Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 97: Hũ giấm ngầm
Cập nhật lúc: 2026-02-01 03:04:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày nay, chỉ Lê Mặc Bạch mà ngay cả Lệ Kiêu cũng trở nên quấn lạ thường.
Sở Hòa thầm nghĩ, lẽ là do Cố Lẫm vẫn đưa quyết định dứt khoát về việc ở của cô.
"Đừng lo lắng."
Sở Hòa khẽ chạm nốt ruồi lệ mắt , an ủi:
"Chỉ là công việc thôi mà, dù cũng đổi sự thật là chúng kết đôi."
"Vâng."
Lê Mặc Bạch mân mê vạt váy của cô.
Bờ môi ấm nóng của bắt đầu lướt nhẹ làn da cô.
Vùng da phía đầu gối vốn mỏng manh, Sở Hòa hôn đến mức thấy ngứa ngáy tâm can.
Cô tự chủ mà tựa lưng thành ghế sofa.
Cậu càng hôn càng di chuyển lên cao hơn.
"Chị ơi, em thể kết nối tinh thần với chị ?"
Sở Hòa cảm thấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, cô nắm lấy cánh tay đang vòng qua eo , bảo:
"Kết nối tinh thần thế , em lên đây, mở thông đạo tinh thần ."
Lê Mặc Bạch chậm rãi bàn tay Sở Hòa đang siết c.h.ặ.t ống áo .
Những ngón tay thon dài nắm quá c.h.ặ.t khiến các khớp xương trắng bệch, tựa như chỉ cần dùng sức một chút là sẽ gãy lìa.
Cậu rũ mắt, khẽ:
"Chị ơi, em mở thông đạo tinh thần , chị kết nối ."
Sở Hòa thấy rút chân , tư thế nửa quỳ sàn nhà.
Cô tưởng định luồn tay xuống khoeo chân để bế phòng.
Cô rời khỏi ghế sofa, thẳng dậy :
"Em lên , chị tự ."
Thế nhưng.
Lê Mặc Bạch hề dậy.
Nụ hôn của đặt lên làn da cô.
Hơi thở của Sở Hòa bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Nhất thời đôi chân cô nhũn , vững, loạng choạng suýt ngã.
Lê Mặc Bạch khẽ "ừm" một tiếng, một tay giữ c.h.ặ.t lấy eo cô.
Trút bỏ lớp rào cản cuối cùng.
Sở Hòa dám lên tiếng giục giã thêm nữa.
Bạch Kỳ và Lệ Kiêu cũng ở trong căn nhà .
Cô sợ họ đột nhiên trở về, cũng sợ cửa phòng cách âm đủ .
Cô lặng lẽ bấu c.h.ặ.t lấy vai Lê Mặc Bạch.
Hôm nay đặc biệt bướng bỉnh.
Miệng thì lời ngoan ngoãn, nhưng động tác cô chẳng hề dừng .
Thậm chí còn cố tình trêu chọc khiến cứ lửng lơ khó chịu.
Đột nhiên, Sở Hòa gục xuống vai .
Bấy giờ mới chịu rời .
Ánh mắt Sở Hòa mơ màng lên mặt .
Gương mặt trông như một bé ngoan của lúc lấp lánh mồ hôi, bờ môi đỏ tươi lạ thường.
Yết hầu khẽ trượt.
"Chị ơi, chị ngọt ngào như đóa hoa nở dây leo xanh ."
Sở Hòa né tránh ánh mắt của , tức giận c.ắ.n vai một cái.
Cắn đau.
Cô đành chuyển sang c.ắ.n cổ , hờn dỗi: "Thỏa mãn chứ?"
"Vâng." Lê Mặc Bạch bế thốc cô lên.
Có thứ gì đó rơi xuống sàn.
Lê Mặc Bạch thấy, ánh mắt khẽ động nhưng buồn quan tâm, cứ thế bế Sở Hòa phòng ngủ.
...
Khi Bạch Kỳ và Lệ Kiêu từ văn phòng của tổng chỉ huy Kiều An trở về, đến cửa, cả hai đều đồng loạt khựng .
Cánh mũi Lệ Kiêu khẽ động.
Bạch Kỳ mở cửa phòng.
Phòng khách ai, trong phòng ngủ cũng thấy tiếng của Sở Hòa.
Thế nhưng mùi hương thanh ngọt như tinh thần thể dây leo xanh của cô thì quá quen thuộc.
Khi ngang qua ghế sofa, động tác của khựng , cúi nhặt thứ đồ đang rơi đất lên.
Vẫn còn vương chút ẩm.
Lệ Kiêu bước tới, giật lấy thứ đó từ tay .
Ánh mắt u ám sắc lạnh, nhưng khóe môi nhếch lên một nụ , cả toát một cảm giác đầy mâu thuẫn.
Anh thẳng về phía phòng ngủ của Sở Hòa.
Vẻ mặt Bạch Kỳ vẫn dịu dàng như ngọc, nhưng ấm biến mất.
Anh Lệ Kiêu gõ cửa một cách lấy lệ trực tiếp đẩy cửa bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-uoc-voi-chin-chien-binh-cap-cao/chuong-97-hu-giam-ngam.html.]
Một luồng hương thơm thanh khiết như mang theo ấm mềm mại lan tỏa phòng khách, tinh tế mà đầy lôi cuốn.
bên trong mùi hương nào khác khiến thấy khó chịu.
