Được Anh Giữ Lại Rồi - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-27 09:27:21
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Vừa mới rửa tay xong, liền ôm c.h.ặ.t từ phía .
Theo phản xạ định dùng khuỷu tay đ.á.n.h trả, nhưng ngước mắt lên thấy hình ảnh của Phó Chiêu trong gương.
Người đàn ông khiến cả buổi họp lớp chấn động lúc đang ấm ức c.ắ.n nhẹ lên cổ .
Hắn dám thực sự c.ắ.n xuống, chỉ nhẹ nhàng cọ cọ, khiến cảm thấy ngứa.
chút buồn .
sợ thật sự tủi đến mức , đành cố nhịn.
Thực , ngay khi thốt danh xưng , cảm nhận sự đổi trong cảm xúc của .
Uống rượu hăng, rõ ràng nhiều đang vây quanh nịnh bợ.
đột nhiên lạc đề, hỏi một câu chẳng liên quan:
“Nếu khen pheromone của thơm, nhưng phủi sạch quan hệ, chịu cho danh phận thì gọi là gì?”
Người ấp úng:
“Là… là tra nữ?”
Phó Chiêu vui, gương mặt kiên định phản bác:
“Cô chỉ đang thử thách , đừng ăn linh tinh.”
bây giờ biểu cảm của , rõ ràng là để tâm .
Phó Chiêu ôm c.h.ặ.t eo , xoay một cái, ép đối diện với .
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn :
“Âm Âm, là gì của em?”
cố gắng dùng lý lẽ để thuyết phục :
“Lúc rõ chỉ là giả vờ…”
Lời còn dứt, môi chặn .
Lần , Phó Chiêu còn dịu dàng nữa, đến khi rời , còn c.ắ.n một cái.
Cuối cùng, môi sưng đỏ, nhưng vẫn nhận câu trả lời mong .
Nhìn ánh mắt thất vọng của , trong lòng cũng chút chua xót.
Cuối cùng, trốn tránh nữa, dám thẳng thắn đối diện với mong của chính :
“Phó Chiêu, Beta thể xoa dịu Alpha, bây giờ chẳng qua là pheromone ảnh hưởng vì kỳ mẫn cảm mà thôi. Qua thời gian , sẽ cả thôi.”
19
“Sẽ .”
“Mãi mãi cũng .”
Đáy mắt Phó Chiêu, lớp men say giả tạo tan biến.
Bỏ vẻ dính nũng thường ngày, mới nhận — vẫn luôn là chính trong đầu tiên chúng gặp , mạnh mẽ nhưng ôn nhu.
“Beta thể xoa dịu Alpha.”
“ Lâm Âm thể xoa dịu Phó Chiêu.”
định phản bác, hôn một cái.
Phó Chiêu tiếp tục :
“Còn nhớ ai đưa chìa khóa cho em ?”
Đó là tối ngày kỳ mẫn cảm.
từ chối nhận, vì cho rằng cần dùng đến.
Ánh mắt Phó Chiêu hôm đó sâu, chỉ để một câu đầy ẩn ý— hy vọng em sẽ dùng đến nó.
Lúc , chỉ cảm thấy lòng chợt ấm áp, nghĩ thật chu đáo, nhưng ngờ đến ngày hôm trùng hợp đến …
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, sững sờ tại chỗ.
Phó Chiêu tiếp tục dẫn dắt suy nghĩ của :
“Trước đây, trong kỳ mẫn cảm, từng giở trò, nhốt chung với một Omega độ phù hợp cao.”
“ chạm cô .”
“Âm Âm, kỳ mẫn cảm khó chịu, nhưng đến mức mất lý trí.”
kìm mà bật thốt lên:
“ lúc đó, chủ động giữ lấy .”
“ , chủ động giữ lấy em.”
“Vậy bây giờ, em hiểu ?”
“Là rung động .”
“Là thể kiềm chế .”
“Là tham lam nhắm em .”
“Và cũng là sắp đặt tất cả.”
Ánh mắt Phó Chiêu vô cùng nghiêm túc, thẳng :
“Vậy nên , cũng sẽ là hỏi em .”
“Lâm Âm, em đồng ý cho một danh phận ?”
20
bước , môi chút đau nhức.
