Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:22
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Những ngày kế tiếp, Kim Tú Châu càng bận rộn. Buổi sáng tới nhà ăn, xong công việc thì về nghiên cứu món ăn mới, buổi chiều ngủ một giấc, đó bài tập ôn bài, buổi tối học và tới nhà ăn chuẩn nguyên liệu nấu ăn ngày hôm .

Bận rộn như nhưng ngày nghỉ, còn mệt mỏi hơn so với lúc cô quản lý tiểu viện ở Hầu phủ và ăn ngoài, khi đó cô chỉ cần mở miệng, thuộc hạ sẽ xử lý việc cho cô.

Tuy rằng mệt nhưng Kim Tú Châu cũng lười biếng, mỗi ngày đều tận lực nghĩ món ăn mới, nhiều món cô từng ăn, nhiều món thì cô và con gái cùng nghĩ . Buổi chiều bài tập, ngoại trừ bài hai cô giáo cho, cô còn chép bài khoá và học thuộc lòng.

Bút máy của Giang Minh Xuyên cô dùng thuận tay, thể kiểu chữ Khải nhỏ , loại b.út ngòi giống đầu b.út lông, nhưng cũng tạm chấp nhận .

So với chữ như gà bới của Giang Minh Xuyên, chữ của Kim Tú Châu quả thực đạt cấp bậc đại sư.

Chữ của Giang Minh Xuyên để riêng trông còn tạm, nhưng đặt cạnh chữ cô thì thật sự . Không đến chữ to chữ bé mà còn thẳng hàng thẳng lối. Kim Tú Châu cũng chẳng , trong lòng ghét bỏ thôi.

Cũng Kim Tú Châu tác động mà Giang Minh Xuyên và Hạ Nham đều trở nên sốt sắng, hai cha con rảnh là lấy giấy b.út luyện chữ, dùng chữ của Kim Tú Châu bảng chữ mẫu, lấy báo cũ tập .

Hai cha con xong Kim Tú Châu sẽ sửa cho bọn họ, tiến bộ sẽ tuyên dương.

Sau khi học hai tuần, lớp xoá nạn mù chữ chỉ còn hơn phân nửa so với ban đầu, khi đó nhiều ép tới, phòng học lúc đủ chỗ giờ trở nên thưa thớt.

Kim Tú Châu vẫn thường tới sớm, cô thật sự hiểu nổi mấy bà chị nghĩ gì nữa. Ở triều Đại Cảnh chỉ bé trai mới thể tới học đường, lễ bái sư và học phí gần như tốn trọn nửa năm tiền kiếm của một gia đình bình thường, kể tới giấy b.út mực và những thứ khác. Hồi đó gia đình bán cô và chị hai , một phần là vì trong nhà quá nghèo, một phần cũng vì cho em trai học.

Cô thật sự thích thế giới , tuy rằng nghèo khổ, nhưng trẻ con bình thường học là thể , con gái cũng thể học.

Kim Tú Châu cầm vở ôn tập bài học ngày hôm qua, con gái ngoan ngoãn đùi cô, cũng ồn ào, tự chơi chú hổ bông trong tay.

Đây là thú bông đầu tiên Kim Tú Châu cho cô bé, đó thấy cô bé thích, thêm ch.ó con và mèo con, nhưng Phó Yến Yến vẫn thích nhất chú hổ bông .

Cô mới xuống lâu, Tiền Ngọc Phượng cùng một chị trông khá là quen mắt xị mặt bước . Người Kim Tú Châu cũng , tên là Lý Quế Lan, chơi khá với Tiền Ngọc Phượng, mấy ngày nay Tiền Ngọc Phượng sang nhà chị trốn học.

Nhìn thấy Kim Tú Châu ở bàn đầu tiên, hai mang vẻ mặt mệt mỏi đến phịch xuống bên trái Kim Tú Châu, đó thở dài thườn thượt.

Kim Tú Châu tò mò đầu hai , hỏi: “Hôm nay tới?”

Tiền Ngọc Phượng bất đắc dĩ xua xua tay, “Đừng nữa, cái thằng nhóc Tiểu Quân c.h.ế.t tiệt mách bà nội nó, chị ngày nào cũng trốn học, chồng chị chạy đến nhà chị bắt quả tang, ép tụi chị học.”

Nói xong tức giận: “Em xem, chị lớn tuổi như còn học mấy thứ gì? Bao nhiêu năm nay học ? Cũng Đại Nha lóc đòi học?” Dù thì chị cũng thích tí nào.

Lý Quế Lan bên cạnh Tiền Ngọc Phượng cũng thở dài, “Hôm nay thật xui xẻo, chúng đang buôn chuyện hăng say.”

thế.”

Tiền Ngọc Phượng gật đầu, nghĩ tới chuyện gì, đột nhiên xoay đầu thì thào với Kim Tú Châu: “Em chuyện Tiểu Nham bắt nạt là ai ?”

Kim Tú Châu vốn dĩ để ý tới chị , thấy , theo bản năng xoay đầu về phía chị , “Ai ?”

Lúc cảm thấy vấn đề, chuyện cô việc ở nhà ăn, chuyện Tiểu Nham nhận nuôi chỉ nhóm mấy vợ lính , thằng bé tên Chu Quốc Văn là con của trong đội sản xuất, nhất định là ai với nó điều gì.

