Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-06 15:57:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ đại phu : “Miêu , nền tảng thể của đứa trẻ vốn yếu, cho nên mới chịu nổi trận phong hàn .”

Miêu lắc đầu: “Thằng bé nuông chiều quá, cùng do mẫu nó xót con. Lại thêm ngày ngày nó sách ôn bài, thực sự bao nhiêu thời gian vận động rèn luyện.”

Miêu dạy học ở một trường tư, bình thường quản giáo con trai nghiêm, mong thể bước con đường khoa cử.

Sau khi sờ trán đứa trẻ, Miêu , trong lòng Tô Hội tính toán.

Nàng lặng lẽ bước đến một góc phòng, giả vờ lục tìm thứ gì đó trong chiếc túi đeo bên .

Thực nàng đang lặng lẽ mở bức họa vẽ d.ư.ợ.c vật . Bên trong khéo t.h.u.ố.c hạ sốt.

“Đỗ đại phu, ngài cứ kê một thang t.h.u.ố.c trị phong hàn. Chỗ một lọ t.h.u.ố.c hạ sốt, thể cho đứa trẻ uống . Trong vòng hai khắc, cơn sốt hẳn sẽ lui.”

Nói , Tô Hội tự tay mở lọ t.h.u.ố.c, đích đút cho đứa trẻ uống, bảo Miêu phu nhân cho nó uống thêm ít nước.

Mọi chờ chừng hai khắc, quả nhiên cơn sốt thật sự hạ như lời Tô Hội .

Sốt hạ, mí mắt đứa trẻ khẽ run, từ từ mở .

“Hồng Nhi, con tỉnh ! Tốt quá !”

Miêu phu nhân thấy con trai tỉnh , vội vàng chạy tới bên giường, nắm c.h.ặ.t bé.

Đứa trẻ khàn giọng mở lời: “Mẹ, con sai …”

Sau một phen chịu khổ như , nó sai.

Miêu bốc t.h.u.ố.c trở về, bước thấy con trai tỉnh , vui mừng đến nỗi mắt rưng rưng.

“Nương t.ử, mau sắc t.h.u.ố.c.”

Miêu phu nhân lau nước mắt, nhận lấy gói t.h.u.ố.c vội vã bếp.

Tô Hội mò trong túi một lúc, lấy vài viên t.h.u.ố.c kháng viêm, giao cho Miêu , dặn cho đứa trẻ uống mỗi ngày ba , mỗi hai viên, phối hợp cùng thang t.h.u.ố.c mà Đỗ đại phu kê.

“Tô tiểu thư, loại t.h.u.ố.c hạ sốt mà lúc nãy cho Hồng Nhi uống, thể để cho Miêu mỗ một ít ?”

Miêu chắp tay thi lễ với Tô Hội.

Ông sớm , thứ t.h.u.ố.c ban đầu Tô Hội cho đứa trẻ uống mới chính là mấu chốt giúp bé hạ sốt.

Đó quả thực là linh đan diệu d.ư.ợ.c, chỉ trong hai khắc phát huy công hiệu.

“Miêu , t.h.u.ố.c chỉ dùng khi khẩn cấp. Không còn sốt thì cần uống.”

Tô Hội vẫn bao bì, tạm thời lấy chúng .

Miêu hiểu ý của nàng, trong lòng chỉ một mực lo lắng cho con trai : “Hay là bạc, Tô tiểu thư mới để t.h.u.ố.c ?”

“Miêu hiểu lầm . Thuốc dĩ nhiên dùng tiền mua, nhưng hiện tại lệnh lang thực sự cần đến. Ta còn giữ để cứu chữa những bệnh nhân khác. Thuốc viên đưa phối hợp với thang t.h.u.ố.c Đỗ đại phu kê đủ dùng . Nếu thật sự phát sốt, lúc đó ông hãy đến tìm .”

Tô Hội kiên nhẫn giải thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-54.html.]

Cảm mạo cấp tính, chỉ cần khống chế cơn sốt, uống thêm vài thang t.h.u.ố.c điều dưỡng, từ từ bồi bổ thì cơ bản sẽ còn gì đáng ngại.

Miêu lúc mới cố chấp thêm nữa.

Thấy bệnh tình của con trai Miêu gia chuyển biến , hai tên nha sai mới rời .

Dương tiểu đại phu dẫn mấy Tô Hội trở y quán.

“Tại hạ Dương Thực, đa tạ Tô tiểu thư tay giải vây.”

Dương tiểu đại phu cúi hành lễ với Tô Hội.

Hắn tận mắt chứng kiến bộ quá trình, cũng chính thứ t.h.u.ố.c mà Tô Hội cho bệnh nhân uống mới là điểm mấu chốt.

Nếu cơn sốt hạ, bệnh nhân khó tỉnh .

Mà đứa trẻ còn tỉnh nhanh đến , quả là thần d.ư.ợ.c hiếm .

“Dương tiểu đại phu cần đa lễ. Chúng đều là trong nghề, giúp đỡ lẫn là chuyện nên . Y quán của còn bán nữa ?”

Tô Hội đảo mắt quan sát một lượt trong tiệm.

Quy mô tiệm lớn nhỏ, phía còn gian trong.

Từng ngăn tủ t.h.u.ố.c đều lau chùi sạch sẽ.

Hai tiểu đồng chuyên bốc t.h.u.ố.c nghiêm ở một bên.

“Nhà họ Dương chúng mở Tế Dân Đường hơn hai mươi năm. Bao nhiêu sóng gió lớn nhỏ đều vượt qua . Vậy mà gặp một cửa ải thể bước qua.

Ngô lão thái gia trúng gió, phát bệnh hôn mê. Cha châm cứu cho ông một hồi cũng thấy tỉnh , đó mới kê phương t.h.u.ố.c hoạt huyết thông lạc. Nào ngờ ba ngày , ông tắt thở.

Người nhà họ Ngô khăng khăng cha kê sai t.h.u.ố.c. loại bệnh , đại phu nào chẳng kê như ?

Chỉ là con gái của Ngô lão thái gia đang cho một vị quý nhân. Nhà họ Dương chúng thể đắc tội, đành nuốt cục tức . Ta thể cứu cha cho nên mới đành bán y quán.”

Nói đến cuối, Dương Thực thụp xuống đất mà bật .

Cả gia đình già trẻ lớn bé đều trông cậy tiệm t.h.u.ố.c mà sinh sống.

Thế nhưng hiện giờ vì cứu cha, sự đồng ý của phụ vội bán .

lúc , mấy bước .

Người đầu là một nam t.ử ăn mặc sang trọng, hình béo , chừng hơn bốn mươi tuổi. Trong tay gã xoay xoay hai viên kiện châu, dáng vẻ vênh váo tự đắc.

“Ồ, Dương tiểu đại phu, ngươi định bán tiệm t.h.u.ố.c để cứu cha ?”

Dương Thực tiếng mới dậy. Vừa thấy tới, lửa giận quanh liền bốc lên.

“Ta ngay mà! Ngươi sớm nhắm tiệm t.h.u.ố.c nhà . Lưu Phúc Lai, ngươi cấu kết với nhà họ Ngô hãm hại cha ?”

Mèo Anh Đào

 

Loading...