Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 96: Cố Lẫm đưa thiết bị định vị
Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:04:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gương mặt Bạch Kỳ lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Lệ Kiêu khẽ chạm ấn ký dây leo xanh mặt .
Cố Lẫm liếc họ một cái, màn hình máy kiểm tra dấu hiệu sinh tồn phi thuyền, lên tiếng:
"Ấn ký kết nối tinh thần gì bất thường, chứng tỏ cô vẫn ."
Bạch Kỳ và Lệ Kiêu mới giãn cơ mặt đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t những hang động vách đá rời.
Máy kiểm tra đột nhiên nhấp nháy.
Nhân viên lái tàu báo cáo: "Có vật thể sống, nhưng xác định là ."
"Lái về phía đó." Cố Lẫm lệnh.
Cùng lúc đó, đôi mắt chim ưng của Lệ Kiêu xoáy sâu một điểm vách đá, chỉ tay:
"Mọi kìa, thứ treo ở đó là dây leo ?"
...
Khi rõ biểu cảm gương mặt Lệ Kiêu đang ở cửa phi thuyền, tim Sở Hòa bỗng nhảy thót một cái, cô thầm nghĩ:
"Anh sẽ vì tìm vất vả quá mà nổi trận lôi đình, đ.á.n.h đấy chứ?"
Cửu Anh liếc mâm cơm mới bắt đầu ăn, :
"Là thì cũng đ.á.n.h."
Lệ Kiêu nhảy xuống với khí thế hừng hực.
Sở Hòa tự chủ mà lùi :
"Lệ... Lệ Kiêu, bình tĩnh , chúng em cũng tự ngoài nên mới ăn cơm , ... Ưm..."
Cô đột ngột kéo mạnh lòng, gương mặt ấn c.h.ặ.t khối cơ n.g.ự.c săn chắc của .
Sở Hòa ép đến mức thở nổi.
Lúc đầu cảm nhận cánh tay và cơ thể run rẩy, Sở Hòa ngẩn một chút cũng cố chịu đựng.
cảm giác nghẹt thở ngày càng tăng.
Cô buộc túm lấy áo để hiệu cho buông tay.
"Nới lỏng chút , cô khó chịu kìa." Giọng của Bạch Kỳ vang lên.
Lệ Kiêu bấy giờ mới chịu buông cô .
Sở Hòa vội vàng bám lấy cánh tay , há miệng thở dốc từng ngụm lớn.
"Không chứ?"
Lệ Kiêu cô một lượt từ xuống .
"Có thương ở ?"
"Hôm nay Mặc Bạch bảo vệ kỹ đến mức em chẳng trầy một miếng da nào cả."
Sở Hòa ngẩng đầu lên, thấy vành mắt dường như đỏ.
Cô ngẩn .
Rồi nghĩ với tính cách của , chắc do tâm trạng bất .
Có lẽ là thức trắng từ đêm qua đến giờ nên quá mệt mỏi thôi.
Cô mỉm tiếp: "Vết thương nặng nhất chính là lúc nãy suýt nữa em c.h.ế.t ngạt đấy."
Lệ Kiêu dời mắt , khẽ "ừm" một tiếng.
"Bình an là !"
Nỗi bất an trong mắt Bạch Kỳ vẫn tan hết, ôn hòa mỉm , cúi để mặt cô áp sát cổ .
Cô thấy rõ mồn một nhịp tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c , từ dồn dập chuyển dần sang bình .
Anh ôm cô lâu.
Sở Hòa ngước mắt lên, vô tình chạm ánh của Cố Lẫm đang phía , cô bắt đầu thấy ngượng ngùng.
Cô vỗ vỗ lưng Bạch Kỳ, : "Em thực sự mà."
Bạch Kỳ bấy giờ mới buông cô , xoa đầu cô sang Lê Mặc Bạch, Cửu Anh và tổng chỉ huy Kiều An.
"Mọi ai thương chứ?"
Cửu Anh giọng mỉa mai: "Trong mắt ngài Chấp chính quan ngoài Sở Hòa thì còn thấy ai khác nữa ?"
" cứ tưởng chỉ mỗi Tổng chỉ huy là thấy chúng thôi chứ."
Tổng chỉ huy mà nhắc tới chính là Cố Lẫm.
Cố Lẫm vẫn luôn quan sát Sở Hòa.
Gương mặt tuấn tú, đoan chính, đôi mắt bạc như băng vỡ tràn đầy sự minh mẫn và lạnh lùng của một quân nhân.
Chiếc áo choàng quân phục rủ xuống lưng càng tôn thêm vóc dáng cao lớn, uy nghiêm.
Khi thì còn đỡ, lúc lên, chiều cao hơn hai mét mang một áp lực như ngọn núi tuyết sừng sững.
Khí chất thật sự quá lấn át.
Đôi chân Sở Hòa kìm mà run rẩy, cô vô thức định lùi phía .
Cố Lẫm đưa cánh tay .
Sở Hòa chớp mắt thắc mắc.
Anh định dùng cái bắt tay để bày tỏ sự quan tâm đến cấp ?
Cô đưa bàn tay thon dài trắng trẻo của lòng bàn tay đối phương.
Đầu ngón tay Cố Lẫm dường như co , nhưng bắt tay cô.
Hả?
Anh ý định bắt tay ?
Sở Hòa ngước .
Ánh mắt Cố Lẫm vẫn bình lặng, bàn tay to lớn dày rộng của bao bọc lấy tay cô còn một kẽ hở. Nó ấm áp và khô ráo, chỉ những vết chai sần thô cứng.