Phó Yến Yến đùi Kim Tú Châu cũng xoay đầu về phía Tiền Ngọc Phượng. Một lớn một nhỏ mặt mày tương tự , ngay cả thần thái cũng giống hệt, ánh mắt mang theo vài phần khó chịu và tức giận.

Tiền Ngọc Phượng chút buồn , cảm thấy dáng vẻ bà cụ non của đứa trẻ thú vị.

Chị thì thào : “Còn thể là ai? Con mụ Lưu Hồng Nguyệt đó chứ ai, em mới đến đây tới nhà đoàn trưởng Nghiêm ăn cơm, bắt nạt, em hỏi chị đó là ai, là cô đó, còn nhớ ?”

Tiền Ngọc Phượng đến đó Kim Tú Châu là ai, điều cô thấy khó hiểu, “Không chuyện qua ?”

Uông Linh vợ đoàn trưởng Nghiêm thích cô. Khoảng thời gian cô bảo Giang Minh Xuyên mang chút điểm tâm cho đoàn trưởng Nghiêm, đó Uông Linh sai con trai mang đến nhà bọn bọn bốn quả trứng vịt muối, còn khen điểm tâm ăn ngon, mấy ngày hai nhà tặng qua ít đồ.

Lý Quế Lan nhịn xen , “Qua cái gì mà qua? Hai chuyện khác đấy, mặc kệ ai việc ở nhà ăn, trong lòng cô đều sẽ phục.”

“Con mà, là kiểu mắt ai hơn cả. Lúc em gái Lưu ở bên cạnh nhà cô , mới mua một chiếc xe đạp nên ngày nào cũng bới móc kiếm chuyện. Lúc thì trẻ con nhà em ồn ào ngủ , khi thì nấu cơm khói bay sang nhà cô … Chả chồng cô chịu ? Buổi tối ngủ chung một giường chả lẽ cũng sợ chật? Ha ha ha.” Nói xong che miệng xa.

Tiền Ngọc Phượng cũng gian xảo.

Phó Yến Yến đùi Kim Tú Châu thấy thì cạn lời, cảm thấy mấy cũng thật chẳng coi ai gì, còn trẻ con ở đây đó.

Chỉ Kim Tú Châu nhíu mày, “Vậy dễ ở chung .”

Nếu là hai nhà mâu thuẫn thì còn thể nghĩ cách hóa giải, nhưng chuyện ghen tị xoi mói sẽ khi nào giở trò.

Cô tò mò hỏi một câu, “Chồng chị thế nào?”

Tiền Ngọc Phượng lắc đầu, “Không , chị cũng chỉ gặp doanh trưởng Thích vài .”

Ba đều im lặng, nào bà chị bên Kim Tú Châu đột nhiên thò đầu sang nhỏ giọng : “Doanh trưởng Thích mấy cô Thích Mẫn ? Chị đấy.”

Nghe thấy , ba lớn một nhỏ đồng thời đầu sang.

Người phụ nữ tết tóc hai bên, mặt tròn mắt to, điều da đen, khi khoe hàm răng trắng. Chị nhỏ giọng lén lút : “Chồng cô lúc lừa kết hôn đấy.”

Kim Tú Châu tức khắc trợn tròn mắt, kinh ngạc về phía chị . Tiền Ngọc Phượng thì gấp chờ nổi hỏi: “Chuyện như thế nào?”

Chị hài lòng với phản ứng của , lúc mới tiếp: “Chồng cô lúc xem mắt với em họ cô , cô bé đó xinh thông minh, còn học hết cấp ba, nào khi kết hôn đổi thành cô . Nhà trai vẫn chẳng gì, ngày hôm đấy phát hiện đổi , nhưng nhà gái nhùng nhằng chịu. Nhà trai mời tới nhiều bạn bè thích như cũng sợ chê , giữ thể diện nên cưới cô . Đừng lo chuyện chung giường chật, ngủ chung giường.” Nhìn dáng vẻ như thể chị chứng kiến hết thảy chuyện đó .

Kim Tú Châu kinh ngạc thôi, đầu tiên cô chuyện như .

Lý Quế Lan cũng kinh ngạc, tò mò hỏi thêm một câu, “Sao chị ?”

Chị đắc ý nhướng mày, “Sao , chồng chị với chồng cô thường xuyên ăn cơm cùng , chồng cô tự kể.”

Ba cùng tặc lưỡi, trong nhất thời trong lòng cảm nhận gì, chẳng ngờ bên trong còn duyên cớ như .

Tiền Ngọc Phượng còn hỏi thêm gì đó, cô giáo Trần lớp, chị sợ tới mức vội vàng thẳng .

Học xong hai tiết, Kim Tú Châu học thêm ít kiến thức mới. Vừa mới nghỉ giải lao, Tiền Ngọc Phượng và Lý Quế Lan vội vàng chuồn mất, Kim Tú Châu dắt con gái tìm Phương Mẫn còn bục giảng.

Phương Mẫn cũng đang chờ cô. Trước đó Kim Tú Châu Phương Mẫn ở nhà lách mà kiếm tiền, nhưng cụ thể kiếm tiền như thế nào thì Tiền Ngọc Phượng cũng , Kim Tú Châu đành uyển chuyển hỏi Phương Mẫn, thơ văn của cô . Phương Mẫn cũng từ chối, ngày hôm đợi cô.

