Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:07
Lượt xem: 26

 

 

Mùa đông năm 1969, trời lạnh thấu xương, cô gái giường cái lạnh tỉnh giấc, cô cố hết sức mở to mắt, đầu óc ong ong, hồi lâu vẫn nhận thức xảy chuyện gì, nhúc nhích thể cứng đờ, chậm rãi dậy, vẻ mặt nghi hoặc đầu quan sát bốn phía. Cô nhớ rõ bản hẳn là c.h.ế.t .

Cách chỗ cô xa là một cái cửa sổ lủng lỗ chỗ, bên ngoài một lớp tuyết trắng thật dày bao trùm, ánh sáng trắng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ chiếu phòng, thể thấy rõ ràng nền nhà gồ ghề lồi lõm và mấy vết nứt vách tường. Kim Tú Châu nhíu mày, căn nhà trông còn tồi tàn hơn căn nhà cô sống hồi nhỏ.

Cô giơ tay xoa xoa cái trán đau nhức, đột nhiên thấy bên cạnh truyền đến tiếng hít thở, động tác nhất thời dừng , đang chuẩn tìm hướng phát tiếng động, đầu cô đau như thể muôn vàn cái kim nhỏ đ.â.m , vô hình ảnh xa lạ lập tức ùa trong đầu cô.

Qua một hồi lâu đau đớn mới qua , cô hít một thật sâu định tâm trí, đó dường như nhớ , đầu về phía bên cạnh, vẻ mặt trở nên trầm tư, đàn ông đưa lưng về phía cô giường, chiếc chăn mỏng đắp hờbên hông, lộ tấm lưng rắn chắc mạnh mẽ. Suy nghĩ trong đầu Kim Tú Châu đấu tranh một nữa, cô quan sát cảnh tượng chung quanh, cuối cùng c.ắ.n răng một cái, tựa như đưa quyết định, run rẩy đưa tay kéo chăn xuống một nữa, nhắm c.h.ặ.t mắt .

Sáng sớm, trời sáng, một cô gái trẻ mặc chiếc áo khoác màu xanh lam giặt nhiều tới bạc phếch bưng một chậu nước ấm tới gần căn phòng nhỏ, khi gõ cửa cô nàng còn cố ý dừng vuốt vuốt mái tóc tết đuôi sam, thấy sợi tóc nào rối, lúc mới yên tâm gõ cửa, mặt màycòn cố ý lộ nụ cườithẹn thùng.

Cô gái gõ cửahai , bên trong hề tiếng gì đáp , cô tưởng tiếng gõ cửa quá nhỏ, bèn gõ mạnh hơn hai cái, đợi một hồi, trong phòng vẫn thấy động tĩnh gì. Cũng cô nàng nghĩ tới điều gì, ánh mắt đảo quanh, đó đầu một vòng quanh sân, thấy ai mới lét lút kề mặt khe cửa trộm bên trong, tầm mơ hồ, cô nàng bèn khẽ đẩy một cái, mới đẩy nhẹ, cửa phòng mở , đó cô nàng liền thấy giường một nam một nữ ôm vô cùngthân mật ngủ chung.

Người đàn ông đối diện với tầm mắt cô gái, hai mắt nhắm nghiền, khuôn mặt cương nghị, sống mũi cao, môi mỏng mím, cho dù đang ngủ nhưng vẫn tỏa khí thế khiến khác dám tới gần, phụ nữ đang ngủ dán sát trong l.ồ.ng n.g.ự.c , chỉ lộ một nửa gương mặt cùng mái tóc đen nhánh. Phó Mỹ Vân chỉ cần liếc mắt một cái là nhận , tức khắc lông tơ cả dựng cả lên, cô nàng quăng thẳng chậu nước trong tay , hét lên một tiếng the thé vọt tới, “Kim Tú Châu, ả tiện nhân , tôiliều mạng với chị——”

Tiếng thét vang vọng bộ sân, kinh động hai vợ chồng già đang nấu cơm trong bếp, vội vàng chạy xem, “Sáng sớm tinh mơ la hét cái gì, nhà còn đang khách đấy.”

