Chẳng bao lâu , Tô Viện đến.
nàng luôn cúi thấp đầu, hẳn trong lòng cũng chột .
Tô Mậu chất vấn: “Viện Nhi, chẳng con Hội Nhi ở ngắm mai thêm ? Vậy tại nó con cố ý bỏ nó ?”
“Con…”
Tô Mậu cao giọng: “Nói thật.”
“Lúc chúng con tỉnh dậy, Diêu Tam tiểu thư buổi chiều chẳng còn trò gì thú vị, bảo cùng về thành. Con vốn định sai nha gọi đại tỷ, nhưng Diêu Tam tiểu thư cho, còn kéo chúng con luôn.”
Tô Viện đùn đẩy hết trách nhiệm cho Diêu Uyển Dung.
Tô Hội lạnh giọng: “Hừ, lời đến thế ? Nếu nàng bảo c.h.ế.t , cũng ngoan ngoãn c.h.ế.t ?”
Tô Viện lời như , hẳn là vì đang mong nàng gặp xui xẻo.
“Ai bảo tỷ ngủ say như heo c.h.ế.t. Người là con gái Thừa tướng, nàng sắp xếp thế nào thì theo thế đó, thể phản đối ?”
Tô Viện phản bác, nhưng giọng càng lúc càng nhỏ dần.
Ý là cha nàng chức vị cao như cha , nên con gái ngoài cũng thấp kém hơn .
Tô Hội dồn ép: “Muội dám trong lòng mong Diêu Uyển Dung mất mặt ?”
“ thì ?”
Tô Viện vốn dĩ ưa Tô Hội.
Nàng mới là đích trưởng nữ thật sự của cái nhà .
Vậy mà một nha đầu từ quê lên sống thoải mái hơn cả nàng . Không cần sáng tối vấn an, cũng chẳng cần hiếu thuận với trưởng bối, khỏi phủ lúc nào thì lúc đó, coi Tô phủ như khách điếm. Ngay cả nàng cũng tự do tự tại như . Nàng sớm ngứa mắt từ lâu .
Tô Hội nhượng bộ: “Phụ , đấy. Muội cấu kết với Diêu Tam tiểu thư, cố ý khó con. Con gả cho mà gả, cảm kích, còn liên kết với ngoài để bắt nạt con. Người thấy con còn cần gả nữa ?”
Tô Mậu đau đầu.
Hai đứa con gái chẳng đứa nào khiến ông yên tâm.
Một đứa nuông chiều hư hỏng, nhận cục. Một đứa thì chẳng chút tình gì với ông , hễ chuyện là c.ắ.n c.h.ặ.t buông.
Hoàng thượng hạ chỉ cho Lễ bộ chuẩn hôn lễ của Bắc Bình Vương, khiến ông ngày nào cũng nơm nớp lo sợ.
Nếu cứ kéo dài như , e rằng trong kinh thành đều mục đích ông đón Tô Hội về. Chuyện sớm muộn gì cũng truyền đến tai Bắc Bình Vương và hoàng thượng.
Tô Mậu bực bội đưa hình phạt: “Được . Viện Nhi phạt cấm túc hai tháng, lệnh của thì khỏi viện, ngoan ngoãn chép Nữ Giới một trăm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-74.html.]
“Cha, thể như ?”
Tô Viện thể tin nổi phụ vốn luôn chiều chuộng nàng phạt nặng như thế.
Trước nàng còn từng phạm lớn hơn nhưng cha cũng nỡ trách phạt. Vậy mà chỉ vì chút chuyện nhỏ, nàng xử phạt nặng nề.
“Lão gia, Viện Nhi sai . Lại sắp đến Tết, khách khứa qua nhiều. Nếu Viện Nhi phạt, hỏi đến nguyên do thì .”
Chung Bội Nghi cũng cảm thấy lúc thích hợp để cấm túc Tô Viện.
“Phu nhân, nàng ? Không cho Hội Nhi một lời giải thích, nó thể yên lòng ?”
“Hội Nhi, chuyện hôm nay đúng là Viện Nhi sai. Ta bảo nó xin con một tiếng. Tỷ trong nhà với , cần tính toán quá.
Viện Nhi cũng là do chúng nuông chiều quá mức mà . Trước khi con trở về, nó luôn là Đại tiểu thư trong phủ. Con về, nó nhất thời thích ứng , nên mới trẻ con giận dỗi. Ta sẽ dạy dỗ nó.
Con là trưởng tỷ, hãy rộng lòng tha thứ cho nó. Mùa đông sẽ cho may thêm cho con hai bộ áo ấm, thêm một bộ trang sức. Con thấy thế nào?”
Thấy Tô Hội nhất quyết đòi một lời giải thích, Chung Bội Nghi chỉ thể dịu giọng an ủi.
Miễn nàng ngoan ngoãn chịu gả , gây chuyện lớn, thì bà lựa vài lời dễ cũng chẳng mất gì. Đồng thời bà cũng thể hiện khí độ rộng rãi của một đương gia chủ mẫu.
Hơn nữa bà vẫn dạy dỗ Viện Nhi t.ử tế một phen, quả thực phu thê bà nuông chiều nàng quá mức.
Lớn thế mà còn hiểu chuyện, gả , e rằng nàng bán mất cũng chẳng .
Mèo Anh Đào
“Cũng .”
Tô Hội Tô Viện, chờ nàng hạ xin .
Chung Bội Nghi khẽ đẩy con gái.
Tô Viện đành chậm chạp bước từng bước đến mặt Tô Hội.
“Đại tỷ, xin , sai .”
Nói xong, đợi Tô Hội phản ứng gì, Tô Viện bật chạy vụt khỏi chính viện.
Nàng cúi đầu nhận với một nha đầu từ quê lên, mất hết thể diện .
Tô Mậu phất tay: “Được . Về dùng bữa .”
Lúc Tô Hội mới rời .
Mục đích của nàng chỉ là để Tô Viện quen thói ngang ngược, kẻo việc , nàng cũng tìm nàng gây phiền phức.
Nàng lười đối phó những chuyện như .