Phương Mẫn lấy từ trong cặp hai tờ báo, “Bút danh Vong Ưu Quân đó là chị, nếu em thấy thích, chị mang cho em.”

Kim Tú Châu mỉm , “Cảm ơn chị.”

Phương Mẫn gật đầu, vẫy tay với cô về. Kim Tú Châu cẩn thận gấp tờ báo bỏ cặp sách.

Phó Yến Yến im lặng , cô bé cảm thấy Kim Tú Châu sức sống mãnh liệt vươn đến phía , như thể cô đang gắng hết sức bổ sung thiếu hụt của bản .

Phó Yến Yến ngăn suy nghĩ nếu đời cô bé gặp Kim Tú Châu hiện tại, cho dù mỗi ngày ép học tập thì chắc cũng sẽ cảm thấy quá mệt mỏi, bởi vì Kim Tú Châu còn nỗ lực hơn nhiều so với cô bé.

Giống như Hạ Nham, đời dường như chẳng lo học hành gì, đó vì thi trường quân đội mới liều mạng học tập. hiện giờ, mỗi ngày đều đều nghiêm túc bài tập học thuộc lòng, mỗi thi cử đều trong tốp đầu lớp.

Hai con cửa, thấy Hạ Nham chờ ở gần cửa. Giang Minh Xuyên ở nhà, mấy ngày nay dẫn binh ngoài huấn luyện.

Kim Tú Châu chắc cũng ngờ là sẽ tới đây, vội vẫy tay với .

Hạ Nham vội chạy đến gần, chủ động vươn tay dắt em gái. Phó Yến Yến nhẫn nhịn, nể mặt Kim Tú Châu nên hất .

Kim Tú Châu kể chuyện lúc ở lớp học cho , cuối cùng hỏi , “Con như thế nào?”

Hạ Nham suy nghĩ một lát, lắc đầu, đó do dự về phía và em gái.

Kim Tú Châu đối diện với ánh mắt trong trẻo của Hạ Nham, trong lòng mềm nhũn, kiềm chế ác niệm trong lòng, : “Chúng nên giống như họ, hãy là quân t.ử, lời , việc . Chúng một chính nhân quân t.ử, phẩm đức và phẩm hạnh , loại như thế chúng học theo.”

Hạ Nham ngây thơ mờ mịt gật đầu, lẽ hiểu ý Kim Tú Châu, đó là ném đá giấu tay như những , .

Phó Yến Yến bên cạnh Kim Tú Châu im lặng gì, đó thả lỏng bàn tay đang nắm tay Kim Tú Châu.

Buổi tối Phó Yến Yến ngủ cùng Kim Tú Châu. Khi về đến nhà giường, Phó Yến Yến thấy khó ngủ. Cuối cùng, cô bé cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Vì dạy con mềm lòng với bất kỳ ai, dạy trai quân t.ử?”

Khi những lời , dường như cô bé dùng hết bộ dũng khí và sức mạnh của .

Đời cũng , cô bé hiểu vì “Kim Tú Châu” luôn cố tình so sánh cô bé và khác? Hạ Nham từng những yêu cầu , đều khen thông minh tài giỏi với , còn cô bé thì chê ngốc c.h.ế.t.

“Kim Tú Châu” ép cô bé học hành, thi thì mắng cô bé vô dụng. Bà cũng chăm lo cho cô bé, thường ngày xin quần áo cũ của khác cho cô bé mặc, đó mắng cô bé , ghét bỏ cô bé mất mặt……

Kim Tú Châu ngạc nhiên, ngờ con gái sẽ hỏi cô câu . Cô mở to mắt về phía bóng nho nhỏ bên cạnh, duỗi tay xoa cái đầu nhỏ của cô bé, mỉm yêu thương : “Người thì nhỏ nhưng suy nghĩ trưởng thành phết.”

thẳng giấu giếm: “Thật lúc thế với con, lòng nghĩ chúng cũng cần ăn miếng trả miếng, để con đến trường cũng bêu chuyện nhà bọn họ, khiến bọn họ chịu cảnh như nhà . Thế nhưng trong phút chốc suy nghĩ xuất hiện cảm thấy thế , bởi vì con còn nhỏ, cuộc đời của con còn dài, cần thiết chú ý tới những chuyện lông gà vỏ tỏi , càng cần để tâm tới những chuyện thế . Hơn nữa một quân t.ử thì dễ hơn kẻ tiểu nhân, cuộc sống cũng nhẹ nhàng hơn.”

“Mẹ là hẹp hòi đến mức thù tất báo, nhưng tối nay đột nhiên cảm thấy ba con đúng, một thứ các con đừng nên học, các con sống mệt mỏi giống như .”

“Bây giờ dạy con thế , lúc dạy con thế khác, là do đó truyền hết bộ kinh nghiệm hữu dụng của sang cho con, như về con thể bớt nhiều đường vòng. chung quy con với giống , con cha yêu thương con, bất kể về con gặp chuyện gì thì và ba đều sẽ lá chắn cho con.”

ai che chở, cô chỉ thể dựa chính , cho nên đó con đường cô thể mới càng ngày càng hẹp.

Nói tới đây, giọng Kim Tú Châu chút bùi ngùi, nhưng thêm phần thư thái.

