ĐỨA TRẺ HƯ VÀ BỆNH NHÂN TÂM THẦN - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:29:17
Lượt xem: 607

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 5

 

bắt đầu quang minh chính đại xuất hiện ngay mặt họ.

 

Ví dụ như buổi sáng.

 

Mẹ thằng bé đang ăn sáng, múc xong một bát cháo, “khạc” một tiếng, nhổ thẳng một bãi đờm trong đó.

 

đầu , thấy là , biểu cảm là cực kỳ đặc sắc: ban đầu thì giận dữ, đó là sững sờ, dần dần chuyển sang hoảng sợ.

 

đảo mắt quanh, chắc nghĩ xung quanh còn nhiều , dám gì bà .

 

Thế là lập tức cứng giọng trở , c.h.ử.i cả họ nhà :

 

“Đồ c.h.ế.t tiệt, mày cái quái gì mà nhổ nước bọt bát khác?!”

 

Ý kiến cũng .

 

Thế là nhổ thêm một bãi nữa nhưng là nhổ thẳng mặt bà .

 

hét “á” một tiếng, tức đến phát điên, chộp lấy đôi đũa định ném .

 

lập tức hưng phấn hẳn lên.

 

tra : nếu bà tay , thì dù là ẩu đả, thì đ.á.n.h c.h.ế.t bà , thì khả năng cao cũng tuyên án t.ử hình.

 

chờ bà ném sang, còn tay âm thầm nắm c.h.ặ.t con d.a.o gấp trong túi.

 

Tiếc là bà quá nhát gan.

 

Cuối cùng đặt ống đũa xuống, đầu chạy mất.

 

Chán thật.

 

Người lớn dám tay, thì hành thằng nhỏ.

 

Ngày nào cũng chặn ở cổng trường, đợi thằng nhóc tan học.

 

Xách theo một con gà, m.ổ b.ụ.n.g ngay mặt nó.

 

Moi ruột , quấn quanh cổ con gà, thắt thành một cái nơ.

 

Đậm chất nghệ thuật.

 

thằng nhóc mà sợ đến phát .

 

Hai chân tại chỗ mất luôn chức năng di chuyển, ngã phịch xuống đất, như thể cột sống.

 

Nói thật, hiểu mấy cảnh gì mà sợ.

 

Hồi nhỏ, bảy tám tuổi, từng bắt một con rắn ở chợ gần nhà, c.h.ặ.t phăng đầu nó quấn quanh cổ chơi.

 

chơi vui.

 

mấy đứa trẻ khác thì sợ c.h.ế.t khiếp.

 

Chúng mặt lúc đó đầy m.á.u, trông chẳng khác gì đồ tể.

 

vui vì chúng hiểu , vì ước mơ của chính là trở thành một sát nhân hàng loạt.

 

Chỉ là từ đó, chúng chịu chơi với nữa.

 

 

Thế giới của bình thường, hiểu nổi, cũng từng hòa nhập .

 

Bao nhiêu năm nay, thật cũng khá cô độc.

 

thấy thằng nhóc cũng đủ , là đồng loại với .

 

Thế là thử bạn với nó.

 

Nhét ngăn bàn của nó mấy con cóc, mấy con rết.

 

Hy vọng nó sẽ thích.

 

Chắc là nó thích thật nhỉ?

 

nào thấy nó cũng vui mừng đến phát .

 

cũng vui.

 

Lần còn lén nhét thêm mấy con rắn cặp sách của nó.

 

mở cặp , thấy một đám rắn quấn c.h.ặ.t , căng bóng mập mạp, mấy con rắn còn thè lưỡi về phía nó.

 

chỉ vui đến phát , mà còn phấn khích đến mức tè quần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-tre-hu-va-benh-nhan-tam-than/chuong-5.html.]

Trợn trắng mắt tại chỗ, vì hạnh phúc quá mà ngất luôn.

 

Giáo viên gọi 120, nhưng bác sĩ cũng dám gần mấy con rắn nên đành gọi điện cho cả đội cứu hỏa tới.

 

Mất bao công sức mới xử lý xong.

 

Trong thời gian đó, thằng nhóc tỉnh , thấy rắn vẫn còn thì ngất.

 

Tỉnh nữa, thấy nữa, ngất.

 

Lặp lặp mấy , đại tiểu tiện tự chủ, sùi bọt mép, tinh thần xem cũng vấn đề thật .

 

Sau từ bệnh viện về , nhà gì nó cũng chịu học nữa.

 

Mẹ nó cũng nghỉ , ở nhà kè kè trông chừng nó.

 

Thế là hết đồ chơi.

 

chỉ còn cách… chơi với ba nó.

 

Cách chơi với ba nó thì khác:

 

Ngày nào cũng theo , tan , liên tục chụp ảnh, dán ảnh lên nơi việc của , trong nhà vệ sinh, và bất cứ nơi nào thể thấy.

 

Ví dụ như: vệ sinh xong , ông chủ cầm theo ảnh đại tiện lương để chơi Vương Giả, hỏi chuyện gì.

 

Ví dụ như: họp xong, thì phát hiện ảnh lướt web đen lan truyền khắp nơi.

 

Ví dụ như: bằng chứng rạch xe khác, dán thẳng cổng khu chung cư.

 

Thế là chủ xe kéo tới nhà , bắt bồi thường.

 

Chỉ mới ba ngày, ba thằng nhóc sắp phát điên, xin nghỉ việc, ru rú trong nhà, chính thức biến thành rùa rụt đầu.

 

 

Họ báo cảnh sát.

 

Camera ghi cảnh luôn bám theo cả nhà ba bọn họ, nên trở thành đối tượng tình nghi lớn nhất.

 

, ơn , con đường là nhà mấy mở ?

 

thích thì đó, liên quan gì tới mấy ?

 

Chỉ cần chứng cứ thực tế, thì ép c.h.ế.t cũng nhận.

 

vốn đạo đức gì, dối thì mặt đổi sắc, tim đập nhanh.

 

Họ bất lực, chẳng .

 

Khoảng một tuần , họ dần thả lỏng cảnh giác.

 

Thậm chí còn bắt đầu , học như bình thường.

 

thể để họ toại nguyện?

 

Nhà họ ở tầng trệt.

 

chọn một đêm trăng tối gió lớn, lén trèo sân nhà họ.

 

Ngồi xổm cửa sổ, thấy bên trong động tĩnh, thì là họ đang bận gì đó.

 

Thế là lặng lẽ lên, dán sát cửa sổ, chằm chằm trong.

 

Đến lúc bọn họ hưng phấn nhất, vận khí từ đan điền, phát ba tiếng vang dội:

 

“Hê~ hê~ hê~”

 

Mặt áp sát kính, mũi với miệng ép bẹp , ánh trăng trắng bệch, nghĩ thôi cũng thấy thú vị tới mức nào.

 

Quả nhiên, ba thằng nhóc thấy liền lăn thẳng xuống gầm giường.

 

Người đàn bà gào thét điên cuồng:

 

“Ma a a a a a!!!!”

 

:

 

“Hai đang gì đấy?”

 

Người đàn bà trợn trắng mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.

 

Người đàn ông khi nhận , thì tức đến run cầm cập.

 

Ngón tay chỉ cũng run bần bật:

 

“Anh… … rốt cuộc gì? Anh tin báo cảnh sát ?!”

 

 

Loading...