Dụ Em Động Tâm - Chương 92: Một tiếng “anh rể”
Cập nhật lúc: 2026-04-12 13:10:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Hạ Văn Lễ bếp, Chung Thư Ninh cũng theo phụ giúp.
Trong khi đó, Chung Minh Diệu bắt đầu thấy khó chịu trong lòng — vốn chút ám ảnh tâm lý, nhất là ở trong môi trường xa lạ, dễ lo âu.
Theo phản xạ, tìm t.h.u.ố.c để định cảm xúc.
“Nghe cũng mười chín tuổi?”
Hạ Văn Dã nghiêng đầu .
“Ừ.”
“Thế thì bằng tuổi .
Cậu sinh tháng mấy?”
“Tháng Mười.”
“ tháng Năm, lớn hơn , thể gọi một tiếng .”
“…”
Chung Minh Diệu .
Hạ Văn Dã là dạng ngừng, nhất là dạo gần đây quanh chỉ lớn, bạn bè đồng trang lứa, gần như sắp nghẹn đến phát điên.
Chung Minh Diệu thì ngày càng bồn chồn.
Cho đến khi Hạ Văn Dã :
“Đừng tin những gì , là con sói đuôi dài chính hiệu đấy, xa lắm.”
“Cậu cũng thấy tính ?”
Chung Minh Diệu đầu , ánh mắt chạm .
Cả hai cùng khựng một giây — Tìm đồng minh .
“ thật nhé, chỉ cái bề ngoài t.ử tế, thực bụng là nước đục.
từng sống với ảnh một thời gian hồi cấp ba, đúng là cơn ác mộng cả đời.”
“Chỉ chị dâu mới chịu nổi .
Vậy mà còn bảo là , chịu thua thật.”
Chung Thư Ninh em trai thích giao tiếp với lạ, còn lo Hạ Văn Dã quá nhiệt tình sẽ khiến thoải mái, nên cố ý phòng khách xem thử.
Kết quả thấy ngay cảnh Hạ Văn Dã đang bá cổ em trai, thiết vô cùng.
Chung Minh Diệu dù vẻ mặt quá tự nhiên, nhưng cũng hề tránh né.
“Tiểu Diệu , nếu dịp tới Kinh Thành chơi, bảo kê cho em!”
Hạ Văn Dã vỗ n.g.ự.c cam kết.
Chung Minh Diệu bật : “Anh bản lĩnh gì mà bảo kê?”
“Anh thì , nhưng đỉnh lắm!
Còn ba nữa, hai bác, mấy họ…”
Anh rõ ràng là đang mượn thế , mà mặt mũi đầy tự hào.
“Bọn họ đều xuất sắc như , thấy áp lực ?
Không sợ bằng ai, chẳng gì?”
“Xã hội bây giờ mà, gì cũng chẳng , sống sót là giỏi .”
“…”
Chung Minh Diệu đầu thấy kiểu tư tưởng .
“Cuộc đời mà ‘bỏ mặc’, thì niềm vui giảm một nửa.”
“Thế chút kế hoạch nào cho tương lai ?”
Chung Minh Diệu từ nhỏ dạy rằng: chăm chỉ, cố gắng, kẻ thành công đều là vô dụng.
Hạ Văn Dã vẫn cắm cúi chơi game: “Tới tới đó, tệ nhất thì c.h.ế.t giữa đường thôi.”
Chung Minh Diệu ngẩn .
Cậu phát hiện — Hạ Văn Dã một loại “ hổ” kỳ lạ…
Khiến ghét nổi, thậm chí phần nể phục.
Nói chuyện với , dễ chịu… vui.
Chừng nửa tiếng , bàn dùng bữa.
Trong thời gian ngắn ngủi , Chung Minh Diệu dần hiểu — tại chị gái dám cắt đứt với gia đình.
Bởi vì Hạ Văn Lễ, và nhà họ Hạ, cho cô đủ dũng khí để .
Trước khi nhà họ Chung xảy chuyện, ai cũng nghĩ họ là một gia đình kiểu mẫu — cha hiền con thảo, con cái xuất sắc, khiến ngưỡng mộ.
thực chất, lớp áo rực rỡ … là đầy rẫy những con rận đang bò.
“Tiểu Diệu, , hôm nay em đến thật là uổng công .
Anh trai hiếm khi bếp, hôm nay đúng là phúc lớn đấy!”
Hạ Văn Dã kéo xuống bàn.
Chung Minh Diệu rõ ràng quen khác tiếp cận mật như , nhưng Hạ Văn Dã là dày mặt, chẳng hề để ý đến cách.
