Được Anh Giữ Lại Rồi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:24:14
Lượt xem: 43
1
đẩy giữa ánh đèn flash ch.ói lóa.
Hoang mang, vội kéo xuống chiếc váy quá ngắn của .
Người cha sốt ruột của vỗ mạnh lưng một cái:
“Nói !”
Lúc mới lấy hết can đảm, ngước mắt về phía đàn ông ghế chủ vị, bóng tối bao phủ.
rõ gương mặt , chỉ thể thấy chiếc đồng hồ đắt tiền cổ tay.
Họ gọi là Phó .
Phó Chiêu vẫy tay với :
“Lại đây.”
khẽ hít mũi.
Sợ đ.á.n.h, rụt rè đáp:
“Đến đây.”
Sau đó chủ động bước bóng tối.
Vừa từ nơi ánh sáng mạnh , thích ứng kịp, khẽ nheo mắt , lúc mới rõ gương mặt Phó Chiêu.
Khác hẳn với nỗi sợ hãi trong tưởng tượng, hề béo mập xí.
Phó Chiêu ngoại hình vô cùng ưa .
Đôi mắt đào hoa vốn mang nét đa tình, nhưng vẻ lạnh nhạt giữa chân mày dịu .
Hắn gì, cứ để tùy ý quan sát.
còn thêm, nhưng lưng bắt đầu đau âm ỉ.
Chợt nhớ đến những lời kế dạy dỗ.
chút vụng về, chủ động lên đùi .
Sau đó vội vàng cọ cọ mặt Phó Chiêu, giọng mềm mại:
“Chồng ơi, giữ em ?”
Hắn vẫn hề d.a.o động.
Những xung quanh thì lao lên kéo khỏi lòng .
Bên tai vang lên tiếng quát giận dữ của cha:
“Đồ hư hỏng! Ai cho mày lên đùi Phó hả? Còn mau cút xuống!”
càng hoảng sợ hơn.
Nghĩ đến hậu quả của việc thất bại, gần như co rúm , sợ hãi rúc sâu hơn l.ồ.ng n.g.ự.c :
“Em ngoan mà.”
Sợ ghét bỏ vì là Beta.
chủ động cầm tay đặt lên bụng , c.ắ.n môi e dè:
“Ở đây cũng mà.”
2
Phó Chiêu cứ thế để mặc hành động.
Hồi lâu , chỉ nhẹ nhàng vỗ lên lưng :
“Xuống .”
Thấy run rẩy dữ dội hơn.
Hắn mới bất đắc dĩ bổ sung:
“Chắc chắn ôm em ?”
Lúc mới để ý đến cây gậy bên cạnh .
đầu óc nỗi sợ lấp đầy, kịp phản ứng.
Chỉ sợ một khi buông tay, sẽ rời .
Bỏ mà về, để mặc kế bóp cổ, cha đ.á.n.h đập, để em trai Alpha nhốt trong hầm tối nhịn đói.
Ngơ ngác hỏi một câu:
“Thật sự thể ôm ?”
Phó Chiêu nhẹ nhàng vỗ lưng nữa:
“Ôm c.h.ặ.t.”
Đây là đầu tiên nâng cao đến .
Nhìn xuống cha – từng khiến khiếp sợ, giờ cúi đầu khom lưng, hèn mọn như một kẻ bần tiện.
mở miệng, nhưng cha vội vàng nịnh nọt Phó Chiêu:
“Phó , chuyện … chuyện ngài đồng ý …”
Phó Chiêu thèm để ý đến ông , trái hỏi :
“Đau ?”
Bị ánh mắt chuyên chú của mê hoặc, thành thật gật đầu.
Cha lập tức giận dữ quát mắng:
“Lâm Âm! Lại giở trò quá lên hả? Mày là một Beta da dày thịt béo, trời sinh là hạng thấp kém, tao chỉ vỗ nhẹ một cái mà mày cũng kêu đau?”
Sau đó sang lấy lòng Phó Chiêu:
“Phó , con bé từ nhỏ thích dối để thu hút sự chú ý, ngài đừng tin nó.”
