Gả Nhầm Một Lần, Lại Gả Đúng Người - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-15 17:07:25
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sáng ngày hôm , Kim Tú Châu ở nhà nhàn rỗi việc gì , bèn một ít bánh đậu xanh và đậu Hà Lan, nhớ tới Phương Mẫn ở ngay bên cạnh, hơn nữa cô còn là cô giáo của cô, đây cơ hội cảm ơn, hiện giờ vặn cớ.

Sau khi cô xong thì sang gõ cửa nhà hàng xóm, Phương Mẫn tiếng mở cửa thấy là Kim Tú Châu, gương mặt lộ vẻ tươi , mắt thấy cái đĩa tay cô bèn do dự mở miệng hỏi, “Đây là?”

“Cô giáo Phương, đây là điểm tâm em , lúc nhà cô giáo ở , cảm ơn cũng tìm thấy , sợ bên ngoài thấy nọ . Bây giờ thì , chúng thành hàng xóm, cũng tiện cho em tới cửa.”

Kim Tú Châu một Phương Mẫn cũng từ chối như thế nào, chỉ thể : “Ở ngoài cần gọi chị là cô giáo, chúng cũng chẳng hơn kém bao nhiêu tuổi, gọi chị là Phương Mẫn là , đồ quá quý trọng, để cho con em ăn .”

“Chị bảo em gọi chị là Phương Mẫn, còn khách khí với em gì? Trong nhà vẫn còn mà, bọn trẻ đều phần , bằng cũng sẽ khỏe mạnh béo như . Chị nhận , phiền chị sáng tác nữa. Màu vàng là bánh đậu xanh, chị cũng thể gọi là bánh hoàng kim, bánh dùng đậu Hà Lan, nếu cơ hội thể tác phẩm của chị thì em cũng coi như nở mày nở mặt.”

Phương Mẫn mím môi , cảm thấy Kim Tú Châu chuyện dễ từ chối , “Vậy chị tìm cái cái đĩa đựng.”

“Vâng.”

Nhận xong, Phương Mẫn mời Kim Tú Châu trong một lát, Kim Tú Châu sợ quấy rầy đến cô nên trong nhà còn việc, nhiều cơ hội sang chơi.

Mọi chuyện đều sắp xếp khéo.

Sau khi về nhà, Kim Tú Châu dọn dẹp trong nhà một chút, đó bắt đầu cơm trưa.

Buổi chiều, khi hai đứa nhỏ còn ngủ trưa, Kim Tú Châu một trong phòng khách ăn điểm tâm thêu hoa.

Lúc gần ba giờ, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Kim Tú Châu còn tưởng là Tiền Ngọc Phượng, dậy một câu, “Ra đây.”

Ra mở cửa thì phát hiện là Phương Mẫn. Trong tay Phương Mẫn cầm một cái lon sắt lớn và hai hộp trái cây đóng hộp.

Kim Tú Châu kinh ngạc : “Sao chị sang đây? Còn mang theo đồ như .” Rồi vội vàng bảo: “Mau nhà .”

Phương Mẫn câu nệ, “Điểm tâm buổi sáng em mang sang ăn ngon, nhà chị cũng món gì ngon, đây là từ đồ mang quê lên, để hai đứa trẻ ăn.”

Kim Tú Châu dẫn cô nhà , Phương Mẫn ôm đồ . Cô bảo cô xuống ghế, “Chờ một chút, em pha .”

“Không cần , chị một lát về thôi.”

“Không , chị nếm thử hoa em mới , uống ngon lắm.”

Nói xong hăng hái bếp pha cho cô , miệng còn bảo, “Cô giáo Phương, nếu chị bận thì một lát nữa thơ của em với. Không ngại chị chê , em cũng sáng tác mấy bài, . Nếu chị thấy , em cũng gửi bài thử.”

Nghe , Phương Mẫn cũng bớt ngại ngùng vài phần, “Ừ .”

Kim Tú Châu bưng một tách hoa từ trong bếp , nước màu lục nhạt, bên nổi mấy cánh hoa bách hợp, tươi mát thanh nhã.

Kim Tú Châu thì , xoay trong phòng lấy thơ .

Phương Mẫn cầm tách , chậm rãi quan sát phòng khách.

Phòng khách ngăn nắp sạch sẽ. Vì đồ đạc bố trí đúng nơi đúng chỗ nên trông vẻ rộng. Từ chi tiết nhỏ thể rõ ràng chú ý sắp xếp, cho nên sơ qua thấy đơn điệu cứng nhắc.

Phương Mẫn lịch sự ngó nghiêng nhiều, chỉ liếc qua một , cuối cùng ánh mắt dừng ở khung thêu hoa bàn, tấm vải màu đen thêu hai chú hổ con đang chơi đùa, thần thái linh động, tưởng đơn giản nhưng càng lâu càng thấy . Cô nén đầu kỹ hơn.

Rất nhanh, Kim Tú Châu cầm thơ , căng thẳng đưa cho Phương Mẫn, đó đối diện với cô , đôi mắt sáng lấp lánh chờ mong đối phương.