Phó Yến Yến hiểu ý cô lắm, nhưng cô bé Kim Tú Châu bất công. Không hiểu trong lòng cô bé thấy nhẹ nhõm.

Kim Tú Châu cúi đầu hôn trán cô bé, dịu dàng : “Mẹ bất công, ngủ .”

Khóe mắt Phó Yến Yến ươn ướt, ngoan ngoãn nhắm hai mắt . Cô bé nghĩ thầm, cuối cùng cũng chờ những lời .

——

Đã gần đến Tết Đoan Ngọ, nhà ăn nhiều đổi, thêm mấy món bánh ú và trứng vịt muối, Kim Tú Châu cũng cơ hội thi thố tài năng, mấy món như bánh đậu xanh, bánh phỉ thúy hoa sen, bánh hoa quế củ mài cùng với sữa đông chưng đường. Một bao nhiêu nên đó kéo thêm những khác cùng , cũng chẳng quan tâm học mất công thức .

Thấy Kim Tú Châu hào phóng như thế, mấy lính hậu cần khác đều cảm thấy cô tính, bình thường đều chừa nguyên liệu nấu ăn còn dư cho cô mang về, thậm chí lâu lâu còn cho cô cả món ăn dư.

Không thể tuy rằng công việc ở nhà ăn bận rộn, nhưng chất lượng thực phẩm của cả nhà họ đúng là cải thiện ít. Trong gần nửa năm, Hạ Nham cao lên trông thấy, dáng dấp con gái thì càng thêm đáng yêu, làn da trắng hồng, đôi mắt long lanh, ai cũng thấy giống như bé gái trong bức tranh Tết.

Kim Tú Châu thì khỏi , làn da trắng trẻo mịn màng. Người khác hỏi thì cô chỉ khăng khăng là do nước trong nhà bếp. Nghe nên nhiều chị vợ lính cũng thích dùng nước xông mặt khi nấu cơm, cuối cùng một chị cẩn thận bỏng, còn tìm tới cửa tính sổ.

Việc Giang Minh Xuyên , ôn tồn tiễn về, lúc trở thì lôi Kim Tú Châu thuyết giáo một chặp, bảo cô lung tung với ngoài.

Kim Tú Châu chột sờ sờ mũi.

Hôm nay Tết Đoan Ngọ, Kim Tú Châu bận việc buổi sáng xong thì mang một giỏ đồ ăn về nhà. Những thứ coi như là phần thưởng của nhân viên việc ở nhà ăn, mấy món bánh ú bánh ngọt, còn hai món bếp trưởng Trương .

Từ sáng sớm bếp trưởng Trương bận rộn, hôm nay lãnh đạo tới thị sát nên nhà bếp vô cùng náo nhiệt.

Hai con ăn. Về đến nhà, Hạ Nham đang ở băng ghế ngoài sân bài tập, thấy tiếng động ngẩng đầu, thấy hai con Kim Tú Châu, ánh mắt sáng lên.

Kim Tú Châu vẫy tay gọi , “Mau tới đây ăn.”

Mấy ngày nay Hạ Nham ăn ít bánh ú nhưng lúc gọi vẫn quăng b.út xuống lon ton chạy tới, chọn một cái bánh ú nhân táo đỏ mà thích ăn nhất.

Khi nhà Kim Tú Châu bỏ bánh ú bánh ngọt trong giỏ , đó trong bếp cầm thêm mấy cái đĩa chia. Ngoài bánh ú nhân thịt và bánh ú nhân táo đỏ sáng nay nhà ăn , bếp trưởng Trương còn tự bỏ tiền mua nguyên liệu bánh ú nấm trứng mặn và bánh ú nhân chân giò hun khói. Đây là món ăn ở quê của ông, khi lớn tuổi nhớ tới hương vị ngày xưa.

Bánh ú cũng nhiều, Kim Tú Châu đếm lượng xếp mỗi đĩa mấy cái, đó dặn dò hai đứa nhỏ, “Hai đứa mang đĩa sang nhà đoàn trưởng Nghiêm, rằng ba cháu chúc hai bác ngày Tết đoàn tụ xum vầy, tình nghĩa dài lâu, nhớ ?”

Thật nhất thì Kim Tú Châu nên tự đưa sang, nhưng đề phòng khác bàn tán, hai đứa nhỏ mang sang thì hợp lý hơn.

Hạ Nham đang ăn đầy mồm, gật đầu thật mạnh, đó cẩn thận bê đĩa cửa, Phó Yến Yến theo .

Kim Tú Châu tự bưng hai đĩa bánh ú khác sang hàng xóm. Nhà hàng xóm náo nhiệt hơn nhiều so với nhà bọn họ. Hôm nay trường học nghỉ, Ngô Tiểu Quân và Đại Nha đều ở nhà, thím Ngô là tương đối truyền thống, sáng sớm bắt bọn chúng quét tước nhà cửa, còn thì kéo Tiền Ngọc Phượng bếp nấu nướng.

Đại Nha đang giặt giày ở trong sân. Qua một thời gian gặp, Đại Nha bạo dạn hơn nhiều, khi thấy Kim Tú Châu cô bé thoải mái ngẩng đầu chào hỏi: “Cô Kim ——”

Kim Tú Châu gật đầu, “Mẹ với bà cháu ?”