Sự tiếp xúc lạ lẫm mà đầy chừng mực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-uoc-voi-chin-chien-binh-cap-cao/chuong-96-co-lam-dua-thiet-bi-dinh-vi.html.]
Khi buông tay , : "Thiết định vị."
Nhìn thứ trong lòng bàn tay, Sở Hòa bấy giờ mới hiểu bắt tay .
Mà là đưa đồ cho cô.
Mặt cô đỏ bừng lên ngay lập tức.
Trong phút chốc, cả hai tai cũng nóng ran như lửa đốt.
Cô dùng hai tay che mặt, vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c Bạch Kỳ.
"... Ngốc!"
Cửu Anh khách khí mà thốt một chữ.
Sở Hòa thấy, nhưng những mặt tại đó về phía Cố Lẫm và cô với ánh mắt chẳng mấy bình lặng.
"Mọi hôm nay chắc cũng ăn gì ?"
Tổng chỉ huy Kiều An lên tiếng phá vỡ bầu khí chút kỳ quặc:
"Chúng cũng mới bắt đầu, là ăn một chút hãy về."
Không ai phản đối.
Cảm nhận Bạch Kỳ đang xoa đầu , Sở Hòa ngẩng lên, ngây ngô đưa tay quạt quạt cho hạ bớt nóng mặt.
Lúc cô mới sang bảo Cố Lẫm: "Cảm ơn Tổng chỉ huy!"
Cố Lẫm rũ mắt, "ừm" một tiếng, thu trọn gương mặt đỏ hồng của cô tầm mắt.
Trên đất trải t.h.ả.m dã ngoại, cùng bệt xuống.
Sở Hòa lấy ba bộ bát đũa dùng một , bảo Lê Mặc Bạch đưa cho nhóm Lệ Kiêu.
Cô lấy thêm mấy đĩa rau và thịt cuộn từ trong gian .
"Dị năng của cô thật tiện lợi!"
Tổng chỉ huy Kiều An Cố Lẫm và Bạch Kỳ.
"Nghe tên Trùng tộc , việc nuốt chửng để chiếm lĩnh Già Mã là một mục đích."
"Đồng thời còn hại hướng dẫn viên Sở Hòa."
"Cô càng lộ nhiều năng lực thì lẽ càng nguy hiểm."
Bạch Kỳ gì, Sở Hòa, rõ đang suy tính điều gì.
Cố Lẫm hỏi: "Cô nghĩ ?"
Sở Hòa nghĩ thoáng, cô mỉm đáp:
"Cái nguy hiểm nhất lộ , thì mấy thứ cũng chỉ là hoa thêu gấm thôi."
Cố Lẫm khẽ gật đầu.
"Vẫn ở khu Đông chứ?" Bạch Kỳ hỏi.
Lê Mặc Bạch, Lệ Kiêu và những khác đều cô chờ đợi.
Sở Hòa suy nghĩ một chút, sang Cố Lẫm:
"Em thích khu Đông, nhưng chuyện bây giờ trở nên rắc rối , cứ quyết định ."
Cô chỉ là ghét rắc rối thôi.
ở mà chẳng sống !
Cố Lẫm lặng lẽ cô.
Một lát , dời mắt sang Bạch Kỳ và Lệ Kiêu, trầm giọng:
"Về ."
...
Bạch Kỳ và Cố Lẫm cùng đến đây , ngoài việc cứu cô và Cửu Anh, họ còn cần giúp tổng chỉ huy Kiều An xử lý các công việc của hành tinh Già Mã.
Sở Hòa khi thanh lọc xong cho nhóm Mạc Kim, mấy ngày tiếp theo cơ bản là rảnh rỗi.
"Chị , nhóm Lâm Trác phục hồi trung khu cảm nhận cho phó quan La Sâm ?"
Sở Hòa hỏi Lê Mặc Bạch đang ở bên cạnh .
"Ừm." Lê Mặc Bạch đang gối đầu lên chân cô để trả lời tin nhắn của Lê Ưu Ân, đáp:
"Để ông cảm nhận những tên Trùng tộc còn sót , coi như lấy công chuộc tội."
Trả lời tin nhắn xong, nắm lấy bàn tay Sở Hòa đang xoa mặt .
Vô tình chạm chiếc vòng cổ tay cô.
Cậu cầm lên ngắm nghía, hỏi: "Đây là thiết định vị Tổng chỉ huy đưa cho chị ?"
Sở Hòa gật đầu.
Lê Mặc Bạch chậm rãi xoay , sấp cô:
"Chị ơi, khi nào thì chị mới kết nối tinh thần với em?"
"Đang chuyện vòng tay cơ mà?"
Sở Hòa , cúi xuống hôn một cái.
Vẻ mặt Lê Mặc Bạch vẫn ngoan ngoãn như khi, nhưng đôi mắt thuần khiết tĩnh lặng lạ thường:
"Chị ơi, chị thích em ?"
Khi hỏi câu , đuôi mắt khẽ run lên, môi mím , trông chút đáng thương.
"Chị thích em bao giờ chứ."
Sở Hòa vuốt ve đuôi mắt , nhíu mày :
"Nếu thích, chị đồng ý kết đôi với em?"
Tay Lê Mặc Bạch đặt đùi cô, lòng bàn tay nóng nhưng cử động, chỉ ngước cô:
"Chị ơi, em cũng ấn ký dây leo xanh của chị."
Gương mặt ấm áp của áp lên đó, khẽ cọ xát: "Em ngay bây giờ."