Nhớ khi ngoài, Phó Chiêu thở dốc đến mức thể bình , còn cả ánh mắt đầy ai oán khi rời , đột nhiên thấy buồn .
ngờ, bước va Dư Hạc.
định giả vờ thấy, nhưng khi lướt qua , cổ tay giữ c.h.ặ.t.
Sau ngần năm, cuối cùng cũng thể bình thản mà buông bỏ.
“Làm ơn tránh xa một chút ? Không ai cũng sở thích yêu mùi hôi thối như Lục Dao .”
Chỉ một động tác bịt mũi đơn giản, cũng đủ để tổn thương lòng tự trọng mong manh của Dư Hạc.
nhanh ch.óng tìm lý do, lấy vẻ tự tin.
Giọng điệu đầy ngạo mạn:
“Đừng giả vờ nữa, em vẫn quên . Nếu , em chẳng tốn nhiều tiền như để tìm chọc tức .”
như một tên ngốc:
“Chọc tức ?”
Dư Hạc tỏ đắc ý, như thể thừa nhận điều gì đó:
“Nếu thì ? Một Alpha cấp S thích một Beta ?”
nhạt một tiếng, nhưng trong mắt , đó là sự lúng túng khi vạch trần lời dối.
Trên khuôn mặt là vẻ si tình khiến buồn nôn:
“Âm Âm, chúng . Lúc đó chỉ vì pheromone tác động nên mới nhất thời kích động. từng yêu Lục Dao, em tin , bao năm qua ở bên cô , nhớ đến vẫn luôn là em.”
Nói xong, mong chờ thấy cảm động.
chỉ thấy thản nhiên lấy điện thoại , giơ lên mặt:
“Nghe rõ chứ? Mau đến kéo hộ đống đậu hũ thối nhà cô .”
Giọng thét ch.ói tai của Lục Dao vang lên từ đầu dây bên , đó cô xuất hiện ngay phía Dư Hạc.
Ngay cửa nhà vệ sinh, cặp đôi còn khoe khoang chuyện kết hôn giờ lao cấu xé .
Lục Dao đầy căm hận, móng tay sắc nhọn cào rách mặt :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/duoc-anh-giu-lai-roi/chuong-4.html.]
“ mà! Anh từng quên con nhỏ đó! Khi đó là chủ động hôn , còn giả vờ vô tội cái gì!”
Dư Hạc cũng chịu lép vế, thẳng tay tát cô một cái:
“Cô thì lắm ? Khi còn đang hẹn hò với cô , chẳng chính cô gửi cho mấy tấm ảnh ám ? Cô quyến rũ , mới phạm sai lầm!”
21
Chuyện của Lục Dao và Dư Hạc ầm ĩ đến mức lên cả tin tức xã hội.
Thậm chí quen họ còn tiết lộ thêm tin tức.
Lúc mới , ngay cả trong giới AO, họ cũng là đối tượng chán ghét.
Không trách , suốt ngày bám lấy nhóm lớp để tìm kiếm sự tự tin.
cảm khái một lúc.
nhanh, bắt đầu lo lắng.
quên lý do ban đầu khiến Phó Chiêu tìm đến .
Là để khiến kẻ thù trong bóng tối mất cảnh giác, lộ sơ hở.
Lúc đầu, tự tưởng tượng là một chủ đáng thương gia đình yêu thương.
Kết quả, mới gặp cha đầu, quà nhận đến mức tay mềm nhũn, mà vẫn thấy bất cứ đứa con riêng nào xuất hiện.
Chỉ cần mức độ coi trọng con dâu của cha cũng đủ , vị trí của Phó Chiêu trong lòng họ quan trọng đến mức nào.
chút buồn bực.
Quyết định hỏi thẳng .
Lúc , đang ở trong bếp nấu mì cho .
Một bộ đồ ngủ, mặc quần, mặc áo.
Tiết kiệm, lãng phí.
Quan trọng nhất là—dễ cởi, tiện lợi.
Cảm nhận đang bò lưng , Phó Chiêu thậm chí còn giật .
Chỉ tiện tay vỗ nhẹ lên eo , giọng điệu đầy cưng chiều:
“Trong bếp nhiều khói, đợi một lát nhé.”
chẳng thèm lời, c.ắ.n nhẹ lên tuyến thể của :
“Sao em cứ cảm thấy, còn một nhiệm vụ quan trọng thành nhỉ?”