Ngô Tiểu Quân đang chẻ củi trong sân, cho dù cưng chiều từ bé nhưng việc cần vẫn .

Nghe hỏi , bếp gọi to một tiếng, “Mẹ —— cô Kim tới .”

Cậu chẻ xong thanh củi trong tay ném rìu xuống, hì hì xán gần: “Cô ơi, cô món gì trông ngon thế?”

Kim Tú Châu đưa đĩa bánh cho , “Cháu nếm thử xem, buổi sáng mới .”

Ngô Tiểu Quân khách khí cầm ăn thử.

Tiền Ngọc Phượng , Kim Tú Châu trò chuyện mấy câu với chị chuẩn về. Thím Ngô lấy hai cây lạp xưởng từ trong phòng bếp cho cô, “Đồ quê mới gửi lên, hấp xào ăn đều ngon, cháu cầm về ăn thử .”

Kim Tú Châu : “Vậy cháu khách sáo với thím.”

“Hai nhà chúng còn khách với sáo cái gì?”

Tiền Ngọc Phượng tiễn cô cửa, Kim Tú Châu tò mò hỏi: “Lạp xưởng do nhà bác Tiểu Quân gửi tới ?” Nếu là thế thì nhà cũng tệ lắm.

Mặt Tiền Ngọc Phượng lộ vẻ khinh thường, “Lấy ? Là nhà em trai của chồng chị gửi tới. Họ nhờ Trụ T.ử tìm giúp cho cháu gái nhà đấy một đối tượng. Nhà bọn họ là thành phố, coi thường nhà bọn chị, bây giờ cháu gái nhà đấy là thanh niên trí thức* xuống nông thôn nên mới vội vã tìm Trụ T.ử hỏi thích hợp . Mẹ chồng chị còn giúp, nhưng chọn thường thì nhà bọn họ ưng ý.”

*Trong thời gian Đại cách mạng văn hóa nhiều thanh niên trí thức ở các thành phố xuống nông thôn để lao động sản xuất.

Kim Tú Châu cũng đáp gì, chỉ bảo: “Chị với em thì , nhưng đừng thế mặt thím Ngô đó.”

Tiền Ngọc Phượng , cảm thấy Kim Tú Châu đang lo lắng dùm , “Đương nhiên , chị cũng ngốc.”

Buổi trưa Giang Minh Xuyên về ăn một bữa cơm luôn, khi còn với Kim Tú Châu: “Buổi tối về ăn cơm, đúng , bảy giờ tối ở Hội trường biểu diễn, em xem ?”

“Bảy giờ ạ?” Hạ Nham dùng ánh mắt sáng rực về phía Kim Tú Châu.

Kim Tú Châu do dự, “Đến lúc đó tính.”

với Hạ Nham: “Con ăn cơm xong xem với Tiểu Quân, sẽ một tiếng với thím Tiền.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-16.html.]

Hạ Nham gật gật đầu, còn hứng thú như nãy nữa. Cậu thích với và em gái hơn.

Có điều buổi chiều Kim Tú Châu nhận tin báo tối nay cần tới lớp xoá nạn mù chữ. Nghe tin Hạ Nham vui vẻ nhất, lập tức chạy sang nhà hàng xóm với Ngô Tiểu Quân rằng buổi tối cùng và em gái, cùng Ngô Tiểu Quân nữa.

Kim Tú Châu thấy thế bất đắc dĩ, “ là trẻ con.”

Phó Yến Yến thế, nghiêng đầu suy nghĩ, cảm thấy ngày thường biểu hiện của quá già dặn ?

Sáu giờ rưỡi tối, Kim Tú Châu dẫn hai đứa nhỏ cửa, đó cô , bởi vì quá đông nên nhất là bọn họ tự mang ghế , ở đó khi còn ghế .

Hạ Nham một xách hai cái ghế, vô cùng hăng hái.

Khi bọn họ tới nơi, phía đầy , chỉ thấy từng hàng quân trang, qua thì phân biệt ai với ai. Sân khấu bố trí rực rỡ, tất cả đều màu đỏ rực, phía còn chụp ảnh.

Kim Tú Châu với nhà Tiền Ngọc Phượng. Tiền Ngọc Phượng kinh nghiệm, chị dẫn Kim Tú Châu sang hướng bên , đó tìm một chỗ ở vị trí giữa giữa xuống, còn nhiệt tình giải thích với cô: “Cũng chỉ là ca hát khiêu vũ, nhưng năm ngoái diễn xiếc với kịch Hoàng Mai, xem cũng lắm.”

*Kịch Hoàng Mai: một loại hí khúc của tỉnh An Huy nhập từ Hoàng Mai, tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc.

Diễn xiếc thì Kim Tú Châu , cô và Hầu gia tới lâu dự tiệc, lầu biểu diễn, lúc cô mải xem đến nỗi quên cả rót , quả thật xuất sắc.

còn kịch Hoàng Mai thì cô .

Người càng lúc càng đông, cuối cùng Tiền Ngọc Phượng còn dịch ghế sát sang chỗ Kim Tú Châu, hai sát với mới đủ chỗ.

Khoảng gần bảy giờ, một đôi nam nữ mặc quân trang lên sân khấu, trong tay họ cầm một thứ gì đó để , âm thanh lớn, truyền khắp bộ hội trường.

Tiền Ngọc Phượng phổ cập khoa học cho Kim Tú Châu, “Đây là microphone.”

