngoài mặt ôn hòa lịch sự, bên trong tàn nhẫn lạnh lùng, thủ đoạn thâm sâu.

 

Người như thế, chỉ mỗi Chung Thư Ninh là coi là “ ”…

 

Tên đàn ông thâm hiểm , mặt chị rốt cuộc ngụy trang kiểu gì ?!

 

Chung Thư Ninh rõ, khẽ nghiêng đầu hỏi: “Em gì cơ?”

 

“Em … em dịu dàng, ân cần.”

 

Giọng Chung Minh Diệu chút… chua chát.

 

nhanh, đổi sang vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt liếc nhanh về phía “cái đuôi” đang lặng lẽ cách họ vài mét— Hạ Văn Lễ cử theo để “trông chừng” chị .

 

Anh lo cái gì chứ?

 

Lo ?

 

Có cần thiết để kè kè theo ?!

 

Cậu hạ giọng, cực kỳ thấp: “Chị, thật —chị với Hạ Văn Lễ rốt cuộc là quan hệ gì?”

 

“Chị bọn chị là vợ chồng, em tin ?”

 

Chung Thư Ninh khẽ , giọng như trêu đùa.

 

Thật mặt Lưu Huệ An, cô cũng từng y hệt như .

 

Chỉ điều… chẳng ai tin cả.

 

, Chung Minh Diệu sững vài giây, bất chợt nở nụ .

 

“Em tin.”

 

“Chỉ cần là chị , em sẽ tin.”

 

Khóe môi Chung Thư Ninh cong lên: “Em sợ chị lừa em, lợi dụng em ?”

 

“Em còn lạ gì tính cách của chị?

 

Chị thể lừa khác .

 

Ngược , chị nên cẩn thận… đừng để lừa mới đúng.” – Câu , rõ ràng là đang nhắm Hạ Văn Lễ.

 

“Có gì thì thẳng .”

 

Chung Thư Ninh liếc .

 

Chung Minh Diệu chỉ khẽ.

 

Chị thông minh như thế, chẳng lẽ là kiểu “ trong cuộc thì mù quáng”?

 

Sau khi về nước, cố ý tra cứu thông tin về Hạ Văn Lễ—phát hiện thời điểm xuất hiện ở Thanh Châu kỳ lạ.

 

lúc đó là mấy ngày nhà họ Chung tìm Chung Minh Nguyệt, “tình cờ” gặp ở khách sạn, scandal khắp nơi với Chu Bách Vũ…

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-88-ha-tien-sinh-voi-co-ay-khong-chi-la-thich-thong-thuong.html.]

Đặc biệt là cái ngày chị đuổi khỏi nhà— mà “đúng lúc” Hạ Văn Lễ xuất hiện ?!

 

 

Cậu tin rằng đời nhiều sự trùng hợp, nhưng riêng giữa chị và Hạ Văn Lễ—trùng hợp quá nhiều .

 

Cái gì mà “ông trời tác hợp”…Dỗ trẻ con ba tuổi thì còn !

 

“Chị, chị chị thích Hạ Văn Lễ, thích chị ?”

 

Chung Minh Diệu cúi đầu, đá nhẹ cái bóng đất.

 

Câu hỏi khiến Chung Thư Ninh sững .

 

“Em nghĩ thích chị.”

 

“Và…”

 

“Không kiểu thích thông thường.”

 

Giọng khẽ khàng, chút mệt mỏi, nhưng câu với sự chắc chắn khác thường.

 

“Sao em ?”

 

Chung Thư Ninh cố lấy vẻ bình tĩnh, theo kịp bước .

 

“Trực giác đàn ông.”

 

Chung Minh Diệu mỉm cô.

 

Chính xác hơn là…Trực giác của một tình địch.

 

học nghệ thuật, trực giác vốn nhạy bén, ngay đầu chạm mặt Hạ Văn Lễ, cảm nhận rõ ràng—từ đàn ông đó phát một luồng địch ý.

 

Nếu Hạ Văn Lễ chỉ là chơi đùa, Chung Minh Diệu tuyệt đối sẽ nhường bước.

 

Vì chuyện , còn đích gặp Chu Bách Vũ, từ miệng thêm nhiều chuyện sâu hơn.

 

Cậu thể chắc chắn một điều—

 

Hạ Văn Lễ với chị : Là âm thầm sắp đặt từ lâu .

 

Mà qua chuyện , cũng đủ thấy—Người nhà họ Hạ, ai nấy đều đang bảo vệ chị hết lòng.

 

Chung Minh Diệu cũng từng Chung Minh Nguyệt than thở rằng—ngay cả em trai của Hạ Văn Lễ cũng với Chung Thư Ninh.