Phó Chiêu vẫn đoái hoài đến ông , chỉ lạnh nhạt hỏi :
“Lâm Âm, biệt danh ?”
“Mẹ đây gọi là Âm Âm.”
Đáy mắt Phó Chiêu thoáng qua ý :
“Âm Âm ? Nghe như đang nũng , hợp với em.”
Nói xong, mới lạnh giọng quét ánh mắt sang kẻ đang bỏ mặc bên cạnh:
“Âm Âm đau, Lâm , ông xem nên tin của tin ông?”
3
Người cha vốn luôn đáng sợ của còn đ.á.n.h thê t.h.ả.m như .
Huống hồ là , đối diện với Phó Chiêu chỉ thể ngoan ngoãn đến mức thể hơn.
Vừa lên xe, lập tức tự giác đầu bên của khoang xe.
Phó Chiêu nhắm mắt dưỡng thần.
Rõ ràng trong xe bật lò sưởi, nhưng trông vẻ lạnh.
chạm tay lên đôi chân ấm áp của .
Do dự mấy giây, cuối cùng vẫn chủ động lòng .
Sợ đè lên chân , dám hẳn xuống.
một bàn tay đặt lên vai, mạnh mẽ ấn xuống.
Phó Chiêu thấy buồn :
“Nhẹ như một con mèo con , còn sợ đau ?”
Hắn cúi đầu, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu :
“Dễ dàng theo như thế, sợ là kẻ ?”
lắc đầu:
“ thấy đưa ông nhiều tiền, đáng giá nhiều như .”
Dù cũng chỉ là một Beta bình thường.
Giống như những gì em trai , sự phân hóa định đoạt tất cả.
Cho dù học giỏi đến thì chứ? Điểm kết thúc của còn chạm đến điểm xuất phát của một Alpha như nó.
Sự tồn tại của còn quan trọng bằng một mô hình mà nó thuận miệng đòi. Vì thế mà ngày sinh nhật, bán cho Phó Chiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/duoc-anh-giu-lai-roi/chuong-1.html.]
Phó Chiêu thở dài, giọng điệu như đang bất đắc dĩ:
“Vẫn là quá ngoan . Bây giờ em tranh thủ khen , mụ mị đầu óc, nhân cơ hội mà đòi thứ gì đó chứ.”
Hắn chậm rãi dẫn dắt:
“Nên đòi cái gì đây nhỉ?”
Mẹ kế từng dạy điều , nhưng vẫn thể hiểu .
tròn mắt đầy căng thẳng, lấy hết can đảm:
“Chồng ơi, thể mua cho em một chiếc bánh kem ?”
“Anh là nhất.”
4
Nhà của Phó Chiêu.
ghế sofa ăn bánh kem, chút lúng túng.
Đến cả đầu cũng dám ngẩng lên.
Bên tai là tiếng thư ký đang giải thích về vai trò của .
Giả vờ một tình bé nhỏ khiến Phó Chiêu mê , để kẻ thù trong bóng tối lơ là, lộ sơ hở.
Phó Chiêu :
“Khi ở bên ngoài, em thể nũng, thể quậy phá, lúc cần thiết còn thể dùng nước mắt để uy h.i.ế.p . gọi là ‘chồng ‘.”
hiểu, nhỏ giọng lầm bầm:
“ gọi ‘chồng ‘ thì mật hơn mà.”
Thư ký Thẩm cố nén , khẽ ho một tiếng:
“Ý của là, cô thể gọi bằng danh xưng khác.”
Danh xưng nào khác đây?
lục lọi trong trí nhớ những cách gọi từng qua, thử từng cái một:
“Bảo bối? Cục cưng? Chủ nhân?”
Đến từ cuối cùng, vành tai của Phó Chiêu thoáng chốc đỏ lên.
“Hãy gọi là .”
ngoan ngoãn gật đầu:
“Được , chồng ơi.”
Sực nhận , vội sửa :
“Xin , chồng ơi… .”
Lưỡi líu , nhíu mày, đôi mắt long lanh tội nghiệp :
“Thật sự thể gọi là chồng ? Phó… ?”