“Muốn uống gì?
Nước ngọt ?”
Hạ Văn Dã hỏi.
“Em uống chút rượu.”
Chung Minh Diệu đáp, khiến Chung Thư Ninh bất ngờ — cô vẫn luôn xem em như một đứa trẻ.
nhớ đủ tuổi trưởng thành, cô gì thêm.
Hạ Văn Dã thì đồng ý ngay, thấy cầm ly rượu thì cũng định rót theo, nhưng đó vẫn liếc trai một cái.
Hôm nay Hạ Văn Lễ tâm trạng , gì.
Tên tiểu t.ử lập tức hớn hở, nghĩ: Không uống lúc thì đợi lúc nào nữa!
Chung Thư Ninh hôm nay cũng hiếm khi thoải mái như , trong ly cô cũng rượu.
Chung Minh Diệu dậy, nâng ly, kính Hạ Văn Lễ ba chén.
Ly thứ nhất: “Cảm ơn Hạ tiếp đãi hôm nay.”
Ly thứ hai: “Cảm ơn thời gian qua chăm sóc cho chị .”
Ly thứ ba: “Chúc và chị hôn nhân hạnh phúc, bách niên giai lão, đầu bạc răng long.”
Chung Minh Diệu hiểu rõ vị trí của .
Giữa và chị gái là điều thể, thà rộng lượng chúc phúc còn hơn khiến chị khó xử.
Chung Thư Ninh thoáng sững — ai với chuyện cô kết hôn?
Cô nghi ngờ Hạ Văn Lễ, rõ ràng là cái rổ rò rỉ tin tức — Hạ Văn Dã.
Cả ba ly rượu, Hạ Văn Lễ đều uống hết, nét mặt bình thản : “Lời chúc của em, xin nhận.”
Chung Minh Diệu xuống, Hạ Văn Dã ghé sát tai, thấp giọng :
“Khó trách hôm nay mời em ăn cơm — chắc em cũng nhỉ, trai em và chị dâu đăng ký kết hôn hôm nay đấy, em đến là để mừng chuyện vui mà.”
“Gì cơ?”
Chung Minh Diệu ngẩn , “Hôm nay đăng ký?”
“Ơ?
Em ?”
“Em…”
Chung Minh Diệu đúng là thấy giấy đăng ký kết hôn, nhưng từng mở xem ngày tháng, cụ thể là hôm nay?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-92-mot-tieng-anh-re.html.]
“Cũng nhờ em đưa sổ hộ khẩu của chị dâu đến đó.”
Lời Hạ Văn Dã vô tình, nhưng như một nhát d.a.o cắm thẳng lòng Chung Minh Diệu.
Cậu sang liếc Hạ Văn Lễ.
Quả nhiên — Gã đúng là một con cáo!
Đến giờ cũng hiểu vì chị gái “sa bẫy” của .
Chiêu trò thật sự là tầng tầng lớp lớp.
Chung Minh Diệu rõ — những duyên phận thể cưỡng cầu.
Hạ Văn Lễ dày công như với chị gái, hẳn cũng sẽ chăm sóc cô thật .
Người nhà họ Hạ đến giờ qua cũng khá , sống cùng họ, chắc chắn còn hạnh phúc hơn nhiều so với nhà .
Nghĩ , tim dâng lên chút chua xót.
Cậu ngước lên chị gái, nhưng nở một nụ nhẹ nhàng.
“Chị, ly em kính chị.
Chúc chị và Hạ bên dài lâu, cả đời hạnh phúc.
Từ nay về , chuyện đều thuận buồm xuôi gió.”
Nói xong, nâng ly, một cạn sạch.
“Em uống ít thôi.”
Chung Thư Ninh nhắc nhở.
“Em còn là con nít, chừng mực mà.”
Rượu trôi xuống cổ, vị cay nồng như thiêu như đốt, kéo theo một cảm giác chua xót dâng lên nghẹn ngào.
Cậu , khi về nước …chính là để tự tay đặt dấu chấm hết cho đoạn tình cảm .
khi thật sự đối mặt, cảm giác như cả tảng đá đè nặng nơi n.g.ự.c.
Mắt khô khốc, cúi đầu xuống, hàng mi che đôi mắt đỏ hoe.
Tay cầm ly siết c.h.ặ.t đến trắng bệch cả khớp ngón tay.
Hạ Văn Lễ tất cả, gì.
Chuyện tình cảm, điều kiêng kỵ nhất… chính là dứt khoát.