Kim Tú Châu ngạc nhiên gật gật đầu.

Người dẫn chương trình một hồi những lời hoa mỹ mời một đàn ông trung niên lên hát, giọng hát lớn vang dội cả hội trường.

Các bài hát ở đây và triều Đại Cảnh khác nhiều. Tuy Kim Tú Châu quen nhưng cũng cảm thấy . Sau đó là bài múa của các nữ chiến sĩ văn công, ai cũng uyển chuyển yểu điệu, đám trẻ con xem hưng phấn vỗ tay rào rào.

Kim Tú Châu cũng nhịn khen: “Múa quá.” Cô nào cũng tươi như hoa, ai cũng thích.

“Tất nhiên , ai cũng thể trở thành chiến sĩ văn công, chỉ xét về ngoại hình lọc lên lọc xuống bao nhiêu , hơn nữa về đa các cô đều gả cao.”

Nói tới đây, Tiền Ngọc Phượng phần hâm mộ. Chị về phía cô bé trong lòng Kim Tú Châu: “Yến Yến nhà xinh như , cũng nữ chiến sĩ văn công nhé. Chị còn kể nhiều nữ chiến sĩ văn công kết hôn với con trai của lãnh đạo đấy.”

Kim Tú Châu cúi đầu con gái. Hẳn là cô bé thấy, vẻ mặt ngây . Kim Tú Châu thấy mà buồn , xoa đầu cô bé, giọng dịu dàng: “Còn lo xa như , để xem con bé thích gì.”

Tiền Ngọc Phượng vô tư gật gật đầu, cảm thấy hai vợ chồng Kim Tú Châu quá nuông chiều con cái, nỡ để con cái chịu khổ. Nếu là Đại Nha nhà chị thì nhất định chị sẽ đưa học khiêu vũ từ sớm.

Chỉ riêng Phó Yến Yến nhớ tới một chuyện, đời Đường Doanh con gái của Triệu Vận là một nữ chiến sĩ văn công, quen với cháu trai của một lãnh đạo lớn, bắt đầu hẹn hò.

Khi những lời của Kim Tú Châu, trong lòng cô bé thấy ngọt ngào. Cô bé đột nhiên nhớ tới tối đó Kim Tú Châu từng đường đời mai của cô bé và Hạ Nham còn dài, đừng nên một việc nhỏ lông gà vỏ tỏi ảnh hưởng.

, đời cô bé sẽ sống thật , sẽ những gì thích, sẽ những khác ảnh hưởng.

Buổi diễn náo nhiệt, đặc biệt là khi diễn tiết mục xiếc, tiếng vỗ tay ngừng. Kịch Hoàng Mai diễn cũng , khi kết thúc nhiều tự giác ngâm nga theo.

Buổi diễn kết thúc lúc chín giờ rưỡi.

Khi kết thúc, Giang Minh Xuyên chạy từ tới, đón lấy Phó Yến Yến trong lòng Kim Tú Châu. Người quá đông, Kim Tú Châu sợ khác giẫm con gái nên bế cô bé lên.

Sau khi Giang Minh Xuyên bế lấy con gái, giơ tay xoa xoa đầu con trai móc trong túi mấy miếng chocolate, cất trong túi lâu, kẹo chảy.

Anh đưa chocolate cho Kim Tú Châu .

Kim Tú Châu cũng khách sáo, còn lóng ngóng bóc giấy gói kẹo , thanh kẹo đen xì xì, nghi ngờ về phía Giang Minh Xuyên.

Giang Minh Xuyên với cô: “Đây là chocolate, là kẹo nước ngoài.”

Kim Tú Châu yên tâm khẽ c.ắ.n một miếng, chân mày cau . Đắng quá, hương vị kỳ lạ, nhưng ăn thơm, trong vị đắng còn chút ngọt.

nữa về phía Giang Minh Xuyên. Giang Minh Xuyên một tay ôm con gái, một tay bóc giấy gói kẹo, Phó Yến Yến há to miệng ăn, bên cạnh con trai cũng ăn, cái miệng nhỏ nhem nhuốc, chỉ ăn.

Kim Tú Châu bèn đút miếng chocolate còn trong tay cho .

Giang Minh Xuyên thanh kẹo đưa tới bên miệng, nỡ ăn, “Em ăn , từng ăn nhiều .”

Kim Tú Châu xong chút buồn , cũng chỉ là kẹo thôi mà, món hiếm lạ gì mà cô chẳng từng ăn?

Giang Minh Xuyên những chuyện đó. Trong suy nghĩ của , hiện giờ kẹo chocolate là món ngon nhất.

Kim Tú Châu , tiếp tục đưa tới bên miệng , “ em cũng cho nếm thử.”

Trong lòng Giang Minh Xuyên ấm áp, đành cúi đầu ăn, hương vị vẫn giống như khi còn nhỏ nhưng thấy ngon hơn.

Cả nhà Tiền Ngọc Phượng bên cạnh. Bọn họ đang chờ đằng bớt. Trong mắt Ngô Tiểu Quân chỉ thấy mỗi kẹo, kéo nhăn hết quần áo Tiền Ngọc Phượng. Cậu ăn nhưng hổ dám xin.

Tiền Ngọc Phượng cảm thấy hổ, nhỏ giọng với : “Ba con cũng , về nhà ăn.”

