Chương 3
Ngay khoảnh khắc sắp tay, cưỡng ép đ.á.n.h lệch sang hướng khác.
Lưỡi đao c.h.é.m xuống mặt đất tóe lửa, lực phản chấn cả tay tê dại.
“ĐM, mày định g.i.ế.c ?!” - Giọng run rẩy.
tức đến nổ tung.
Vịt luộc chín còn để bay mất?
nắm c.h.ặ.t mã tấu, trở tay quét ngược .
Một nhát g.i.ế.c mày, thì c.h.é.m nhát thứ hai!
Hắn sợ đến vỡ mật, đến cả cũng nổi, bò lăn mà né.
Mấy còn thấy , kẻ chạy lăn, vô cùng tán loạn.
thể dễ dàng tha cho bọn họ như thế.
xách mã tấu, đuổi theo phía .
Ba mươi giây , bọn họ còn sẽ cho một bài học.
Ba mươi giây , năm đàn ông một đuổi c.h.é.m.
…
Tiềm năng sinh tồn của con đúng là lớn thật.
ở bệnh viện tâm thần suốt ba năm liền đều giành giải quán quân trong cuộc thi chạy đường dài, mà vẫn chạy bọn họ.
Người đường thấy cảnh đó liền giúp báo cảnh sát.
Thế là tất cả cùng đưa đồn.
Sau khi nắm rõ đầu đuôi câu chuyện, cảnh sát xoa xoa thái dương, đau đầu :
“Chỉ chút chuyện thôi mà đ.á.n.h sống c.h.ế.t ? Còn vác mã tấu c.h.é.m , là xã hội đen chắc?!”
bên cạnh phụ họa:
“ đó đúng đó, sợ c.h.ế.t.”
tận mắt thấy khóe miệng cảnh sát giật giật một cái:
“Cậu còn giả cừu non ? Với cái bộ dáng của , bọn mà đến chậm một bước thôi, thì năm đó chắc còn sống nổi một ?”
Ba của đứa trẻ nghịch ngợm trông vẫn còn hồn, nghẹn giọng :
“Thưa cảnh sát, may mà các đến kịp, nếu thì…”
Khóc lóc như , thật xứng đáng với con rồng xanh xăm cánh tay .
“Thôi .”
Cảnh sát xua tay: “Mỗi bên lùi một bước, bản cam kết về nhà.”
Anh lấy b.út giấy, đặt mạnh lên bàn:
“Cậu .”
:
“ .”
“Hả?”
“ cách nào đảm bảo là sẽ g.i.ế.c ông .”
là lời thật lòng, đoán ánh mắt lúc lời đó chắc trong veo vô cùng.
Cảnh sát sững một lát:
“Đừng đùa kiểu đó, g.i.ế.c là phạm pháp, chứ!”
“ .”
“ nuốt trôi cục tức .”
Sắc mặt cảnh sát dần nghiêm :
“Cậu tên gì? Số căn cước bao nhiêu?”
khai từng thứ một.
Anh nhanh ch.óng mở hồ sơ của , càng xem mày càng nhíu c.h.ặ.t.
“Gọi tên qua đây ngay, thêm một bài kiểm tra tâm lý cho .”
Cảnh sát chắc đang gọi cho bác sĩ điều trị chính của ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-tre-hu-va-benh-nhan-tam-than/chuong-3.html.]
“Loại thế thể cho xuất viện chứ!”
…
Nửa tiếng , bác sĩ Hà tới.
Sau khi xong bộ sự việc, ông bất lực ba của đứa trẻ nghịch ngợm một cái:
“Anh xem, chọc cái Diêm Vương sống gì?”
Ông bẻ ngón tay, lượt kể chiến tích đây của :
“Bị va trúng một cái, liền một xách theo mã tấu đuổi c.h.é.m ba , đuổi đến mức đối phương sùi bọt mép, liệt giường cả tháng.”
“Chiếm trọn căn phòng đơn duy nhất của cả viện, ai dám ở chung. Trước đây một gã to con mắc rối loạn lưỡng cực bạn cùng phòng với , một tuần bệnh tình trực tiếp biến thành sợ xã hội. Sói xám hóa thỏ trắng.”
Bác sĩ thở dài một :
“Bị đưa viện tâm là vì cãi với khác, nuốt trôi cơn tức, dùng thìa suýt móc mù mắt .”
Sắc mặt ba thằng bé càng lúc càng hoảng hốt, lưỡi như thắt nút:
“Đ-đ-đến m.ó.c m.ắ.t mà… cũng tù ?”
“Vì lúc đó nó mới tám tuổi.”
“……”
Cảnh sát thật sâu:
“Làm cho một bài kiểm tra tâm lý . nghi ngờ thích hợp xuất viện.”
Bác sĩ bĩu môi, chậm rãi lấy máy tính bảng , mở đề thi.
“Làm cũng vô ích thôi.”
“Cậu học thuộc hết cả ngân hàng câu hỏi , kết quả còn bình thường hơn bình thường.”
Câu lẩm bẩm đó nhỏ, chỉ thấy.
Ba của đứa trẻ nghịch ngợm đang lướt xem tin tức kiểu bệnh tâm thần c.h.é.m truy cứu trách nhiệm hình sự.
Càng xem, chân càng mềm nhũn, cuối cùng phịch một cái bệt xuống ghế, run bần bật.
Một trăm câu hỏi, tới ba phút là xong.
Nếu mạng lag, còn thể rút xuống một phút.
Kết quả hiện : là một lương thiện, dịu dàng, cảm xúc định, thích sử dụng bạo lực.
“Thế mà là ?”
Ba thằng bé trừng to mắt, như sắp rơi cả tròng :
“Vừa nãy suýt nữa thì c.h.ặ.t thành thịt băm , gì kiểu đó hả?!”
Hắn .
Ngày xuất viện, viện trưởng đích tiễn.
Còn thuê hẳn một đội nhạc mừng, treo băng rôn, gõ chiêng đ.á.n.h trống ầm ĩ.
Toàn bộ bác sĩ và hộ lý ngay ngắn cửa, vẫy tay tạm biệt .
Cho tiền.
Cho thể diện.
Cung cấp cả việc .
Chỉ đúng một yêu cầu:
“Nhất định đừng nữa.”
“ , bình thường mà.” - Bác sĩ Hà trợn mắt dối chớp mắt:
“Nhìn ngũ quan xem, thiếu cái nào, mắt thừa thiếu, đúng hai con. Chẳng bình thường thì là gì?”
Ông thu dọn ba lô nhanh:
“Bình gas nhà sắp nổ , đây. Có việc thì gọi… mà nhất là đừng gọi.”
Cảnh sát trầm ngâm một lúc, với :
“Nếu xuất viện thì cố gắng sống cho đàng hoàng như bình thường, đừng gây chuyện nữa.”
Rồi sang ba thằng bé:
“Nếu tình huống gì thì cứ báo cảnh sát, chúng sẽ mặt trong thời gian sớm nhất… Hy vọng là kịp.”
Ba của đứa trẻ nghịch ngợm mím môi, bộ dạng sắp đến nơi:
“Đại ca, xin , lúc đó nhất thời bốc đồng, mạo phạm ngài. Ngài cứ coi như một cái rắm mà thả cho xong .”