 

Nếu đúng như , thì… cũng đáng mừng.

 

Tuy nhiên, tiếp tục đề tài đó nữa, mà chuyển sang hỏi chuyện trại trẻ mồ côi.

 

Trước khi nước ngoài, hễ thời gian, đều cùng Chung Thư Ninh đến đó l..m t.ì.n.h nguyện.

 

Sau sang nước ngoài, thói quen vẫn giữ —chỉ là đổi địa điểm.

 

Chung Thư Ninh gần đây bận đến mức mòng mòng, thậm chí còn quên cả lời hẹn với viện trưởng Hách, rằng sẽ tranh thủ thời gian thăm bọn trẻ.

 

“Nếu chị về đó, hôm khác em cùng chị.”

 

Chung Minh Diệu .

 

Chung Thư Ninh mỉm gật đầu.

 

trong lòng cô vẫn quanh quẩn một câu của em trai: Hạ Văn Lễ… thích cô ?

 

Có vài chuyện, từ lâu lặng lẽ gieo mầm nghi ngờ trong lòng cô, chỉ chờ một thời điểm để nảy lộc.

 

Cô luôn rõ, Hạ Văn Lễ đối xử với cô đặc biệt.

 

Lúc đầu cô nghĩ đó chỉ là đang “diễn”, là diễn giỏi.

 

càng về , càng nhiều lúc—cô cảm thấy: giống đang diễn.

 

 

Ngay cả lúc ăn tối, Chung Minh Diệu cũng nhận chị gái tâm trí đặt bàn ăn.

 

“Chị.”

 

Cậu bất chợt gọi.

 

“Ừ?”

 

“Nhiều năm gặp, chị thể quan tâm đến em trai chút ?”

 

Chung Minh Diệu giả vờ ai oán, “Nghe yêu thì bỏ bê bạn bè, giờ mới còn yêu thì… bỏ luôn cả em trai.”

 

“Em gầy quá, ăn nhiều .”

 

Chung Thư Ninh vội gắp thêm thức ăn cho .

 

“Lảng tránh , quả nhiên là đang nghĩ đến .”

 

“…”

 

Chung Thư Ninh thấy đau đầu—hồi bé thì dễ thương, mấy năm gặp thành kiểu lắm chuyện thế ?

 

Ăn xong, Chung Minh Diệu nhất quyết đòi đưa chị về.

 

“Không ngờ nhà ở Thanh Châu đấy.”

 

Cậu cảm thán.

 

Mua nhà ở đây… chẳng tính toán từ ?

 

Người bình thường ai chạy tới tận một thành phố khác mua nhà, đầu tư địa ốc?

 

“Lúc nào rảnh em cứ qua chơi.”

 

Chung Thư Ninh cảm thấy, giữa hai như về với thời gian thiết năm xưa.

 

Chung Minh Diệu chỉ khẽ .

 

Nếu mà thực sự đến, với cái tính của Hạ Văn Lễ—liệu thể rời khỏi đây nguyên vẹn ?

 

 

Lúc đó, Hạ Văn Lễ đang bên cửa sổ, trông thấy hai chị em còn cạnh xe chuyện mãi dứt, lông mày nhíu c.h.ặ.t .

 

Có nhiều chuyện để thế ?

 

Khi Chung Thư Ninh nhà, thì thấy Hạ Văn Lễ đang bên bể nước cho cá ăn, vẻ mặt điềm nhiên như thể hề chút mất kiên nhẫn nào.

 

Hạ Văn Dã bên cạnh thì líu ríu cảm thán: “Trời ơi, tên đúng là cao thủ giả bộ!”

 

Chung Thư Ninh liếc Hạ Văn Lễ một cái, lòng vang lên câu hỏi—Anh thật sự thích ?

 

“Đêm nay ngủ sớm , mai còn việc, chắc dậy sớm.”

 

Hạ Văn Lễ liếc cô một cái, nghiêng đầu tiếp tục rải thức ăn cho cá.

 

“Việc gì ạ?”

 

“Mai là thứ Sáu.”

 

Anh bằng giọng đều đều, như đang về thời tiết.

 

“Cục dân chính mở cửa lúc tám giờ rưỡi.”

 

 

Hạ : vội , chỉ là… mai là thứ Sáu.

 

Không đăng ký kết hôn sớm thì để sang tuần.

 

vốn bận, lúc nào cũng rảnh.

 

Ninh Ninh: …

 

Hạ Văn Dã: Ông già … diễn , ông cứ tiếp tục diễn !!

 

 

Loading...