Ngô Tiểu Quân bĩu môi, “Ba thì ?”

Tiền Ngọc Phượng trả lời bởi chị chỉ thuận miệng dỗ con trai thôi.

Hạ Nham thấy, luyến tiếc kẹo trong tay. Cậu nghĩ một chút, cuối cùng vẫn c.ắ.n răng bẻ một phần cho Ngô Tiểu Quân, “Đây, cho Tiểu Quân, với chị Đại Nha chia ăn.”

Ánh mắt Ngô Tiểu Quân sáng lên, lập tức nhận lấy, còn do dự hỏi một câu, “Cho thật ?”

Cậu hỏi Hạ Nham, nhưng mắt về phía Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên.

Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên gì. Hạ Nham với , “Anh với chị Đại Nha chia ăn, bằng cho .”

Đại Nha vội xua tay, “Hai đứa ăn , chị đói bụng.”

Ngô Tiểu Quân thì chần chừ, nhưng thêm câu của Đại Nha thì nghĩ vội : “Chị chị đói bụng.”

Hạ Nham còn gì, thím Ngô bảo: “Chia cho chị con một nửa.”

Ngô Tiểu Quân sợ , nhưng sợ bà nội, bởi vì trong nhà, ba đều bà nội. Cậu bĩu môi nhưng vẫn bẻ một nửa cho chị gái. Cậu cầm một nửa ăn từ từ, đó với Hạ Nham, “Ăn ngon thật.”

Nếu là thì chắc nỡ chia cho Hạ Nham, nhưng Hạ Nham hào phóng chia cho . Trong lòng Ngô Tiểu Quân vui ngượng ngùng.

Hạ Nham thì nghĩ nhiều như , bởi vì thích bạn Ngô Tiểu Quân hơn là kẹo.

Mẹ kỳ vọng thành quân t.ử, thế nào là quân t.ử, chỉ cảm thấy thế là giống quân t.ử .

Hai nhà tới cửa hội trường thì tách , mấy Tiền Ngọc Phượng còn đợi Ngô Nhị Trụ cùng về nên nhà Kim Tú Châu về .

Tiền Ngọc Phượng thấy Kim Tú Châu khen Hạ Nham là đứa bé ngoan, chia sẻ, ngày mai sẽ món ngon cho ăn. Giang Minh Xuyên cũng thì nên mãi coi trọng vật chất, vẫn nên bồi dưỡng cuộc sống tinh thần hơn.

Cách thật xa mà vẫn thể tiếng vui vẻ của nhóc Tiểu Nham.

Tiền Ngọc Phượng chút hoảng hốt, bởi vì Tiểu Nham ở nhà chị cũng hơn nửa năm nhưng giờ từng thấy vui vẻ như .

Chẳng mấy chốc Ngô Nhị Trụ , tới với khác, đó vẫy tay tạm biệt nhận lấy băng ghế trong tay thím Ngô, hỏi mấy họ buổi tối nay xem diễn thấy ?

Ngô Tiểu Quân trả lời, hỏi thẳng ba kẹo .

Ngô Nhị Trụ sửng sốt, “Kẹo gì?”

Ngô Tiểu Quân gấp gáp, “Là cái kẹo đen đen , chú Giang , ba cũng .”

Ngô Nhị Trụ chợt hiểu , “À, là chocolate, đó là món của nước ngoài, thể ăn.”

“Sao ăn ? Con ăn , ngon, chú Giang mà, của ba ?” Cậu còn định chia một phần cho Hạ Nham.

Ngô Nhị Trụ phớt lờ xua tay, “Đông như thế ba thể ngại mà lấy kẹo? Thêm nữa, con ăn ?”

Ngô Tiểu Quân còn thêm, Ngô Nhị Trụ bất mãn với Tiền Ngọc Phượng: “Mình cũng thật là, thế với con trai.”

Tiền Ngọc Phượng vui, “Con trai cái nết gì còn ? Nó sống c.h.ế.t đòi ăn, như còn thế nào? Ai bảo lấy, doanh trưởng Giang cũng ngại mất mặt mà lấy?”

Ngô Nhị Trụ ấm ức, “Hôm nay nhiều lãnh đạo như , nào tâm tư nghĩ tới chuyện khác…”

Mắt thấy hai sắp sửa cãi , thím Ngô vội lên tiếng ngăn , “Được , thích thì về nhà mà cãi , đừng gây chuyện ở bên ngoài cho.”

Ngô Nhị Trụ đành ngậm miệng.

Tiền Ngọc Phượng hừ một tiếng, đầu sang hướng khác, cố nén cơn giận trong lòng xuống.

Chị nghĩ đến cảnh kết thúc buổi biểu diễn Giang Minh Xuyên tới ngay, chỉ bế con gái cho Kim Tú Châu cho cô đỡ nặng, còn đưa kẹo cho Kim Tú Châu . Kim Tú Châu đút ăn còn nỡ ăn, để cho vợ ăn.

Trái ngược hẳn với đàn ông nhà . Trên tay cô cầm hai cái ghế cũng chẳng thấy, chỉ đến , cũng nghĩ tới chuyện lấy kẹo về cho hai đứa con ăn. Ngẫm kết hôn mười mấy năm, nay còn ăn viên kẹo nào chồng cho, trong lòng tức khắc thấy hụt hẫng.