Hai vợ chồng ngủ ở phòng nhỏ bên cạnh cũng đ.á.n.h thức, hùng hùng hổ hổ chạy mở cửa, “Sáng sớm ngày ngủ còn hét cái giống gì?”

Người phụ nữ còn nhéo mạnh eo đàn ông, vô cùng oán giận mà : “Nào nhà ai cô em chồng lớn tuổi như còn gả chồng, ngày nào cũng như ngày nào nổi điên lên chứ.”

Người đàn ông còn kịp phản bác, thấy lớn tiếng gọi, “Thằng cả, mau đây đ.á.n.h c.h.ế.t con tiện nhân , mà xem chuyện mà nó đây .”

Anh nhíu c.h.ặ.t mày, nhưng vẫn xỏ giày sang phòng nhỏ bên cạnh, mới bước thấy ba phụ nữ trong phòng đang đ.á.n.h loạn xà ngầu cả lên, đúng và em gái sức vung tay đ.á.n.h Kim Tú Châu giường, mà Kim Tú Châu thì ôm chăn cuống cuồng trốn về phía , ở giữa cách vai trần của một đàn ông, cũng chính là Giang Minh Xuyên chiến hữu của em trai ngày hôm qua tới nhà khách.

Giang Minh Xuyên quần còn mặc t.ử tế, dường như là vội vàng tròng lên, khóa quần cũng kéo. Với tình hình , sáng suốt thấy chuyện gì xảy . Sắc mặt khó coi, cứng đờ ở giường, sang Kim Tú Châu túm tóc, đen mặt duỗi tay ngăn , cái ngăn k*ch th*ch hai con , chuyển tay sang cào , trong nháy mắt mặt vài vệt đỏ, còn xước da…

Cuối cùng vẫn là ông cụ ngoài cửa nổi nữa, hét lớn một tiếng “Đủ !”

Tiếng quát lớn mấy trong phòng giật , ông cụ trầm mặt đầu với con trai: “Gọi nhà thông gia tới.”

Trong phòng bà cụ tức giận c.h.ử.i um lên, “Thông gia cái gì mà thông gia, bà đây cái ngữ thông gia , xem dạy cái giống gì.”

Kim Tú Châu xoa xoa da đầu kéo đau, cúi đầu một lời. Trải qua trận đại chiến , cô tỉnh táo , nhận bản mượn xác hồn, sống trong xác của một phụ nữ trùng họ trùng tên.

Ngày hôm qua nửa đêm cô tỉnh dậy một , hóa là cô nàng “Kim Tú Châu” lén chồng tính toán gả khuê nữ cho đàn ông , nên ý tưởng khác, cô nàng suy tính đơn giản, dựa mà cô em chồng gả cho như , sống những ngày tháng , ở nhà cao cửa rộng trong thành phố? Mà bản chỉ thể ở nông thôn chịu khổ chịu mắng.

Giờ chồng cô c.h.ế.t, cô con trai, về chỉ còn những ngày tháng khổ cực đang chờ cô, càng nghĩ càng thống hận, cô liền dứt khoát rời giường nấu cho đàn ông một bát t.h.u.ố.c hạ sốt, t.h.u.ố.c lão trung y trong thôn kê, dạo gần đây con gái cô ho sốt, uống t.h.u.ố.c khỏe lên nhiều, chỉ điều phản ứng phụ là uống xong dễ gây buồn ngủ.

Người đàn ông buổi chiều ngày hôm qua bộ mười mấy km tới, buổi tối khi ăn cơm, ông cụ lấy rượu quý, còn đang sốt thể uống, lúc đó cô nàng “Kim Tú Châu” thấy, mới nghĩ biện pháp .

Về phần Kim Tú Châu hiện tại, cô sớm quen với cuộc sống phú quý ở Hầu phủ, nào còn nguyện ý ở nơi thâm sơn cùng cốc nghèo xác xơ ? Dứt khoát hoặc là , nếu đến nơi đến chốn, cô tiến hành kế hoạch tới cùng.

