Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 94: Có tiền mua tiên cũng được
Cập nhật lúc: 2025-12-29 12:34:28
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dùng xong bữa sáng, cung nữ Tự Cẩm cận của Vinh phi bước tới, mang theo một đống b.út mực giấy nghiên, còn cả chỉ thêu, hạt dưa và lạc.
Tự Cẩm : "Bắt đầu từ hôm nay nô tì sẽ bầu bạn cùng An Tần nương nương, nếu nương nương thiếu thứ gì, cứ việc sai bảo nô tì."
An Tần mới nghỉ liền bật dậy: "Ngươi dám giám sát Bản cung?"
"Nô tì dám." Tự Cẩm ngoài miệng dám, nhưng thực chất chính là đến giám sát.
Chỉ cần An Tần dậy, Tự Cẩm liền bưng b.út mực, chỉ thêu, lạc theo: "Mời nương nương dùng."
An Tần yên.
"Bản cung y phục, ngươi cần theo." An Tần cuối cùng cũng một lát thanh tịnh.
Nhân lúc vắng , An Tần sai bảo Ngọc Dung: "Ngươi mau nghĩ cách tống khứ cái con ôn thần , cả ngày cứ lượn lờ mặt như con ruồi, khiến đau cả đầu."
Thanh tiến độ bắt đầu nhấp nháy.
Ngọc Dung tinh thần phấn chấn, bước khỏi nội thất.
Lúc , Tự Cẩm đặt b.út mực xuống, đang đùa nghịch hai con cá hồng trong bể sứ thanh hoa.
Thấy xung quanh ai, Ngọc Dung bước tới : "Tự Cẩm cô nương."
Tự Cẩm khuôn mặt tròn trịa, trông y hệt b.úp bê Đại A Phúc trong tranh tết.
"Cố cô nương, An Tần y phục xong ?"
"Chủ t.ử ăn nhiều nên thao tác chậm chạp lắm." Ngọc Dung kéo tay Đại A Phúc xuống, "Chúng trò chuyện một lát ."
Tự Cẩm chút cảnh giác: "Mạch Đông tỷ tỷ dặn dò..."
"Cái gì mà Mạch Đông tỷ tỷ với Mạch Đông tỷ tỷ." Ngọc Dung tươi như hoa, "Trong hai tháng nay, Minh Thái cung đến ba đại cung nữ ."
Tự Cẩm mở to mắt, hiểu ý của Ngọc Dung.
"Thính Tuyết tự nhiên nổi một trận sởi, tống khỏi cung. Sau đó, Dục Tú tư thông đối thực với thái giám cũng đuổi . Cho nên mà, đại cung nữ đại cung nữ cũng thôi, quan trọng là lo cho , chỉ cần tư lịch đủ lâu, ắt ngày sẽ leo lên vị trí đại cung nữ."
Ngọc Dung bắt đầu kể lể chuyện của Thính Tuyết và Dục Tú.
Tự Cẩm càng thêm khó hiểu: "Ý của Cố cô nương là gì?"
"Chúng đều là kẻ công ăn lương, chủ t.ử phân phó thế nào thì cho xong việc để giao nộp là , hà tất cố tình khó khác."
Ngọc Dung híp mắt, "Nếu bản trong sạch, việc công tâm thì gì, nhưng nếu bản cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam... thì sớm muộn cũng sẽ kết cục như Thính Tuyết và Dục Tú mà thôi."
Tự Cẩm vẫn ngơ ngác: "Ý của Cố cô nương là..."
Ngọc Dung dứt khoát thẳng: "Ngươi mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện của An Tần, cũng sẽ tố giác chuyện của ngươi và trai nuôi, thế là cho cả đôi bên."
Mọi cùng mới là thật sự .
Mặt Tự Cẩm đỏ bừng, càng giống b.úp bê tranh tết hơn.
"Cô nương gì hiểu."
