Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 107: Lại một nhiệm vụ bất khả thi
Cập nhật lúc: 2025-12-29 13:45:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Doãn t.ử ôm Ngọc Dung một lát, dặn dò vài câu, sai thái giám đưa nàng về cung, đó mới thượng triều.
Cơn mưa nhỏ rả rích ngừng, Lương Tùng cầm một chiếc ô dầu, đợi điện đón Ngọc Dung về Minh Thái cung.
Lúc trời vẫn còn sớm, khí tràn ngập mùi hương của đất ẩm và cỏ non. Những mầm non vàng óng nay chuyển sang màu xanh ngọc bích, Ngọc Dung bất giác nhớ đến những hạt giống rau củ, lúa gạo nàng gieo ở An Thê điện một tháng .
Liệu những hạt giống nảy mầm trổ bông ?
Tiểu Doãn t.ử là bậc minh quân, tin rằng từ nay về , An Thê điện sẽ còn những chịu oan khuất nữa.
Vừa suy nghĩ miên man, mưa dần nặng hạt, nửa Lương Tùng ướt sũng.
Ngọc Dung thấy thì động lòng trắc ẩn, kêu lên: "Lần ngươi ngoài nhớ mang thêm một chiếc ô nữa, tự che là ."
Lương Tùng mặt đổi sắc: "Đây là bổn phận của nô tài, chủ t.ử cần bận tâm."
" ngươi ướt hết kìa."
"Chủ t.ử là Thượng thư, việc cần lo là đại sự bên cạnh Hoàng thượng, chứ mấy chuyện vặt vãnh ."
Lương Tùng nghiêm mặt, chỉ thiếu chút nữa là buông lời "chó chui gầm chạn bắt chuột - nhiều chuyện".
Ngọc Dung mới cảm động đôi chút: Hừ, tên cẩu thái giám .
Về đến Minh Thái cung, khéo gặp Vinh phi đang chuẩn đến thỉnh an Hoàng hậu. Tự Cẩm che ô cho nàng , nhưng gấu váy Vinh phi vẫn ướt một mảng lớn, cộng thêm cái bụng ngày càng lớn, trông nàng vẻ chật vật.
Nhìn thấy Ngọc Dung, trong mắt Vinh phi thoáng hiện vẻ cảnh giác và sợ hãi.
Trước , Vinh phi từng bày mưu hãm hại Ngọc Dung và Cố gia, ngờ phong thủy luân chuyển. Giờ Ngọc Dung là Thượng thư, Vinh phi sợ nàng trả thù.
Sự hống hách ngày xưa cường quyền sớm biến thành nỗi sợ hãi.
Ngọc Dung hiểu tâm tư của nàng , gật đầu chào hỏi: "Vinh phi nương nương."
Vinh phi gượng : "Cố Thượng thư hầu hạ ở Ngự thư phòng xong ?"
"Vâng, Hoàng thượng thượng triều ạ."
Lương Tùng phía chịu nổi nữa: "Chủ t.ử là Lục phẩm Thượng thư, Vinh phi nương nương là Chính nhị phẩm Phi, gặp Vinh phi quỳ xuống thỉnh an mới đúng phép tắc."
Ngọc Dung tức nổ phổi.
Ngươi phe nào thế hả?
Đất bùn lầy lội thế mà bảo quỳ?
Vinh phi chút lúng túng: "Chuyện cũng cần thiết, Bản cung..."
Lương Tùng nghiêm giọng: "Thượng thư nắm giữ lễ nghi thư điển của Hoàng thượng, càng gương mới đạo."
Ngọc Dung sầm mặt: "Hoàng thượng miễn lễ cho , quỳ thì ngươi quỳ ."
Lương Tùng quỳ phịch xuống đất, dập đầu: "Nô tài phụng mệnh, mặt chủ t.ử thỉnh an Vinh phi nương nương."
Ngọc Dung sững sờ trong gió.
Đầy đất bùn lầy thế ...
Ngươi chớp mắt cái nào mà cứ thế quỳ xuống ?
Ô cũng vứt luôn ?
Mưa lạnh tạt mặt, Ngọc Dung lắc đầu ngao ngán, tên cẩu thái giám sống đến bây giờ đúng là kỳ tích.
Tuy nhiên, nể tình tinh thần "Hải Thụy" bất khuất , Ngọc Dung quyết định sẽ bảo vệ chu .
Người của mà!
Phải bênh vực nhà chứ.
Vinh phi cũng khá cảm động: "Lương công công lên , bên ngoài mưa lạnh lắm, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
lúc đó, cung nữ Phượng Nghi cung đến truyền tin hôm nay trời mưa nên miễn thỉnh an, Vinh phi gật đầu với Ngọc Dung trở điện.
Lương Tùng theo bóng lưng Vinh phi, vọng theo: "Cung tiễn Vinh phi nương nương."
Ngọc Dung : "Người , ngươi còn dậy?"
Dưới đất vàng ?
Lương Tùng chậm rãi dậy: "Chủ t.ử mặt , nô tài như một."
Thôi, lười chấp nhặt với ngươi.
Ngọc Dung bước điện, Thanh La vội đón, Lục Trà và Bạch Liên dâng , chuẩn y phục để .
Ngọc Dung liếc Lương Tùng: "Lục Trà, đưa Lương công công xuống y phục, pha cho bát gừng nóng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-107-lai-mot-nhiem-vu-bat-kha-thi.html.]
Vai Lương Tùng ướt đẫm nước mưa, từ đầu gối trở xuống bê bết bùn đất, nước nhỏ tong tong xuống sàn, nhưng khi Ngọc Dung lên tiếng, vẫn im chờ lệnh.