22
Phó Chiêu c.ắ.n đến mức khẽ rên một tiếng, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh:
“Có ? Anh nhớ nữa.”
Dù đầu , vẫn nhạy bén nhận sự chột trong giọng .
lúc mì cũng chín, tắt bếp.
Kéo thắt lưng quần , dẫn khỏi bếp:
“Anh còn giấu em chuyện gì đúng ?”
Phó Chiêu né tránh ánh mắt , giọng chút khàn khàn:
“Đừng trêu nữa, mì sắp nở hết . Ăn xong ?”
“Không , em thích ăn mì nở.”
“Nên… chắc chắn định thành thật khai báo ngay bây giờ?”
bộ cứng rắn, ý định nhượng bộ.
Động chạm đến chuyện ăn uống của , Phó Chiêu đành chịu thua, chủ động đầu hàng.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy , vành tai đỏ bừng:
“Em hứa với , .”
nghiêm túc gật đầu, nhưng trong lòng sẵn .
Cười , ai mà nhịn nổi chứ?
Cũng giống như phát hiện chân bình thường, cây gậy chống chỉ là đạo cụ để giả vờ trầm , suốt cả một tuần.
Hay như cái danh xưng “chồng ơi” và “” mà từng cố tình trêu , cũng chơi đùa suốt một thời gian dài.
Khiến bên ngoài còn đồn ầm lên rằng quá, đến mức Phó Chiêu chịu nổi nữa.
Lúc đó, chúng mới chính thức bên , Phó Chiêu vẫn còn trong giai đoạn lo lo mất.
Tin đồn lan đến tai , thậm chí còn hỏi thẳng xem hai chúng chia tay .
Anh chẳng gì cả.
Chỉ là hôm đó, hệ thống thông gió trong văn phòng mở suốt một ngày.
Đến khi tan , chính là ôm ngoài.
23
Rất mất mặt.
là kiểu dễ quên nỗi đau, chỉ nhớ đến chuyện ăn uống.
Tất cả thú vui xa đè nén từ nhỏ đều trút lên Phó Chiêu.
Anh nhận lời đảm bảo từ , nhưng vẫn do dự.
Giọng khi thừa nhận sự thật nhỏ:
“Lúc đó sợ dọa em sợ nên… tìm bừa một cái cớ.”
Lúc , mới nhớ tình cảnh khi đó.
Giọng điệu trêu chọc, đầu ngón tay vẽ vòng tròn l.ồ.ng n.g.ự.c :
“Hóa lúc đó để mắt đến em ? Phó , là em lúc hiểu chuyện, ẩn ý của .”
Phó Chiêu trêu đến mức nhịp thở hỗn loạn.
vẫn cố gắng kiềm chế, giữ c.h.ặ.t lấy tay :
“Đừng loạn, còn ăn mì.”
phớt lờ, ánh mắt đầy vẻ quyến rũ:
“Được thôi, em nhớ là còn một yêu cầu đưa .”
“Hay là… chồng ơi, đút cho em ăn mì ?”
Ánh mắt Phó Chiêu ngày càng sâu, cảm thấy , đang định thu lời , giả vờ như chuyện gì xảy .
Thì hệ thống cảnh báo pheromone trong nhà nữa vang lên.
C.h.ế.t , trêu quá đà.
Quên mất kỳ mẫn cảm tháng của Phó Chiêu còn đến.
Từ khi và bên , trong nhà từng bổ sung thêm t.h.u.ố.c ức chế.
nuốt nước bọt, chút sợ hãi, rụt :
“Anh… nhịn chút , yên đó, em gọi bác sĩ.”
bấm gọi, cuộc gọi liền cúp máy.
Phó Chiêu ôm c.h.ặ.t từ phía , cơ thể nóng rực, nhưng giọng điệu vẫn vô cùng bình tĩnh:
“Không đút cho em ăn ?”
“Ngoan nào, ăn no thì lát nữa em còn sức .”
…
Đến ngày thứ năm của kỳ mẫn cảm, nghiến răng, c.ắ.n nát miếng dâu tây trong miệng.
Nghĩ đến khung cảnh bừa bộn bàn ăn lúc đó, cả đời ăn mì nữa.