Đêm đến, quả nhiên Bắc Bình Vương lén đến thăm khuê phòng.
“Hôm nay ngài kiếm bao nhiêu bạc?”
Chuyện đầu tiên Tô Hội chính là chuyện .
Thấy dáng vẻ hưng phấn của nàng, Ứng Thiên Thịnh nhịn mà xoa xoa đầu nàng.
“Nhóc tham lam nhà nàng, đến thế ?”
“ . Ai mà thích tiền chứ.”
Nhìn tay Ứng Thiên Thịnh hiệu, Tô Hội chút thất vọng: “Hai lăm nghìn? Ta bảo ngài đặt nhiều một chút mà. Thế mà còn kiếm ít hơn .”
“Ai với nàng là hai lăm nghìn? Là hai trăm năm mươi nghìn.”
Ứng Thiên Thịnh cũng ngờ kiếm nhiều đến .
Hắn ở kinh thành, nhờ quản sự Vương phủ và Hoàng tổ mẫu lo liệu, sản nghiệp của vương phủ cũng chỉ thu chừng ba đến năm vạn lượng một năm.
“Thật ?”
Ứng Thiên Thịnh gật đầu: “Đương nhiên là thật.”
“Được. Trước mắt ngài đừng tiêu linh tinh. Chờ chuẩn xong, đến lúc chữa bệnh cho ngài, chúng sẽ kiếm một khoản còn lớn hơn nữa.”
Trong đầu Tô Hội bắt đầu tưởng tượng tới ngày đó.
Ứng Thiên Thịnh bật : “Như thì sòng bạc đóng cửa mất.”
“Cái gì? Nghiêm trọng ?”
“Tất nhiên. Nếu tiền cược mà sòng bạc thu đủ để trả, họ sẽ tự bỏ tiền riêng bù.”
“Ngài tra sòng bạc Tiền Vào Như Nước là ai mở ?”
Nàng tính một chút. Nếu là bên phe Ứng Thiên Thịnh mở, nàng sẽ nể tình bỏ qua. Còn nếu vốn dĩ xác định trở thành kẻ thù, thì nàng chắc chắn sẽ khách khí.
“Là của Diêu gia. danh nghĩa do một thương nhân tên. Trong kinh, các nhà quyền quý đều với những sản nghiệp tiện công khai. Hoặc trực tiếp để danh nghĩa hạ nhân.”
Những ngày Ứng Thiên Thịnh bố trí đại cục âm thầm dò hỏi ít chuyện.
Rời kinh quá lâu, nhiều việc buộc nhanh ch.óng nắm rõ.
Tô Hội lập tức quyết định: “Ồ, thì cần khách khí nữa.”
Ván nàng chắc chắn thắng.
Ứng Thiên Thịnh ngại ngùng mở lời: “Đêm nay đến là vì một việc nhờ nàng giúp.”
“Ồ? Việc gì ?”
“Y thuật của nàng rốt cuộc là thế nào?”
Ứng Thiên Thịnh từng thấy Tô Hội thật sự hành y cứu .
Lữ Hoán với chuyện nàng cứu con trai của Đỗ đại phu nhưng cách Tô Hội chữa trị khá đặc biệt, giống như đường tắt, chứ hẳn là nhờ y thuật cao minh gì.
Còn hai phu phụ hạ nhân nàng mua về, nàng thậm chí còn bắt mạch, chỉ cho uống vài thang t.h.u.ố.c là khỏi.
Vì thế thực sự rõ y thuật của Tô Hội ở trình độ nào.
“Phải nhỉ? Thật trình độ của thể coi là quá cao. thể cung cấp các loại d.ư.ợ.c liệu , đó mới là ưu thế của . Ngài cũng t.h.u.ố.c của từ mà đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-90.html.]
Đời , Tô Hội chỉ khám bệnh ở phòng khám nhỏ của gia đình.
Bệnh nhân đến phòng khám nhỏ cũng mắc bệnh nặng gì, nàng chỉ cần kê vài thang t.h.u.ố.c, châm cứu một chút, truyền dịch là thể chữa khỏi những bệnh vặt .
khi còn học, kiến thức nàng học vẫn khá rộng.
Sau khi , nàng còn tìm thêm ít sách y để nâng cao chuyên môn.
Dù chữa bệnh cứu chuyện đùa, thể xảy chút sai sót nào.
[À đúng , suýt chút nữa thì quên mất.]
Cha nàng từng , nếu khống chế dị năng , nàng thể dùng nó để dò xét cơ thể .
Thông qua đầu ngón tay, nàng thể truyền linh khí cơ thể bệnh nhân để kiểm tra tình trạng bên trong.
Nếu nàng thật sự như …
Chẳng dị năng của nàng sẽ biến thành một chiếc máy siêu âm sống, máy CT, máy chụp X-quang, thậm chí cả máy cộng hưởng từ ?
Nghĩ đến đây, Tô Hội phấn khích vô cùng.
Trước khi qua đời, cha nàng suốt về kĩ thuật suốt hai ngày hai đêm, nhưng nội dung quá nhiều, nàng chỉ nhớ đại khái.
“Lại đây, lên giường .”
Tô Hội là .
Ứng Thiên Thịnh ngơ ngác hiểu vì Tô Hội đột nhiên bảo lên giường.
“Mau lên.”
Thấy nhúc nhích, Tô Hội trực tiếp kéo kéo .
Mèo Anh Đào
“Hội Hội… chúng còn thành . Không thể…”
Trong đầu Ứng Thiên Thịnh tưởng tượng đủ chuyện lung tung.
Tô Hội sững : “Ha ha, ngài nghĩ nhiều . Ta nghĩ dị năng của còn một công dụng mà từng thử qua, dùng ngài vật thử nghiệm.”
Ứng Thiên Thịnh thở phào nhẹ nhõm. Hóa là nghĩ nhiều.
Hắn ngoan ngoãn mặc nguyên y phục lên giường của Tô Hội.
Một mùi hương thiếu nữ thoang thoảng phả mũi .
Nghĩa đến đây là chiếc giường Hội Hội ngủ mỗi ngày, Ứng Thiên Thịnh bỗng cảm thấy cả thư thái dễ chịu.
Tô Hội nào quan tâm đang cảm nhận chiếc giường của thoải mái , nàng khách khí kéo phắt đai lưng của , vén áo lên.
Đột nhiên nửa lộ trong khí lạnh, Ứng Thiên Thịnh giật hồn.
“Hội Hội!”
Thẳng thắn đối diện như , nửa khuôn mặt lành lặn của Ứng Thiên Thịnh lập tức đỏ bừng.
“Trời ơi, ngài nhiều sẹo thế ?”
Tô Hội vén lên thấy bụng và n.g.ự.c chằng chịt đủ vết sẹo cũ, khỏi đau lòng.
“Có ?”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tô Hội, Ứng Thiên Thịnh tưởng rằng nàng dọa sợ.