Được Anh Giữ Lại Rồi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:27:00
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
hình như thể thẳng Phó Chiêu nữa.
Hắn coi như một đồng minh trong sáng, nhưng luôn nhớ đến thở nóng rực lướt qua má khi cúi sát gần.
Thậm chí còn ảo tưởng, nếu thể tiến sát hơn chút nữa thì mấy.
Tốt nhất là.. vô tình chạm môi .
Mang theo những ý nghĩ xa trong lòng, dám ăn kẹo mặt Phó Chiêu nữa.
Mãi cho đến hôm nay, dậy từ sớm. nhưng phát hiện vẫn khỏi phòng.
lập tức hoảng hốt.
Vội vàng dùng chìa khóa dự phòng mở cửa.
Ngay khoảnh khắc đó, hệ thống cảnh báo pheromone trong biệt thự lập tức nhảy thông báo:
[Phát hiện nồng độ pheromone quá cao, cần liên hệ bác sĩ ?]
chút do dự ấn nút “Có”, lúc mới sực nhận —Phó Chiêu đến kỳ mẫn cảm.
Đây là đầu tiên cảm thấy may mắn vì là một Beta ảnh hưởng bởi pheromone.
Không chần chừ, chạy thẳng phòng.
Phó Chiêu đang cố gắng kìm nén đến mức đôi mắt đỏ rực.
Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay .
Lần đầu tiên chằm chằm bằng ánh mắt đầy tính xâm lược như , cố gắng kiềm chế nỗi sợ, lên tiếng hỏi:
“Thuốc ức chế ?”
Hắn trả lời.
càng lo lắng hơn, đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt :
“Phó ?”
8
Da nóng ran, như đang khao khát tiếp xúc với làn da ai đó, áp sát lòng bàn tay .
Vẻ mặt vô cùng ấm ức:
“Vô ích thôi, t.h.u.ố.c hết … Âm Âm, đau quá.”
đang về loại t.h.u.ố.c gì.
khi thấy cánh tay chi chít vết kim tiêm của , tim nhói lên.
cố nén nước mắt, nhẹ nhàng dỗ dành:
“Đừng sợ, Phó , ở đây. Bác sĩ sắp đến .”
Vậy mà kéo một vòng tay nóng như lửa.
Nhịp thở của Phó Chiêu dồn dập, những sợi tóc lòa xòa cổ , khiến cảm giác ngưa ngứa.
Trên làn da trống trơn của chẳng gì cả, nhưng ánh mắt Phó Chiêu đong đầy thèm khát, như thể đói khát từ lâu.
cố gắng giữ lý trí, khàn giọng nhắc nhở:
“ là Beta, tác dụng gì .”
Phó Chiêu ngơ.
Răng nanh của chậm rãi cọ qua vùng da , từng chút từng chút thử thăm dò.
Cơ thể nóng bừng, lý trí trở nên chậm chạp, nhưng bản năng cầu bạn đời thôi thúc tìm cách khiến mềm lòng.
“Xin em đấy… Âm Âm?”
“Em yêu?”
“Bé ngoan?”
“Vợ?”
“Chủ nhân?”
Nghe đến từ cuối cùng, kìm mà run lên.
Phó Chiêu khẽ , giọng điệu càng thêm ngang ngược, ngừng lặp , giả vờ đáng thương:
“Chủ nhân, , chủ nhân?”
“ khó chịu quá… em nỡ lòng từ chối , chủ nhân?”
9
Mỗi Phó Chiêu mở miệng, run lên một chút.
Rõ ràng Beta ảnh hưởng bởi pheromone.
cơ thể nóng bừng lên.
Phó Chiêu nhân cơ hội siết c.h.ặ.t eo hơn.
Hắn giống như một con thú nhỏ thiếu cảm giác an , mái tóc mềm mại lòa xòa bên cổ , ngừng khẽ ngửi.
Cho đến khi răng nanh sắc bén thử chạm nhẹ lên da .
mới bừng tỉnh, run rẩy.
Lập tức đẩy , chống cự:
“Không ! Anh sẽ hối hận đấy.”
Đôi mắt Phó Chiêu đỏ rực vì khát vọng thể thỏa mãn.