Hai vợ chồng nhà họ Kim tới đây nhanh, cùng còn con gái cả và con gái thứ hai buổi sáng tới nhà chúc Tết, bởi vì là chuyện , nên hai con rể gọi tới cùng.

Mẹ Kim cửa xông thẳng đ.á.n.h Kim Tú Châu, mắng cô là cái ngữ hổ, thể chuyện mất mặt như . Kim Tú Châu mặc xong quần áo, đang ở cửa nhà chính, thấy bà trừng mắt xông thẳng tới, bèn trốn ngay phía ghế Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên nghiêm chỉnh, hai tay nắm c.h.ặ.t gắng khắc chế cơn giận của .

Từ nhỏ đến lớn gặp qua vô ngăn trở, nhưng khi nào đào một cái hố mà chui như hiện giờ. Nhìn thấy động tác của Kim Tú Châu, mím c.h.ặ.t môi, ngẩng đầu phụ nữ trung niên đang xông tới. Ánh mắt lạnh như băng, cho câu c.h.ử.i của Kim nghẹn trong họng phát , cuối cùng chỉ hung hăng trừng mắt Kim Tú Châu.

Cho dù giận tới mức nào, hai gia đình lúc cũng dám to chuyện, nhà họ Phó còn dựa sự hy sinh của con trai thứ hai mà nở mày nở mặt, nếu để cho khác việc , truyền thành phiên bản gì, ở nông thôn mấy mụ lê đôi mách thể trắng thành đen, huống chi việc cũng “trắng”. Nhà họ Phó còn cháu trai, nhà họ Kim cũng còn con trai nhỏ, tới mấy năm nữa là cưới vợ, gây chuyện lớn quá đề với nhà khác cũng khó.

Nghĩ đến đây, hai nhà cùng bắt đầu bàn bạc, tuy thể to chuyện nhưng cũng thể nào cho qua, nhà họ Phó nhà họ Kim trả hai trăm tệ lúc sính lễ, nhà Kim chịu, con gái nhà ở nhà ngoan hiền, đến nhà mấy xảy chuyện như , tại gia phong nhà mấy gì ảnh hưởng tới con gái nhà họ……

kết quả là hai bên chỉ trích đối phương, bên nào chịu đưa tiền.

Ồn ào một hồi, phụ nữ hai nhà trực tiếp động tay động chân, vốn cho rằng hai con nhà họ Phó hung hãn lắm , ngờ rằng ba con nhà họ Kim còn hơn một bậc, đè thẳng hai con nhà họ Phó xuống đất mà cấu véo, hai cha con nhà họ Phó thì gầy như que củi, sợ c.h.ế.t tránh sang một bên kêu gọi họ dừng tay, còn con dâu thì mặc kệ, còn che miệng lén .

Nhà chính loạn như cào cào. Cuối cùng vẫn là Giang Minh Xuyên ở trong một góc , lấy hai trăm đồng giải quyết việc , mỗi nhà một trăm.

Hai nhà ngừng nghỉ trong chốc lát, đó vì chuyện phủi sạch quan hệ với Kim Tú Châu mà rùm beng lên, nhà họ Kim gia con gái gả chồng như bát nước đổ , hiện giờ còn là nhà bọn họ, nhà họ Phó cũng nhận, Kim Tú Châu hổ như , ai đứa con cô sinh cháu gái nhà bọn họ , giờ còn hòng ở nhà họ ăn uống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-1.html.]

Giang Minh Xuyên nổi nữa, lạnh mặt ngắt lời bọn họ, “ sẽ cưới cô .”

Kim Tú Châu bên cạnh xem, một mựcnhư thể chuyện liên quan gì tới , tới khi lời , mới chút xúc động mà về phía đàn ông, cô vốn vẫn còn đang rầu thế nào để ăn vạ , ngờ rằng chịu trách nhiệm, kỳ thật tối hôm qua bọn họ cũng hề xảy chuyện gì, cô nàng “Kim Tú Châu” và cô tính kế.