Bạch Kỳ khẽ thả lỏng bờ vai một chút, cũng bước chân phòng Sở Hòa.
Người giường ngủ say, cuộn tròn như một cục nhỏ trong chăn.
Gương mặt cô vẫn còn vương sắc hồng, bờ môi sưng, hàng mi ướt át như mới xong, mà thấy thương cảm lạ kỳ.
Lệ Kiêu xuống bên mép giường, đưa tay trong chăn.
Người giường đầu tiên là nhíu mày, đó đôi chân khẽ cựa quậy, lên tiếng cầu xin với giọng mềm khàn:
"Mặc Bạch, đừng hôn nữa, đau lắm."
Lê Mặc Bạch từ trong phòng tắm bước .
Phần n.g.ự.c và cổ lộ lớp áo tắm vài vết cào cùng những dấu răng nhỏ xíu.
Ánh mắt sắc bén của Lệ Kiêu phóng về phía .
Anh giơ tay trả thứ nhặt sàn cho Lê Mặc Bạch, sắc tối trong mắt cô đặc , :
"Rơi ở phòng khách ."
Lê Mặc Bạch chút biểu cảm, đưa tay nhận.
"Cố ý ?"
Lệ Kiêu buông tay.
"Chê mấy ngày nay bọn chiếm dụng cô quá ?"
Lê Mặc Bạch chậm rãi ngước mắt.
Đột nhiên, trong mắt Lệ Kiêu b.ắ.n một tia lạnh lẽo.
Anh bước vài bước đến sát bên Lê Mặc Bạch.
Anh bóp cằm Lê Mặc Bạch, đầu sang một bên, cạnh cổ .
Một đoạn ấn ký dây leo xanh non mơn mởn.
Bạch Kỳ qua giữa ấn ký cổ Lê Mặc Bạch và mặt Lệ Kiêu, đôi mắt khẽ nheo đầy vẻ nghi hoặc.
Lệ Kiêu định phòng vệ sinh.
"Ấn ký dây leo của vẫn còn đó."
Bạch Kỳ gọi , liếc Sở Hòa giường bảo: "Ra phòng khách chuyện."
Rốt cuộc Lệ Kiêu vẫn tự gương xác nhận một nữa.
Khi mấy định bước khỏi phòng, Lệ Kiêu đổi ý nữa, bên giường Sở Hòa, kéo chăn cô :
"Cứ ở đây ."
Bạch Kỳ cũng phản đối, xuống phía cuối giường, Lệ Kiêu bế dậy ôm lòng, :
"Xem , cô thể kết nối tinh thần với nhiều cùng một lúc."
Lệ Kiêu thản nhiên ôm c.h.ặ.t lòng như chốn , thấy hàng mi của trong lòng khẽ động đậy, lạnh một tiếng:
"Cô chẳng đang cần tinh thần lực để thăng cấp ?"
"Vừa kết nối tinh thần của cũng sắp hết hạn , để cô nối luôn ."
"Ừm, tinh thần lực của thể nuôi dưỡng tinh thần thể còn của cô ."
Bạch Kỳ liếc sắc mặt của Lê Mặc Bạch, hỏi:
"Lúc nãy cô rút tinh thần lực của ?"
Lê Mặc Bạch gật đầu: "Em bảo chị rút hết , nhưng chị chỉ rút một nửa thôi."
Nghe , Lệ Kiêu liếc Lê Mặc Bạch một cái, vẻ hung hiểm trong mắt bấy giờ mới dịu .
Bạch Kỳ day day thái dương:
"Chúng còn ở Già Mã thêm vài ngày nữa, để tránh tình trạng như hôm nay, cần phân chia thời gian một chút."
Sở Hòa Lệ Kiêu hôn đến mức sắp thở nổi nữa.
Nghe thấy lời của Bạch Kỳ, cô thể giả vờ ngủ thêm nữa, vội vàng chui khỏi lòng , nhảy xuống đất.
Lệ Kiêu nhạo một tiếng: "Sao giả vờ tiếp ?"
"Chị ơi, đất lạnh lắm."
Lê Mặc Bạch mang giày cho cô .
Sở Hòa xỏ giày Lệ Kiêu bảo:
"Đêm qua ở giường của em , em cũng kết nối tinh thần với Mặc Bạch xong, tối nay em ở một ."
Kể từ khi từ vực lên, Lệ Kiêu và Bạch Kỳ canh giữ cô cực kỳ c.h.ặ.t chẽ, cứ như thể rời nửa bước.
Điều khiến Lê Mặc Bạch bình thường vốn im lặng tiếng cũng ghen tuông, nên hôm nay mới đối xử với cô "hung dữ" lạ thường.
"Sở Sở, theo cách của em thì tối nay đến lượt ở bên em ."
Bạch Kỳ mỉm dậy đến bên cô.
"Yên tâm , hôm nay chạm em ."
Sở Hòa thấy Lệ Kiêu và Lê Mặc Bạch đều ý kiến gì, cô vẫn ôm hy vọng mong manh:
"Em thể ở một ?"
"Ở đây an , thể để em một ."
Bạch Kỳ bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, hôn nhẹ lên trán cô :
"Để bôi t.h.u.ố.c cho em ."
Mặt Sở Hòa bỗng đỏ bừng lên.
Lúc nãy Lê Mặc Bạch cũng đòi bôi t.h.u.ố.c cho cô.
hôn lâu quá, Sở Hòa chẳng dám để chạm thêm nào nữa.