Phương Mẫn cầm lấy tờ giấy bản thảo một cách tự nhiên, cúi đầu nghiêm túc . Tổng cộng mười mấy bài thơ, lúc đầu Phương Mẫn còn cảm thấy tài văn chương cao, nhưng một hồi nhịn nhíu c.h.ặ.t mày .

Kim Tú Châu thấy thế, trong lòng căng thẳng, vội hỏi: “Sao ạ, là ?”

Phương Mẫn lắc đầu, cầm tập bản thảo lật nữa, chỉ vấn đề mấu chốt, “Thơ em , gieo vần tinh tế, phương pháp sáng tác giống cổ nhân, nhưng bây giờ thơ quá chú trọng những thứ , chúng đề cao việc theo đuổi nội tâm tự do”.

ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt chút mơ hồ của Kim Tú Châu, do dự bổ sung một câu, “Trong thơ của em thể hiện tình cảm khuê oán xuân đau thu buồn, giống thứ hiện tại theo đuổi, nếu gửi , e là dễ lựa chọn.”

Kim Tú Châu c.ắ.n môi, những tác phẩm đắc ý tỉ mỉ chọn lựa trong tay cô .

hiểu ý Phương Mẫn, “Vậy dạng theo đuổi mới như thế nào mới ?”

“Tích cực hướng về phía , ca ngợi điều , tác phẩm thể hiện tinh thần kiên cường bất khuất.”

Phương Mẫn cũng hiểu lắm, cô thường văn xuôi và tiểu thuyết, liên quan gì mấy với thơ từ.

Kim Tú Châu gật đầu cái hiểu cái , quyết định tìm mấy quyển thơ để , học hỏi .

Phương Mẫn phát hiện mặt tờ giấy thơ còn tranh, trong đó một bức vẽ cô gái mặc trang phục cổ trang dựa lan can xa xăm, ngoài cửa sổ mấy cành hoa mai nghiêng nghiêng. Chỉ vài nét b.út họa thần thái của cô gái vô cùng sinh động.

nhịn hỏi: “Đây do em vẽ ?”

Kim Tú Châu gật đầu, “Có cảm hứng nên vẽ vài nét.”

Nói xong, cô cầm lấy bức thêu còn thiện bàn, tiếp tục thêu. Mắt cô còn chẳng , kim thêu cứ thuần thục xen kẽ từng mũi một một .

Phương Mẫn mà ngây , “Mấy con hổ con cũng do em vẽ?”

Kim Tú Châu thản nhiên : “Cái gì mà ạ? Em chỉ thêu bừa thôi, nghĩ đến mấy tháng nữa là trời lạnh nên em mũ với bao tay cho hai đứa nhỏ, chị thích ? Em thêu đóa hoa lan cho chị, chị khí chất thanh nhã, hoa lan hợp với chị.”

Phương Mẫn định thêm gì, bên ngoài nữa truyền đến tiếng gõ cửa, Kim Tú Châu theo bản năng ới một tiếng, “Tới đây.” Rồi dậy mở cửa.

Mở cửa thì thấy đó là một hình bóng quen thuộc, phụ nữ tươi bưng một đĩa dưa hấu cắt sẵn, dịu dàng : “Lần cả nhà chúng đều thích điểm tâm chị mang đến, hôm nay mua một trái dưa hấu nên mang một ít sang đây, bây giờ chúng cũng coi như là hàng xóm, qua cũng tiện.”

Kim Tú Châu Triệu Vận, phần đau đầu. Cô hề quan hệ gì với cô , nhưng hai vợ chồng cũng trúng tà gì, tiếp nối tới cửa.

Kim Tú Châu vờ kinh ngạc xua tay, “Không , dưa hấu đắt lắm, chị giữ ăn , mấy món điểm tâm đó thích thì , là tự , cũng đáng mấy đồng. Tại vì doanh trưởng Dương ý tới nhà mời mà hai vợ chồng chúng bận tới , trong lòng áy náy, chị đừng khách sáo như .”

Gần như cô thẳng hai nhà quan hệ , cần thiết lui tới quá nhiều.

Triệu Vận cũng ý trong lời Kim Tú Châu, nụ mặt nhạt vài phần, nhưng vẫn tươi : “Lời của chị mới thật sự là lời khách khí, điểm tâm ăn ngon như thể nào đáng mấy đồng? Nếu chị nhận là khinh thường .”

Kim Tú Châu xong lời thì nhíu mày theo bản năng, ánh mắt mang theo vài phần đ.á.n.h giá về phía đối phương.

Kim Tú Châu cũng coi như là cao thủ giao tiếp với khác, xưa nay chuyện luôn chừa thể diện cho đối phương. Lời gì nên lời gì nên cô đều rõ ràng. Cô gặp quá nhiều giọng điệu kiểu ‘nếu chối từ là khinh thường đối phương’ . Bình thường lời dù dùng ngữ khí nhẹ nhàng vẫn ẩn chứa thái độ mạnh mẽ bức bách cho phép từ chối, trừ phi quan hệ hai bên đặc biệt .