Những chuyện đó Kim Tú Châu cũng , cô thấy trong phòng truyền tiếng , là con gái dậy, cũng là huyết mạch tương liên là vì lý do khác, cô để ý tới chuyện khác nữa mà về thẳng phòng

Từ khi chồng “Kim Tú Châu” mất nửa năm , cô và con gái đuổi tới gian phòng nhỏ ở hướng Bắc , phòng nhỏ ẩm ướt âm u, phòng vốn là của Phó Mỹ Vân ở, Giang Minh Xuyên tới thăm, mới nhường cho ở.

Trong nhà tiền sửa chữa phòng ốc gì cũng đều do chồng “Kim Tú Châu” bỏ . Nói thì “Kim Tú Châu” đích thực là khổ, hai chị, còn một em trai, cô ở giữakhông yêu thương, vốn tưởng rằng gả cho một đàn ông bản lĩnh, nào đối phương hàng năm biền biệt, chồng thì hiền, cô em chồng thì lành, còn thêm bà chị dâuthích đ.â.m thóc chọc gạo, ngày qua ngày đều trải qua nước sôi lửa bỏng.

Kim Tú Châu lóng ngóng bế con gái lên dỗ dành, cô bé nhẹ, gương mặt gầy gò vàng vọt, thấy , cô bé rầm rì mấy tiếng, mệt mỏi nhắm hai mắt , cô sờ sờ đầu con gái, dường như sốt nhẹ. Cô bé chăm sóc , so với những tiểu chủ t.ử của Hầu phủ, quả thực một trời một đất.

Cô đau lòng chạm làn da nứt nẻ mặt con gái, đang chuẩn buông con xuống để cô bé ngủ tiếp thì thấy phòng, đầu , là chị hai của cô nàng “Kim Tú Châu” .

Chị hai Kim Ngọc Châu chút ghen ghét cô, chị vốn tới hỏi thăm về Giang Minh Xuyên, nào mở miệng nhịn khịa một câu: “Cô cũng coi như là , gặp cái bánh nhân trời rơi xuống, chị ý tứ của chồng cô, gã chức tước cũng cao, về thể ăn sung mặc sướng .”

Nói tới đây chị chút cam lòng, thể nào ngờ em ba luôn chỉ cắm đầu việc thể gả như , kỳ thật lúc chị cũng do dự, nhà họ Phó vốn dĩ hỏi cưới chị , nhưng chị cũng tính toán, phong thanh nhà họ Phó dễ ở chung, mới với gả em gái qua , dù gì thì sính lễ nhà họ Phó mang tới thật sự nhiều, nhất định nỡ từ chối.

Chị cũng từng thấy hối hận, dù gì thì từ khi em ba gả qua vẫn luôn sống , nhưng nào còn một ngày như , Phó Kiến Quốc thể nào so sánh với đàn ông , tới diện mạo, chỉ tới cách xử lý việc phóng khoáng đường hoàng, cách nào so với .

mà, chuyện hôm nay cô sự quả thật chút khó coi, chỉ sợ trong lòng ôm hận, đừng ngoài miệng lời dễ , thật sự cưới cô chỉ sợ khó, chúng cũng , đến lúc đó chạy mất chẳng là phiền phức lớn , nên ý chị là, vẫn nên ở nhà họ Phóthì hơn, dù gì Tiểu Yến cũng là họ Phó.”

Được , Kim Tú Châu chị hai ý định gì, e là chỉ mong cô sống . Cô sống nhiều năm trong nội trạch, trong phủ chủ t.ử chuyện lúc nào cũng quanh co vòng vèo, cách trắng như để biểu lộ tâm tư thật đúng là hiếm thấy.

Kim Tú Châu cũng quen chị , khẽ một tiếng, “Chị hai đúng là nhắc nhở em, giờ em sẽ thu dọn đồ đạc, khi nào em sẽ theo.”

Kim Ngọc Châu: “…” Chị ý .