Việc đặc biệt mời Chung Minh Diệu đến hôm nay, ngoài ý định khoe khoang, tuyên bố chủ quyền, thì phần nhiều là để khiến hiểu: Đừng tiếp tục lãng phí tình cảm thể .
Tối nay Chung Minh Diệu uống khá nhiều, Chung Thư Ninh bên cũng cùng uống ít.
Ban đầu cô định để em trai ngủ , nhưng từ chối.
Hạ Văn Lễ sẽ đưa về, để Trần Tối lái xe, còn Chung Thư Ninh thì tiễn tận cửa.
“Mùa thu đến , gió lạnh đấy chị, mau nhà .”
Chung Minh Diệu uống đến đỏ bừng cả mặt, nhưng vẫn tỉnh táo.
“Chị em lên xe mới .”
Chung Minh Diệu cúi đầu khổ: “Chị, em thể… đưa một yêu cầu ?”
“Em .”
“Chị thể…”
Giọng nghẹn , “…giống như hồi nhỏ, xoa đầu em một cái ?”
Chung Thư Ninh chỉ mỉm , cúi xuống, cô giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu , động tác vô cùng dịu dàng.
Dưới ánh đèn lờ mờ ngoài hiên, Chung Minh Diệu cúi đầu thấp, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trong miệng vị tanh mằn mặn của m.á.u nuốt trôi nổi.
Lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm , đang .
nụ đó… cực kỳ khó coi.
Lên xe, Hạ Văn Lễ ngay cạnh .
Khi chiếc xe từ từ lăn bánh, bóng dáng Chung Thư Ninh dần khuất khỏi tầm mắt, Chung Minh Diệu mới cất giọng khẽ khàng:
“Hạ …”
“Ừ?”
“Thật , cần đích tiễn .”
“Anh cảm giác em điều gì đó riêng với .”
Chung Minh Diệu c.ắ.n răng, thật sự hiểu rõ chuyện.“…
thích .”
Hạ Văn Lễ khẽ : “Nhìn .”
“ ghen tỵ với … nhưng cũng chúc phúc hai .”
Hai im lặng suốt quãng đường còn .
Cho đến khi gần đến nhà họ Chung, Chung Minh Diệu mới lên tiếng nữa:
“Anh rể… thể hỏi một việc ?”
Một tiếng “ rể”, Hạ Văn Lễ xong hài lòng: “Em .”
“Thật sự… thể giúp em quen với nghệ sĩ tổ chức triển lãm ?”
“…”
Trần Tối suýt nữa nhịn bật .
Sau khi đưa Chung Minh Diệu về nhà, đường Lan Đình, Hạ Văn Lễ mở điện thoại — bên trong là ảnh chụp giấy đăng ký kết hôn, cả bản điện t.ử của ảnh chụp thẻ cưới.
Anh lật qua lật xem nhiều .
Khóe miệng kiềm mà khẽ nhếch lên.
Trần Tối lặng lẽ líu lưỡi: Cười , cứ thoải mái, sắp lệch cả miệng !
về đến nhà, nụ liền biến mất .
Lúc , Chung Thư Ninh chỉ uống chút rượu.
Lúc về, cô em trai kéo uống đến say mèm.
Hạ Văn Dã còn đang bên ròng: “Chị , chị … vì chị đăng ký kết hôn với em, hôm nay em mất một khoản tiền cực lớn luôn đó!”
“Sao thế?”
Chung Thư Ninh say khướt, đầu óc lơ mơ.
“Vì em thành nhiệm vụ do tổ chức giao.”
“Tổ chức gì?”
Hạ Văn Dã nấc một cái: “Là lúc chị với em mới ở bên , cả nhà em lập một group riêng lưng ảnh…”
Hạ Văn Lễ cứ thế đó, yên lặng .
Sau đó tiện tay nhặt chiếc điện thoại bàn của Hạ Văn Dã, hỏi nhẹ nhàng:
“Hạ Văn Dã, mật khẩu điện thoại là gì?”
“585888…”
Trần Tối suýt té ghế.
Với tình trạng hiện giờ của Hạ thiếu gia, mà ngoài gặp kẻ gian thì chắc chắn mất của cũng tiêu.
Ngay đó, Hạ Văn Lễ liền thấy mật danh “Mũi nhọn”, đang lộng hành trong group chat, bóc phốt thương tiếc.
Tốt lắm.
Hạ Văn Dã đang uống rượu, nóng bừng, bỗng thấy một luồng khí lạnh thấm từ lưng:
“Chị dâu… chị thấy… lạnh ?”