"Ngươi nhận Tiền bà t.ử nuôi, con trai bà là thị vệ Đông môn Tiền Mộ Bình. Ngươi và trai nuôi liếc mắt đưa tình, thỉnh thoảng còn thêu tất thêu quần lót gửi ngoài..."
Tự Cẩm vội vàng bịt miệng Ngọc Dung: "Hảo tỷ tỷ đừng nữa."
Ngọc Dung : "Ta đảm bảo, chỉ cần ngươi ngơ chuyện của An Tần, những lời sẽ để nó thối nát trong bụng."
Tự Cẩm thẹn gấp: "Sao tỷ tỷ ? Có ai khác ?"
Ngọc Dung đáp: "Vô tình thấy thôi, tuyệt đối thứ ba ."
Tự Cẩm yên tâm hơn một chút, buông lời: "Ta thể nới lỏng một chút, nhưng nhiệm vụ Vinh phi giao phó thì thể thiếu ."
Ngọc Dung vỗ n.g.ự.c: "Đảm bảo thành, tuyệt đối để ngươi khó xử."
"Chuyện của , tỷ tỷ nhất định lung tung..."
"Chúc và Tiền đại ca trăm năm hòa hợp, sớm nên duyên vợ chồng, sớm sinh quý t.ử."
Hai thỏa thuận xong xuôi.
Đêm đến, Ngọc Dung mang theo bạc đến Ngọc Túy cung tìm Thanh La.
Ngọc Túy cung vô cùng náo nhiệt, ba bốn mươi cung nữ vây quanh Thanh La. Cũng may Ngọc Túy cung ở nơi hẻo lánh, chẳng ai để ý.
"Ta thêu hoa, thêu một bộ y phục năm trăm đồng."
"Ta chữ, hai mươi đồng một trang giấy."
"Ta giặt đồ, y phục vải thô mười đồng, y phục tơ lụa năm mươi đồng."
Ngọc Dung híp mắt, quả nhiên tiền mua tiên cũng .
Các cung nữ rẽ một lối , dùng ánh mắt rực lửa chào đón Ngọc Dung, cứ như phi tần cao quý giá lâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-94-co-tien-mua-tien-cung-duoc.html.]
Thanh La bước đón, nhỏ: "Cố tỷ tỷ, nhận việc đông quá, giá cả cũng hợp lý, là tỷ tự xem qua?"
Ngọc Dung xuống, phong thái ung dung: "Hiếm khi nể mặt, chúng ăn đầu, thể từ chối ."
Hòa khí sinh tài mà!
Lần Đan Thước đưa tám trăm lượng, đổi quan tài cho Tiểu Doãn t.ử mất hai trăm lượng, Ngọc Dung còn sáu trăm lượng.
Quá đủ .
Ngọc Dung vẻ đại gia: "Chúng xa trông rộng một chút, y phục trẻ con thêu ba bộ đủ? Thêu từ lúc mới sinh cho đến mười tuổi, cả kiểu nam lẫn kiểu nữ, đừng chỉ thêu mỗi quần áo, mũ nón giày tất yếm đều thêu hết, mỗi loại hoa văn ba bộ."
Thanh La gật gù: "Có lý."
Ngọc Dung : "Chép kinh cũng cần chỉ giới hạn trong Kim Cang Kinh, cái gì Vô Lượng Thọ Kinh, A Di Đà Kinh, Dược Sư Bồ Tát Kinh cứ chép hết, còn cả mấy cuốn quy tắc cung nữ, hiếu kính gì đó nữa, mỗi loại mười bản, chuẩn vẫn hơn mà."
Thanh La gật gù: "Có lý."
"Chữ cũng cần bộ là Khải thư, Triện thư, Tiểu Khải cứ hết, cũng cần chỉ dùng mực đen, chữ đỏ, chữ vàng cứ vài bản."
Thanh La gật gù: "Có lý."