Phó Chiêu nghiêng đầu, né tránh ánh mắt , cuối cùng cũng nhượng bộ:
“Em thể ăn thêm một miếng bánh nữa.”
niềm vui bất ngờ cho choáng váng, ngoan ngoãn cảm ơn:
“Cảm ơn Phó ~”
5
Tối hôm đó, sấp giường của Phó Chiêu, chăm chú nghiên cứu quyển “108 tư thế của Đát Kỷ”.
Tiếng nước trong phòng tắm đột ngột dừng .
Phó Chiêu hề phòng , chỉ khoác một chiếc áo choàng tắm bước .
Dây buộc ngang hông chỉ cột lỏng lẻo, trông vô cùng tùy ý.
hồi hộp áp dụng ngay kiến thức học :
“Phó , ngủ một sợ lắm.”
Không ngờ Phó Chiêu thật sự tin.
Hắn liếc quyển sách trong tay , giọng điệu đầy ý :
“Chọn sách truyện kể khi ngủ? Chăm chỉ thật đấy?”
chột :
“Thư ký Thẩm đưa cho .”
Thật chỉ dặn dò mỗi chuyện .
…
Dù là Beta, cũng rõ, việc chủ động đòi Alpha cho pheromone là hành vi phóng túng đến mức nào.
Sự chột của qua mắt Phó Chiêu, nhưng vạch trần.
giường, bất an thật sự kể truyện cho khi ngủ.
Cuối cùng nhịn nổi, khô khan mở miệng khen ngợi:
“Phó , mắt lắm, giống như những vì . Miệng cũng thế, mềm mềm.”
Sau đó mong chờ .
Phó Chiêu bật , thuận theo lời :
“Ừm, khen , xong mụ mị cả đầu, cảm giác em gì cũng thể cho em .”
cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng khóe môi kìm mà nhếch lên, giọng phấn khởi:
“Vậy thể c.ắ.n một cái ?”
Nói xong, chủ động kéo cổ áo rộng thùng thình xuống một chút.
Sau gáy trơn nhẵn, rõ ràng tuyến thể của Omega.
trong ánh mắt Phó Chiêu, nóng rực như đang thiêu đốt.
6
Cuối cùng, Phó Chiêu vẫn c.ắ.n .
Chỉ đồng ý mỗi ngày khi ngoài, sẽ tỏa pheromone bao phủ bộ .
vẫn hài lòng.
Dù thể ngửi thấy mùi, loại pheromone sẽ nhanh ch.óng tan .
nghiêm túc bảo thư ký Thẩm thuyết phục Phó Chiêu:
“ là Beta, dù đau một chút, nhưng .”
Thư ký Thẩm khéo léo trả lời:
“Ngài Phó… cũng là đầu tiên, chút ngại ngùng.”
Hết cách, thuyết phục Phó Chiêu c.ắ.n , chỉ thể dính lấy nhiều nhất thể.
Hắn xem tài liệu, thì rúc lòng .
Hắn họp, khoác áo khoác của lòng vòng khắp nơi.
Chỉ trong một tuần, ánh mắt trong công ty khi khác.
ít họ xì xào lưng, tự hỏi rốt cuộc Phó Chiêu thấy gì ở một Beta tầm thường như .
Thậm chí kẻ còn khinh thường, ít hiểu , phá hỏng ít dự án quan trọng của công ty.
Chờ đến lúc họ mắng hăng nhất, sẽ thản nhiên bước .
Nhìn từng họ sợ hãi run rẩy.
Sau đó lén lút lấy vài viên kẹo mềm, chạy văn phòng của Phó Chiêu khoe chiến tích.
thuần thục cuộn tròn lòng như khi.
Xé một viên kẹo, ăn một nửa, đưa phần còn cho .
Trong lòng tính toán sẵn.
Bình thường Phó Chiêu đều từ chối, thế nên cả hai viên kẹo sẽ thuộc về .
, nhẹ nhàng bóp cằm , đó cúi xuống, trực tiếp c.ắ.n nửa viên.
Nụ của dịu dàng đến mức trái tim loạn nhịp:
“Âm Âm, tiểu ác ma nào lén lút ăn kẹo chứ.”
“Hơn nữa, còn là vị dâu tây.”