ĐỨA TRẺ HƯ VÀ BỆNH NHÂN TÂM THẦN - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:29:18
Lượt xem: 536

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 6

 

:

 

“Báo , cùng lắm nhốt mấy ngày, ngoài tiếp tục , hê hê.”

 

Hắn bất lực cúi đầu xuống:

 

“Đại thần, cầu xin , tha cho nhà . Một tháng nay quậy nhà đến gà bay ch.ó sủa, việc thì mất, học cũng chẳng học nổi, dù thù lớn đến , giờ cũng nên xí xóa chứ?”

 

:

 

“Không , còn chơi .”

 

“Trừ phi…”

 

Mắt sáng lên:

 

“Trừ phi cái gì?”

 

“Anh xem mới ngoài, ở đây cũng chẳng quen ai, ngoài nhà thì với ai hết, định bày tỏ chút thành ý ?”

 

“Hả? Thành ý kiểu gì? Anh …”

 

khoác vai :

 

“Tiền nong gì chứ, xa lạ quá. chỉ ở nhờ nhà nửa tháng, tiện thể tìm việc . Chỉ cần tìm việc, lập tức dọn .”

 

“Anh ở nhà ? Cái ....”

 

“Anh đồng ý cũng , thế thì đành giống như thôi, ngày nào cũng bám theo nhà . hoài niệm mà…”

 

Hắn đờ tại chỗ lâu, chắc là đang cân nhắc thiệt hơn.

 

Một lúc , thật sâu, :

 

“Vậy thề , nửa tháng dọn ngay.”

 

giơ một tay lên, : “ thề.”

 

 

Sáng sớm hôm , xách theo túi to túi nhỏ, dọn thẳng nhà họ.

 

Ba thằng bé đón, gượng:

 

“Đến thì đến, mang theo quà gì cho tốn công.”

 

:

 

“Cút sang một bên , cái nào là cho cả.”

 

Rồi ngay mặt , mở từng món , mở giới thiệu:

 

“Cái b.úa với đinh , dùng để đập sọ. xương sọ cứng, dùng cái đập nát .”

 

“Còn cái cưa , dùng để p.h.â.n x.á.c. Trong phim dùng cưa điện, nhưng thấy thứ đó ồn ào quá, vẫn là loại thủ công hợp hơn.”

 

“Cái túi đựng xác thì…”

 

Sắc mặt “xoạt” một cái trắng bệch, môi run run:

 

“Không , bình an sống chung nửa tháng là ? Sao còn mang theo mấy thứ ?”

 

:

 

“Trước đó định p.h.â.n x.á.c cả nhà . Mất bao công sức lắm mới gom đủ mấy món , nên nghĩ tiện thể giới thiệu cho mấy món đồ chơi của thôi.”

 

“Hả…?”

 

xuống bên bàn ăn, bốc một cái bánh rán mè nhét miệng, uống một ngụm sữa đậu nành:

 

yên tâm, bây giờ hứng g.i.ế.c .”

 

Hắn thở phào nhẹ nhõm.

 

tiếp:

 

cũng ở nhà công . Chắc chắn sẽ đền đáp cho , cứ yên tâm.”

 

Lời còn dứt, ngoài cửa vang lên một tiếng thét ch.ói tai.

 

Mẹ con họ tỉnh dậy, thấy thì như gặp quỷ.

 

“Anh… …!”

 

Mẹ thằng bé chỉ thẳng , hét lên,

 

“Sao ở trong nhà ?! Chồng ơi!”

 

Thằng nhóc “vút” một cái trốn ghế sofa, ôm đầu run bần bật:

 

“Đừng đ.á.n.h con, đừng đ.á.n.h con!”

 

Ba nó khổ, nhất thời giải thích thế nào.

 

:

 

“Giới thiệu chứ. Ai với ai ?”

 

Hắn sững một lát, lời:

 

“Đây là vợ gặp đó…”

 

:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-tre-hu-va-benh-nhan-tam-than/chuong-6.html.]

“À, nhớ . Hồi đ.á.n.h bà , một đ.ấ.m là bay luôn. À đúng , con trai cũng đ.á.n.h . Mà thì cũng đ.á.n.h qua.”

 

“Hay thật đấy. Cả nhà đều từng rơi tay .”

 

Ba tức bất lực.

 

chỉ chỗ trống, :

 

“Ngồi . Đứng gì? Coi đây như nhà , đừng khách sáo với .”

 

Họ: “……”

 

Mẹ thằng bé run rẩy xuống bên cạnh , vươn tay định lấy cái bánh bao.

 

chộp con d.a.o bếp, “choang” một tiếng c.h.é.m mạnh xuống bàn:

 

“Tao bảo , chứ bảo mày ăn !”

 

sợ đến giật thót, ngã phịch xuống đất:

 

“Anh… …”

 

, kéo bà dậy, nhét một cái bánh bao tay bà đang run rẩy:

 

“Đùa thôi mà, tin thật thế.”

 

còn hồn, mà chỉ trợn to mắt , do dự c.ắ.n một miếng nhỏ.

 

đá mạnh một cú, đá cả lẫn ghế bay xa:

 

“Tao cho ăn, mà còn dám ăn ?!”

 

Mẹ thằng bé sụp đổ , chạy như bay về phòng ngủ, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa, c.h.ử.i to:

 

“Đồ thần kinh!!!”

 

 

“hê hê” một tiếng, sang ba đang đờ như tượng gỗ, :

 

“Anh bạn , là để trút giận giúp đấy.”

 

“Hả…? Ý… ý là ?”

 

rút một xấp ảnh, đưa cho , ghé sát tai nhỏ:

 

chụp lúc theo dõi bà đó. Anh xem , đầu xanh lè thế cơ mà!”

 

Trong ảnh, thằng bé trong lòng những đàn ông khác , bày đủ tư thế kỳ quái.

 

Ba thằng bé càng xem càng nổi gân xanh trán:

 

“ĐM, con đĩ thối , dám cắm sừng tao!”

 

Hắn đạp mạnh một cú cửa phòng:

 

“Cút đây cho rõ ràng!”

 

cắm sừng hồi nào hả?! Anh cũng thần kinh ?!”

 

Dĩ nhiên là bà hề .

 

Ảnh đều là P hết.

 

Hai vợ chồng bận đ.á.n.h , chuyển mục tiêu sang thằng nhóc, nở một nụ hiền lành thiện:

 

“Cháu học lớp mấy ? Học hành khá ?”

 

Nó hoảng loạn hét lên:

 

“Đừng… đừng gần con!”

 

túm cổ áo nhấc bổng nó lên:

 

“Nói chuyện t.ử tế ? Ông đang hỏi mày đấy!”

 

Thằng nhóc đến sùi cả mũi:

 

“Con… con học lớp ba…”

 

“Vậy để chú kiểm tra cháu một chút.”

 

xách nó phòng, ném xuống ghế:

 

“Làm xong bộ đề cho tao. một câu, tao đ.á.n.h mày một trận.”

 

“Cho ma trận bậc ba A các định thức con lượt là… Cái gì thế , con hiểu… ơi!”

 

quất thước lên đầu nó một cái:

 

“Viết cho tao! Còn nữa tao đ.á.n.h c.h.ế.t!”

 

… nhưng con hiểu thật mà! Thầy cô dạy cái !”

 

“Chưa dạy thì ?”

 

ấn đầu nó, đập “cốp” một cái xuống mặt bàn:

 

“Mày tự học hả?!”

 

Bên hình như giải quyết xong hiểu lầm.

 

Ba thằng bé, mặt đầy vết cào, sang hỏi :

 

“Cái nữa?”

 

 

Loading...