"Bóc vỏ hạt dưa hạt lạc cũng , thêm nhiều loại khác nữa, hạnh nhân, long nhãn bóc hết ."
Thanh La gật gù: "Có lý."
Ai cũng việc , thế mới là thiên hạ đại đồng.
Huống chi, cái thiên hạ đại đồng chỉ tốn đến ba trăm lượng bạc, Ngọc Dung thấy quá hời.
Tháng tư mùa xuân, ngàn vạn sợi liễu rủ xuống như những dải lụa xanh ở Ngọc Túy cung.
Mười ngày , Ngọc Dung ghế bập bênh gốc liễu kiểm tra thành quả.
Bên cạnh Thanh La đặt một chiếc giỏ mây, nàng lấy từng món cho Ngọc Dung xem.
"Nền màu thạch lựu đỏ, chỉ màu vàng mơ, hoa văn bách t.ử bách phúc, cát tường như ý vô cùng."
"Chữ tiểu triện ngay ngắn, phong thái của nhà."
"Hạt dưa hạt lạc cũng bóc sạch sẽ gọn gàng."
Rất , tố chất cung nữ khóa cao.
Thanh La : "Cố tỷ tỷ tiền trao cháo múc, các cung nữ đều hài lòng, việc thì tỷ cứ để phần cho họ."
"Dễ dễ ." Ngọc Dung cầm lấy hai trăm lượng còn , "Bảo với họ, trong cung nếu chuyện gì mới lạ cứ với , một lượng bạc một tin tức."
Thanh La tặc lưỡi: "Cố tỷ tỷ hào phóng quá."
Tiền bạc là phù du, tiêu mới thực sự là của .
Ngày hôm , An Tần đến thỉnh an Vinh phi, Ngọc Dung và Tố Hinh bưng khay theo.
Vinh phi uể oải tựa ghế mỹ nhân: "Tỷ tỷ thành việc Bản cung nhờ ?"
An Tần cũng uể oải tựa ghế gấm: "May mắn nhục mệnh."
Ngọc Dung cạn lời: Đại tỷ , ít nhất tỷ cũng tỏ phấn chấn chút chứ, kể cả tỷ tỏ bực bội thì Vinh phi cũng sẽ vui lòng, giơ cao đ.á.n.h khẽ.
Cái bộ dạng trắng trẻo mập mạp, ngái ngủ thế ... thật là hết nổi.
Quả nhiên, Vinh phi nổi cơn tam bành: "Mang y phục trẻ con lên cho Bản cung xem."
Tự Cẩm chột dâng y phục lên.
Vinh phi bới gì, : "Bách t.ử bách phúc ngụ ý tệ, chỉ là bình thường quá, phiền tỷ tỷ ngày mai thêu một bức 'nhũ yến đầu lâm*'."
(*Nhũ yến đầu lâm - Chim yến non bay về rừng).
An Tần uể oải nhón lấy miếng bánh: "Không vấn đề."
Vinh phi nén giận : "Y phục đủ, còn phiền tỷ tỷ thêu thêm ít giày tất yếm cho hài nhi nữa."
Ngọc Dung: Tất cả đều trong tầm kiểm soát.
An Tần nhấp ngụm : "Được."
Vinh phi hít sâu một : "Làm phiền tỷ tỷ, trong vòng ba ngày giao cho Bản cung."
"Được."
Đợi An Tần cáo lui, Vinh phi tức giận : "An Tần trở nên chăm chỉ từ bao giờ thế? Tự Cẩm, ngươi canh chừng đấy?"
Tự Cẩm đáp: "Nô tì canh chừng, chỉ là ban đêm theo."
"Chắc chắn là con nha đầu Cố Ngọc Dung giúp ả ." Vinh phi nghiến răng, "Đã Cố Ngọc Dung rảnh rỗi như , Bản cung cũng sẽ tha cho nó."
Tự Cẩm chột đáp: "Vâng."
(Hết chương 94)