Hắn như thấy, chỉ ngừng lặp danh xưng đó, thở ngày càng gấp gáp.
Thậm chí trông như sắp .
Nhìn như , lòng cũng mềm nhũn…
lắc mạnh đầu.
Ép bản bình tĩnh phân tích tình huống.
Nhận rằng, với một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, “dừng ” vô tác dụng.
c.ắ.n răng, đành cho chút ngọt ngào .
Kiễng chân, đặt tay lên vai , nhẹ nhàng hôn lên tuyến thể sưng đỏ gáy.
Bị chạm điểm nhạy cảm,
Phó Chiêu như bóp trúng điểm yếu, lập tức ngoan ngoãn im lặng.
Nhân lúc còn kịp phản ứng, ngay khoảnh khắc định giữ c.h.ặ.t trong vòng tay, lùi về một bước lớn.
Nhìn sững , khẽ mỉm , nhẹ giọng dụ dỗ:
“Anh ngoan ngoãn nhé, sẽ nắm tay , lát nữa còn hôn tiếp, coi như phần thưởng ?”
10
Sự thật chứng minh, dù đang trong kỳ mẫn cảm, một tổng tài Alpha IQ cao vẫn thông minh.
Hắn cứng rắn đòi đưa chiếc áo khoác của “phần thưởng”.
mặc chiếc hoodie rộng rãi của Phó Chiêu, cẩn thận mở hé cửa.
Ngay lập tức, pheromone của một Alpha cấp S tràn ngoài, cơn áp lực đáng sợ bao phủ bộ biệt thự.
Bản năng lãnh thổ của lập tức xua đuổi tất cả Alpha khác.
Vị bác sĩ đến khám, cũng là một Alpha, áp chế đến mức mặt mũi trắng bệch.
cảm nhận gì, bình tĩnh mô tả tình trạng của Phó Chiêu.
thấy bác sĩ im lặng gì, bắt đầu sốt ruột, liền kéo nhẹ tay áo :
“Anh miễn dịch với t.h.u.ố.c ức chế, đây các xử lý thế nào?”
Bác sĩ nghiến răng, đưa cho một lọ t.h.u.ố.c:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/duoc-anh-giu-lai-roi/chuong-2.html.]
“Uống cái , ngài Phó sẽ thấy dễ chịu hơn chút.”
Nói xong, bước chân nặng nề, càng càng nhanh, vội vã rời khỏi biệt thự.
cầm lấy lọ t.h.u.ố.c, quan sát một vòng nhưng thấy nhãn dán nào.
Định chạy theo hỏi xem mỗi cần uống bao nhiêu viên.
bước khỏi phòng, lưng chợt ấm lên.
Không từ khi nào, Phó Chiêu ngay phía .
Gương mặt đang vùi bên cổ dần ngẩng lên.
Đôi mắt đen láy, u ám dõi theo bóng lưng vị bác sĩ.
Tựa như xé xác bất cứ ai ý định thu hút sự chú ý của bạn đời .
lập tức cứng đờ, còn kịp gì.
Bàn tay siết c.h.ặ.t, đan c.h.ặ.t mười ngón.
Phó Chiêu cố chấp lướt đầu ngón tay từ đầu ngón của xuống tận gốc, như thể xóa dấu vết của ai đó.
kéo phòng.
Vừa , mới phát hiện— trần trụi nửa , nhưng mặc áo khoác của .
Tâm trí rối loạn, nhưng vẫn may mắn vì chiếc áo là size nam, ít nhất vẫn thể mặc .
chạm tay lên mặt .
Cố gắng hòa hoãn khí, lắp bắp dỗ dành:
“Phó Chiêu ngoan lắm, thưởng cho ăn kẹo ?”
, Phó Chiêu dễ lừa như nữa.
Lọ t.h.u.ố.c vứt bừa xuống đất.
Dưới bóng tối che khuất, thấy rõ biểu cảm của .
Chỉ giọng trầm thấp, nguy hiểm mà đầy bất mãn:
“ chủ nhân ngoan…”
“Phần thưởng, tự lấy.”
11
Kỳ mẫn cảm của Phó Chiêu kéo dài suốt một tuần.
phân biệt ngày đêm, mơ màng suốt thời gian đó.