Ngô Tiểu Quân và Đại Nha đằng , lặng lẽ với chị gái: “Em thật hâm mộ Hạ Nham, ba nó thương nó.”

Đại Nha gì, trong lòng khó chịu nghĩ, rõ ràng cả nhà thương Ngô Tiểu Quân nhất. Rồi cô bé nghĩ tới bé gái chú Giang bế. Nửa năm con bé còn nhỏ nhỏ gầy gầy đáng thương, giờ cao hơn, trắng trẻo mập mạp, mặc chiếc áo ngắn sạch sẽ , đầu tết hai cái b.í.m tóc nhỏ, thấy ngày thường nuông chiều.

Nếu cô bé cũng thể gặp cha như thì .

——

Kim Tú Châu và Giang Minh Xuyên cùng hai đứa nhỏ về nhà, đường Giang Minh Xuyên chuyện nhà ở, “Hôm nay lãnh đạo hỏi chuyện , hẳn là cuối tháng thể dọn . Hai ngày nữa sẽ tổ chức rút thăm, em rút thăm ?”

“Rút thăm ở ?”

“Chưa nữa, chờ lãnh đạo sắp xếp .”

Kim Tú Châu gật đầu, cô gì thì con gái đang Giang Minh Xuyên ôm trong n.g.ự.c đột nhiên vươn tay, “Con rút.”

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé là biểu cảm vô cùng nghiêm túc, dường như đang đưa một quyết định trọng đại.

Hạ Nham thấy , cũng vội vàng giơ tay lên, “Con cũng rút thăm.”

Cô bé cần suy nghĩ : “Vận may của tệ, .”

Đời là Hạ Nham rút căn ở cạnh cái nhà . Đời ai cũng thể rút thăm, nhưng Hạ Nham thì .

Hạ Nham thế chút ấm ức, “Đã rút thăm nào, vận may của kém.”

Phó Yến Yến bá đạo hừ một tiếng, “Em .”

Hạ Nham phùng má, còn cãi thêm, Giang Minh Xuyên ba , “Được , cùng rút.”

Lúc Hạ Nham mới lòng.

Nào nhóc con dứ dứ nắm đ.ấ.m với thị uy với , bộ dáng hung ác kiểu mà dám rút thì c.h.ế.t chắc.

Hạ Nham chọc giận, nhỏ giọng lầm bầm: “Nhóc con hung dữ.”

lúc , từ đằng đột nhiên gọi một tiếng: “Doanh trưởng Giang ——”

Cả nhà bốn theo bản năng đầu , thấy một đàn ông mặc quân trang tầm ba bốn mươi tuổi đang dắt tay một đằng , tay của cầm ghế. Thấy Giang Minh Xuyên đầu thì vang : “Còn lo là lầm , ngờ đúng là .”

Không ai để ý thấy Phó Yến Yến đang nắm c.h.ặ.t cổ áo Giang Minh Xuyên.

Giang Minh Xuyên cũng với , chào hỏi, “Doanh trưởng Dương.”

Sau đó giới thiệu với , “Đây là doanh trưởng Dương, còn đây là vợ em Kim Tú Châu, hai đứa bé là Tiểu Nham và Yến Yến.”

Kim Tú Châu : “Chào .”

“Chào em chào em.”

Không cần Kim Tú Châu nhắc nhở, hai đứa trẻ chủ động chào hỏi, “Chào bác.”

“Chào các cháu.”

Người đàn ông tươi gật đầu, đó cúi đầu bảo con chào hỏi. Cậu bé bên cạnh tầm tám chín tuổi, thấy thì trốn ở phía đàn ông, tiếng nào.

Người đàn ông khó xử với hai , “Thằng bé sợ lạ.”

Giang Minh Xuyên gật gật đầu hiểu, “Hai đứa cũng thế.”

Người đàn ông dường như nhớ chuyện gì, “ , hai ngày tổ chức tiệc rượu, hai các em thể tới dự ?”

Nghe , Giang Minh Xuyên rõ ràng do dự một chút. Anh Kim Tú Châu bên cạnh, cô vờ như hiểu chuyện gì, gương mặt tươi , khách khí với : “Chúc mừng , tới lúc đó tính ạ, chắc tụi em thời gian.”

Người đàn ông gật đầu, “Vậy , đến lúc đó tính.”

Anh nương theo tầm mắt Giang Minh Xuyên Kim Tú Châu. Bên ngoài trời tối đen thấy rõ lắm nhưng thể mơ hồ cũng khá xinh , giống lời đồn già . Trong lòng thở phào, cảm thấy Giang Minh Xuyên hẳn là sẽ còn nhớ thương Triệu Vận.

Sau khi tạm biệt, Kim Tú Châu đợi một lát, thấy Giang Minh Xuyên định giải thích bèn chủ động hỏi: “Vừa là ai ?”

Giang Minh Xuyên dừng một chút thẳng thắn thành khẩn báo cáo, “Là doanh trưởng Dương, khi gặp em, vợ đoàn trưởng Nghiêm giới thiệu cho một nữ công nhân, bây giờ bọn họ ở bên .”

Kim Tú Châu gật gật đầu, “Thế .”

Sau đó hỏi một cách đầy ẩn ý: “Nữ công nhân thế nào?”

 

 

Loading...