Thanh La trêu: "Lương công công ngã ổ ch.ó ?"
Lương Tùng nghiêm mặt: "Người đang yên đang lành ngã ổ ch.ó? Người ch.ó, chui chui lỗ ch.ó ?"
Cảm giác như n.g.ự.c Lương Tùng đang đeo khăn quàng đỏ .
"Đừng nhiều nữa, mau lui xuống ." Ngọc Dung xua tay đuổi khéo, "Đừng bẩn phòng của ."
Lục Trà vội vàng dẫn Lương Tùng xuống.
Sau khi chải rửa xong xuôi, Ngọc Dung sang thỉnh an An Tần.
An Tần đang dùng bữa sáng, là suất ăn theo tiêu chuẩn Quý nhân của Ngọc Dung. Cháo dăm bông măng tươi thơm nức mũi, kèm theo hơn mười món ăn kèm và điểm tâm tinh xảo.
An Tần : "Tiêu chuẩn Quý nhân quả nhiên tệ."
Ngọc Dung: Chỉ ăn thôi, đầu tiên hầu hạ Hoàng đế, chuyện quan trọng như thế mà chẳng thấy hỏi han câu nào?
An Tần c.ắ.n một miếng bánh bao trứng phù dung, bảo: "Ngươi hầu hạ Thánh thượng chắc kịp ăn sáng nhỉ, mang phần của Bản cung lên đây, ban ân cho ngươi cùng dùng bữa với Bản cung."
Tố Hinh bưng phần ăn của An Tần lên, quả nhiên sắc hương vị đều kém xa một bậc.
Ngọc Dung đáp: "Đêm qua Hoàng thượng ban chút đồ ăn khuya, nô tì mang về, nô tì dùng chỗ đó là đủ ."
An Tần lắc đầu: "Ngươi đúng là phúc mà hưởng, cứ thích ăn đồ thừa. Tùy ngươi !"
Thanh La và Bạch Liên hâm nóng thức ăn bày lên bàn.
Canh bồ câu hầm sâm nóng hổi, Hoàng Quý phi cho hầm suốt mười hai canh giờ.
Măng tủy gà, canh rau thuần, rau rồng, ruốc Ký Châu, thêm đĩa điểm tâm hoa hồng, đây là quà của Thục phi.
Thuốc thơm dát vàng, hương t.ử tô, bánh tùng t.ử, bánh phục linh, bánh trôi chu sa và hai bát chè hạt sen, hình như là của Hoàng hậu gửi tặng.
Bánh bột củ sen hoa quế, bánh bao sữa củ ấu, màu sắc vàng óng ánh, trông thật hấp dẫn, là của Tống Quý nhân Trần Mỹ nhân.
Lại còn gà rừng hầm linh chi, yến sào hầm long nhãn trân châu, đậu phụ hầm bách hợp...
An Tần trố mắt : "Đây... là đồ thừa ?"
" ạ!" Ngọc Dung cầm một cái bánh bao đường vòng, , "Nô tì ăn đồ thừa của khác, chủ t.ử ăn đồ thừa của nô tì."
Ha ha, tiêu chuẩn Quý nhân, Tài nhân thì bõ bèn gì?
Đây là tiêu chuẩn của Hoàng đế đấy nhé.
An Tần vội vàng gắp miếng gà hầm linh chi, chẳng màng nóng bỏng, ăn : "Chúng cùng ăn , cần câu nệ Tài nhân Quý nhân gì ."
Ngọc Dung buồn đáp: "Vâng."
Dùng xong bữa sáng, Ngọc Dung bảo đám Thanh La chọn mấy món động đũa mà ăn, còn thì trò chuyện với An Tần.
An Tần chuyện một lúc thì thấy chán, thẫn thờ.
Ngọc Dung gợi ý: "Nô tì cùng chủ t.ử thêu thùa nhé?"
"Hại mắt lắm!"
"Nô tì sách chữ cùng chủ t.ử?"
"Hại não lắm!"
"Vậy chủ t.ử gì?" Đêm qua quan hệ với Tiểu Doãn t.ử tiến thêm một bước, Ngọc Dung trở nên kiên nhẫn hơn nhiều.
An Tần chống cằm, ánh mắt buồn bã mưa bụi ngoài trời, khuôn mặt với vết sẹo mờ hiện lên vẻ u sầu.
Nàng khẽ : "Bản cung cung sáu năm , thật sự cô đơn quá!"
Ngọc Dung chút chột , dù cũng cướp chồng , để chịu cảnh cô đơn lẻ bóng thế , thật cũng chút áy náy.
An Tần đầu , những tua rua nhỏ cây trâm hồng ngọc khẽ rung rinh.
"Bản cung cung sáu năm , nhớ nhà quá. Lần về phủ vội vàng mấy canh giờ bõ bèn gì. Ngọc Dung, ngươi nghĩ cách xin Hoàng thượng cho phép mẫu Bản cung cung, trò chuyện với Bản cung một chút ."
Thanh tiến độ bắt đầu nhấp nháy.
Ngọc Dung: ...
Theo quy củ Đại Lương, phi tần thai, nhà mới phép cung bầu bạn nửa ngày. Trước Chung phi cậy Tiên đế sủng ái, m.a.n.g t.h.a.i cũng cho nhà cung.
là sủng phi mà.
Người sủng phi, mang thai, cho nhà cung ?
Việc còn khó hơn cả việc xin gặp Hoàng đế đấy.
(Hết chương 107)