Chỉ nhớ rằng cố vươn tay lấy lọ t.h.u.ố.c bao nhiêu .
một thành công.
Lần nữa tỉnh dậy.
Phó Chiêu nhẹ nhàng vỗ lên má :
“Âm Âm, dậy ăn chút gì .”
thậm chí mở mắt, theo bản năng ôm lấy cổ , chủ động tìm kiếm môi .
, nhận dưỡng chất truyền qua như .
Đôi mắt sưng đỏ vì nhiều mỏi mệt mở .
mới nhận rèm cửa kéo , đống hỗn độn sàn cũng dọn sạch sẽ.
Phó Chiêu mặc đồ ở nhà, khôi phục dáng vẻ dịu dàng nhưng lạnh nhạt như ngày.
Giờ phút , đang , đáy mắt đầy sự dung túng xen lẫn bất đắc dĩ.
Khi ý thức dần , hoảng hốt lùi về .
kéo theo phần eo đau nhức.
Tấm chăn trượt xuống, cúi đầu bộ đồ ngủ bằng lụa mềm mại , liên tưởng đến bảy ngày trần trụi.
Mặt lập tức đỏ bừng:
“… …”
Ánh mắt Phó Chiêu mang theo chút bất đắc dĩ, dịu giọng dỗ dành :
“Trước tiên ăn chút gì , từ từ xin em, ?”
bế phòng tắm, đ.á.n.h răng rửa mặt xong đùi , ăn gần hết bát cháo, lúc mới bắt đầu suy nghĩ xem nên đối diện với bằng thái độ gì.
Chuyện của chúng vốn dĩ là một vở kịch.
Dù bây giờ thật sự xảy , nhưng lúc đó Phó Chiêu pheromone khống chế, thể tính là thật.
Nhớ chuyện còn tỉnh táo mà thậm chí c.ắ.n một cái.
chợt nhận , bây giờ đối với như , chẳng qua cũng chỉ vì cảm giác tội .
Không những lời bồi thường sáo rỗng.
nhạt, cố tỏ thoải mái, chủ động mở miệng :
“Anh bỏ nhiều tiền vì như , để c.ắ.n vài cái, cũng thiệt gì.”
12
trong phòng tắm.
Có chút khủng hoảng, dám bước ngoài.
Nghĩ mãi cũng hiểu, rốt cuộc chuyện diễn biến thành thế nào.
Kể từ hôm đó, khi câu trong bữa ăn.
Phó Chiêu liền dọn thẳng phòng .
Hắn là do kỳ mẫn cảm mới kết thúc, cảm giác chia lìa quá mạnh, thể rời quá xa.
Dù đúng là lý thuyết về triệu chứng .
nhớ đến gương mặt lúc câu đó, trong nháy mắt đen sầm , cảm thấy chuyện hề đơn giản như .
Giống như bây giờ.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng một lát, gõ cửa.
Giọng điệu chút đáng thương:
“Âm Âm, tuyến thể của đau quá.”
Lúc câu , bóng dáng cao lớn của phản chiếu lên cánh cửa phòng tắm, phủ xuống một lớp áp lực vô hình.
hoảng sợ, nhưng vẫn lo cho tâm trạng của nhiều hơn.
Vừa mở cửa , Phó Chiêu cúi đầu thật tự nhiên, vùi cổ , lẩm bẩm nũng nịu:
“Tắm lâu , nhớ em quá.”
Cách lúc mới quen thật sự quá khác biệt.
cứng ngắc tại chỗ, ôm nhưng dám.
Nếu chút suy nghĩ nào với ,
Nếu vẫn là một Beta từng dạy rằng tình yêu thật sự chỉ tồn tại giữa Alpha và Omega.
lẽ sẽ chủ động ôm một cái.
bảy ngày đó cho thấy, một Beta như cũng thể xoa dịu kỳ mẫn cảm của Phó Chiêu.
Dù cái giá trả đắt…
chỉ cần một chút hy vọng, sẽ sinh tham vọng.
Cũng sẽ sợ hãi—
Nếu sự gần gũi nhờ kỳ mẫn cảm biến mất theo hormone dần lắng xuống,
liệu thể cam tâm trở vạch xuất phát ?