Khương Bách Xuyên: “…”
Trong đội giấu một con heo.
Con heo chuyên “ủi” bắp cải.
Lén lút tưởng ?
Trung thu qua, một vầng trăng sáng mọc lên biển, tiệc cưới qua nửa chặng đường, Lục Bắc Đình và Nam Tê Nguyệt lặng lẽ rời khỏi và bờ biển.
Sóng biển từng lớp từng lớp vỗ bờ, gió mang theo vị mặn của nước biển. Ánh trăng đổ xuống, rải mặt biển lấp lánh ánh sáng. Nam Tê Nguyệt gối đầu lên vai Lục Bắc Đình ngắm trăng, bỗng cảm thán: “Anh xem, vầng trăng quá.”
Lục Bắc Đình véo đầu ngón tay cô: “ , vầng trăng .”
Cô ngẩng đầu vầng trăng trời, cúi đầu vầng trăng của .
Vầng trăng của , độc nhất vô nhị, vầng trăng thuộc về .
Sau chín giờ tối, khách mời lượt về. Hai gia đình Khương và Lục, bao gồm cả cô dâu chú rể ở cuối cùng. Lúc , một giọng vang lên: “Cô dâu chú rể còn đó gì, đưa động phòng chứ!”
Giọng là của Khương Hữu Dung, lẽ vì uống say nên cảm xúc dâng trào, cô toe toét .
Khương Bách Xuyên tới dìu cô dậy và mắng: “Con gái con đứa, giữ ý một chút.”
Dung Ngộ : “Rất mà.”
Khương Bách Xuyên liếc : “Chú Dung còn về ?”
Dung Ngộ: “…”
“Anh về .” Khương Hữu Dung đẩy Khương Bách Xuyên , “Anh ở hát cho em .”
Vẻ mặt Khương Bách Xuyên dần đông cứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/du-hon/chuong-264.html.]
Đây là cái gì với cái gì .
Dung Ngộ thuận thế đỡ lấy Khương Hữu Dung: “Không , sảng thôi mà.”
Khách sạn ở ngay gần đây, chỉ vài bước chân là tới. Một nhóm ồn ào trở về khách sạn, động phòng thì động phòng, hát thì chặn , thế là ai về phòng nấy.
Tầng cùng hai phòng suite sang trọng phòng tân hôn. Nam Tê Nguyệt phòng, xách váy lên và đá văng đôi giày cao gót, đang định lao đầu ghế sofa thì Lục Bắc Đình ôm eo bế ngang phòng tắm.
Cô hờn dỗi mắng mấy tiếng đòi ngủ, Lục Bắc Đình hôn lên tai cô dỗ dành: “Ngoan nào, tắm xong ngủ ?”
“Lừa , tắm xong cũng ngủ.” Nam Tê Nguyệt từ bỏ chống cự, phòng tắm liền tự tẩy trang .
Lục Bắc Đình xả nước bồn tắm, khi nước đầy, những cánh hoa hồng tươi cũng tràn . Anh vội, một bên giúp Nam Tê Nguyệt tẩy trang, cuối cùng mới để Nam Tê Nguyệt giúp tẩy trang.
Anh thật sự thương cô nên lúc tắm Lục Bắc Đình loạn, chỉ ôm hôn một lúc mát-xa cho cô để thư giãn làn da. Nam Tê Nguyệt mát-xa đến nhột, một lúc thì men rượu cũng tan nhiều.
“Trọn vẹn .” Khi Nam Tê Nguyệt bế về giường quyến luyến cảm thán một tiếng, giọng ngọt ngào mềm mại. Sau khi Lục Bắc Đình tắt đèn lớn, cô lật lên bụng , ôm cổ hôn lên mắt , nhiệt tình mời gọi, “Đến lúc tận hưởng .”
Yết hầu cảm nhận sự ẩm ướt, Lục Bắc Đình hít một thật sâu, cũng vội đảo khách thành chủ, để mặc Nam Tê Nguyệt quậy phá . Cho đến khi cô sốt ruột hừ một tiếng, Lục Bắc Đình mới bật và bắt đầu hành động.
Khi tình yêu đến đỉnh điểm, Nam Tê Nguyệt ôm lấy lưng , giọng khàn: “Lục Bắc Đình, em yêu .”
“Anh cũng yêu em.” Lục Bắc Đình động tác dừng, thở hổn hển, “Bảo bối, gọi là gì?”
“Chồng ơi.” Nam Tê Nguyệt giọng run run, nuốt nước bọt, bắt gọi mấy tiếng “chồng ơi”.
“Ngoan quá.” Anh ấn hõm thắt lưng cô, d*c v*ng dâng trào.
Lục Bắc Đình đằng chân lân đằng đầu, đêm đó dỗ dành cô nhiều những lời yêu thương vớ vẩn, học từ , đủ các loại xưng hô hoa mỹ đến mức nóng ran.
Sau đêm nay, lễ thành.
Đời kiếp cô là vợ của , là cả đời nâng niu đầu quả tim.