“Nàng thể nhắn với Từ Nhị Ngưu, bổn Vương thể cho một cơ hội, bảo đến Vương phủ tìm .”
“Thật ?”
Nếu Từ Nhị Ngưu chịu theo Ứng Thiên Thịnh, kiểu gì cũng hơn ruộng ở quê.
Nàng chiếm thể của nguyên chủ, ít nhiều cũng nên gì đó cho những mà nguyên chủ coi trọng, coi như bù đắp. Nếu thì thật khó mà yên lòng.
“Thật.”
“Vậy thì quá.”
Nhìn thấy nụ của nàng, ánh mắt Ứng Thiên Thịnh khẽ lóe lên, kéo nàng lòng.
Tô Hội lật tay , bắt mạch.
Đã mấy ngày nàng bắt mạch cho .
“Trước đây mười ngày ăn hai quả lê còn thể tạm áp chế , nhưng bây giờ xem đủ nữa. Thứ đó thật quá khủng khiếp.”
Tô Hội cau mày rút tay .
“Ta vẽ thêm hai quả lê cho ngài ăn .”
Nói xong nàng lấy một tờ giấy, bắt đầu vẽ ngay mặt .
Từ đó, Ứng Thiên Thịnh từng thấy nàng vẽ thứ gì thể biến thành thật.
Gần đây Tô Hội chăm chỉ, dị năng của nàng cũng tăng lên một chút.
Việc vẽ lê giờ nhẹ nhàng hơn nhiều so với lúc mới xuyên đến đây.
Chưa đến một khắc nàng vẽ xong.
Một nữa, Ứng Thiên Thịnh thấy hai quả lê tròn trịa nổi lên từ trang giấy.
Lần cần Tô Hội động tay, tự cầm lấy một quả.
Ứng Thiên Thịnh nhanh ch.óng ăn hết hai quả lê, cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều.
“À , nãy ngài Diêu thừa tướng tìm thần y chữa bệnh cho ngài. Ta đề nghị ngài bảo vị thần y đó bóc hoàng bảng. Nếu ông dám bóc, chứng tỏ bản lĩnh thật. Nếu dám, chỉ là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o.”
“Nàng sợ ông thật sự chữa khỏi cho ?”
“Ta , đời chỉ mới cứu ngài. Không tin thì cứ chờ xem.”
Ứng Thiên Thịnh bắt đầu chút thương cảm cho mà Thừa tướng tìm tới: “ nếu cái vị gọi là thần y đó bóc hoàng bảng mà cứu , thì sẽ c.h.é.m đầu.”
“Vậy xem bản lĩnh của Diêu Thừa tướng thế nào. Ta cũng xem ông thể một tay che trời .
Nếu ngài cưới con gái ông , ông hẳn sẽ về phía ngài. Mà vì tương lai của gia tộc, ông chắc chắn sẽ chọn khác, khi đó bọn họ sẽ trở thành đối thủ của ngài.
Nếu ông thể bảo vệ vị thần y mời tới, chứng tỏ thế lực của ông trong triều thật sự thể xem thường. Khi đó ngài chuẩn tâm lý , bắt đầu đề phòng ông từ sớm.
Còn nếu bảo vệ nổi, chứng tỏ ông mạnh như tưởng. Đối với ngài là chuyện .
Sau đó ngài mặt cứu vị thần y , chừng còn thu nhận một đại phu giỏi việc cho .”
“Hội Hội thật thông minh.”
Ứng Thiên Thịnh hài lòng sự thông tuệ, suy nghĩ thấu đáo của nàng.
Hắn kìm mà thực sự kéo Tô Hội lòng.
Một nữ t.ử như mới xứng bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-78.html.]
Thật may mắn vì đêm đó Tô Hội rơi lòng .
Mặt Tô Hội đỏ bừng, vội đẩy .
“Không ngài xem v.ũ k.h.í hôm nay dùng ? Ta lấy cho ngài xem.”
Tô Hội tìm một cái cớ để đè nén nhịp tim đang đập loạn.
Ở kiếp , nàng hai mươi tám tuổi vẫn từng yêu đương.
Nàng vốn cũng định kết hôn. Dị năng của nàng khó mà để khác , hơn nữa cha nàng giờ cũng từng thúc giục.
Bây giờ nghĩ , lẽ cha nàng nàng sẽ xuyên nên mới can thiệp chuyện hôn sự của nàng.
Nàng lấy một cây gậy điện dài chừng một thước từ chiếc túi đeo bên .
“Cái gọi là gậy điện. Chỉ cần bấm nút , nó sẽ tạo điện áp cao, thể khiến điện giật ngất xỉu, mất ý thức. Đây là một công cụ phòng sói hữu ích của nữ t.ử.”
Tô Hội giải thích.
Ứng Thiên Thịnh xong vẫn hiểu.
“Điện áp là gì?”
“Hả…”
Tô Hội nghẹn lời.
[Phải giải thích thế nào đây?]
“Ngài từng thấy sấm sét chứ?”
Ứng Thiên Thịnh gật đầu.
“Có thấy những vệt sáng ngoằn ngoèo lóe lên bầu trời lúc đó ?”
Ứng Thiên Thịnh gật đầu.
“Đó chính là điện. Hẳn ngài cũng từng thấy sét đ.á.n.h trúng một cây đại thụ, khiến nó bốc cháy đen sì chứ? Vũ khí của cũng dựa theo nguyên lý đó. Chỉ là lượng điện bên trong hạn.”
Ở nơi điện để sạc , mỗi cây gậy điện chỉ dùng một , lãng phí thì lãng phí thật, nhưng Tô Hội cũng chẳng còn cách nào khác.
“Ta hiểu . là món đồ .”
Ứng Thiên Thịnh bấm thử cái nút , quả nhiên thấy tiếng xì xì cùng ánh sáng lóe lên như tia chớp.
Cầm trong tay , thật sự nỡ buông.
Hắn thứ là do Tô Hội vẽ .
“Ngài thể mang thứ . Điện bên trong dùng gần hết , để lâu sẽ mất hẳn. Ngài mang cũng chẳng dùng .”
Tô Hội ý định của , lập tức dập tắt suy nghĩ đó.
Ứng Thiên Thịnh khựng một chút, đành lưu luyến trả cho nàng.
“Không còn sớm nữa, ngài nên về nghỉ ngơi .”
Tô Hội bắt đầu đuổi . Ngoài còn mấy nha , thể để ở trong phòng quá lâu.
“Được.”
Mèo Anh Đào
Ứng Thiên Thịnh đành rời .