Kim Tú Châu , Giang Minh Xuyên giải quyết xong chuyện chuẩn rời , và hai vợ chồng nhà họ Phó thương lượng xong xuôi, còn chuyện , năm ngày sẽ đến đón con Kim Tú Châu.

Hai vợ chồng già nhà họ Phó cũng vui vẻ gì cho cam, nhưng con dâu cả vui, rốt cuộc Giang Minh Xuyên chi nhiều, đưa nốt ba mươi đồng còn sót vàphiếu gạo năm cân , dù chỉ ở thêm cónăm ngày, cũng cần tiêu pha gì. Nào khi Giang Minh Xuyên cửa, Kim Tú Châu ôm theo con gái, tay còn khoác một cái bọc nhỏ vội vàng theo lưng .

Giang Minh Xuyên nhíu mày, nên dùng tâm thái gì đối đãi với cô, hít một thật sâu, cũng cô, đôi mắt dừng ở ngọn cây cách đó xa, giải thích qua loa: “Cô cứ ở nhà, mấy ngày nữa tới đón cô, còn chuyện .”

Kim Tú Châu cúi đầu, đúng kiểu nàng dâu ngoan ngoãn, nhưng giọng rõ ràng: “Chị hai bảo theo sát , chị chúng cũng , chạy mất cũng cách nào tìm.”

Trùng hợp , Kim Ngọc Châu đang đứngbên cạnh xem kịch vui, thấylời , nụ mặt cứng đờ. Giang Minh Xuyên đưa mắt chị , tuy rằng lời nào, nhưng ánh mắt phần lạnh lùng. Những chuyện xảy cho , dù là nhà họ Phó nhà họ Kim, đều là hạng lành gì. Anh cũng bản hố , nhưng nhắm mắt ngơ .

Giang Minh Xuyên nghĩ một chút : “ sẽ giữ lời, năm ngày sẽ tới, dẫn theo cô tiện, hơn nữa đứa bé còn nhỏ.” Nói xong cô một cái, cho rằng cô hiểu ý , bèn xoay bước nhanh rời .

Nào mới vài bước thấy đằng truyền đến tiếng bước chân, dừng đằng , đối phương cũng ôm con dừng , chỉ điều mà thôi.

“…”

Kim Tú Châu cúi đầu con gái trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trong lòng nghĩ, nguyên nhân chính là vì con gái nên cô mới một tấc cũng rời theo, ai năm ngày sẽ phát sinh chuyện gì. Cô bao giờ tin lời hứa của đàn ông, cô chỉ tin chính .

Cũng sự kiên trì của Kim Tú Châu , Giang Minh Xuyên cũng gì. Hai một một rời , một đoạn xa, Giang Minh Xuyên dừng , ôm lấy bé gái đang ngủ say trong l.ồ.ng n.g.ự.cKim Tú Châu.

Mẹ Kim bóng dáng hai , sang bên cạnh hứ một cái, “Rốt cuộc con bé đó sống sung sướng.”

Kim Ngọc Châu lời nào.

Giờ khắc , chị hối hận xanh cả ruột, chị đột nhiên ý thức em gái mà

luôn luôn xem thường dường như tìm một đàn ông thật ưu tú.

*

Chú thích thêm của chuyển ngữ:

Trung Quốc thành lập nước ngày 1/10/1949, bối cảnh truyện là 20 năm ngày lập nước. Cuộc chiến tranh nhắc tới ở các chương là cuộc chiến giành độc lập của Trung Quốc trong những năm đó. Trong thòi kỳ kiến quốc, Trung Quốc áp dụng khá nhiều chính sách mà Việt Nam cũng áp dụng trong thời kỳ bao cấp, trong đó một chính sách cơ bản như thành lập hợp tác xã, tính công điểm, chia đều lương thực thu hoạch theo công điểm, tụ do kinh doanh, vật phẩm do nhà nước phân phối… Muốn mua hàng ngoài tiền cần tem phiếu như phiếu thịt, phiếu dầu, phiếu gạo, phiếu tivi….

 

 

Loading...