Kim Tú Châu rõ Triệu Vận điểm , là bản chất cô là cực kỳ bá đạo.

Giang Minh Xuyên , Tiền Ngọc Phượng cũng dịu dàng, khác thích.

Triệu Vận Kim Tú Châu bèn thấy thoải mái, loại cảm giác ánh mắt cô l*t tr*n. Cô theo bản năng dời tầm mắt , đó thấy Phương Mẫn đang trong phòng.

Triệu Vận nhận Phương Mẫn, cô cũng tới lớp xoá nạn mù chữ vài , nhưng mỗi Phương Mẫn lên lớp xong là lập tức luôn, như thể sợ trả lời khác.

Mấy ngày dọn qua đây, Phương Mẫn ở tầng nhà , Triệu Vận còn tới chào hỏi nhưng ý Dương Diệu bảo dường như nhà chính ủy Chúc điều kiện bình thường. Mà đó Dương Diệu nhanh gạt ý định của cô , vợ chính ủy Chúc thích lui tới với khác, đừng quấy rầy , Triệu Vận bèn nghĩ dần dần tìm cơ hội tiếp xúc.

Không ngờ Phương Mẫn ‘ thích lui tới với khác’ – theo lời Dương Diệu, đang ở trong nhà Giang Minh Xuyên, một tay nâng chén , một tay cầm khung thêu xem, vẻ mặt vô cùng thảnh thơi. Trên bàn bên cạnh còn bày mấy loại bánh , sẽ dự định chuyện lâu.

Không trong lòng Triệu Vận cảm giác gì, dường như Kim Tú Châu trời sinh đối nghịch với cô . Chỉ cần Kim Tú Châu nào là sẽ cướp . Giang Minh Xuyên cũng , Phương Mẫn cũng thế.

nữa về phía Kim Tú Châu, trong lòng mơ hồ cảm giác cam lòng.

Kim Tú Châu với cô : “Ý của chị xin nhận, nhưng chị vẫn nên mang về ăn , trong nhà còn nhiều đồ ăn, ăn hết hỏng mất.”

Trong lòng cô rõ hơn ai hết, một khi bắt đầu thì về sẽ cớ lui tới dứ. Cô thể qua thiết với nhà Tiền Ngọc Phượng nhưng Triệu Vận thì .

Triệu Vận nghĩ rằng tới nước mà Kim Tú Châu còn vẫn cự tuyệt. Cô đối phương, mím môi, nụ mặt cũng biến mất, “Vậy , mang về ăn.” Nói xong cũng chào hỏi, xoay thẳng.

Kim Tú Châu cũng xoay về phòng.

Phương Mẫn đang cầm bức thêu của cô chăm chú xem. Khi Kim Tú Châu thì cô cũng hỏi chuyện gì xảy .

Kim Tú Châu hiểu rõ, giữ quan hệ với khác, biện pháp nhất là lộ át chủ bài của . Cô dọn sang đây, tầng là nhà Triệu Vận, tầng là nhà ai cô , cách thích hợp nhất là tạo mối quan hệ với Phương Mẫn, đặc biệt là chính ủy Chúc còn là lãnh đạo của Giang Minh Xuyên, trăm lợi mà một hại.

Cho nên cô bày bộ dáng khổ não thở dài, phần khó xử : “Thật là hiểu hai vợ chồng bọn họ nghĩ gì nữa, vốn dĩ quan hệ hổ, hai nhà lui tới là , còn cứ thích xuất hiện mặt bọn em.”

Nghe thấy , Phương Mẫn về phía cô, phản ứng mới .

Kim Tú Châu nhận khung thêu trong tay cô tiếp tục thêu, còn kể chuyện Giang Minh Xuyên và Triệu Vận xem mắt, ăn vạ Giang Minh Xuyên , cùng với thời gian Dương Diệu mời hai vợ chồng bọn họ ăn tiệc mừng. Kim Tú Châu khéo ăn , kể chuyện vần điệu, kể tới điểm mấu chốt thì trầm bổng du dương nên là hấp dẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ga-nham-mot-lan-lai-ga-dung-nguoi-uhfi/chuong-19.html.]

Phương Mẫn xong cuốn theo, cảm giác còn thú vị hơn so với sách, vốn dĩ chỉ định một lát , nào ngờ xong bộ câu chuyện cho đến tận khi hai đứa nhỏ ngủ dậy mới uống thêm ngụm nước, vẫn thèm.

Kim Tú Châu còn : “Hiện giờ hai họ ai cũng thành hôn , ai sống cuộc đời của đấy là , hà tất vì ánh mắt khác mà cam chịu qua một cách thoải mái? Cuộc sống là hướng về phía , chị xem ?”

Phương Mẫn dường như chút đồng cảm gật gật đầu.

Tiễn Phương Mẫn về, Kim Tú Châu thêu bức hổ con một lát nữa.

Buổi tối Giang Minh Xuyên về, Kim Tú Châu kể chuyện buổi chiều với , cô thẳng: “Em qua nhiều với cô , trong lòng cũng để ý chuyện hồi của và cô , em nếu em, hai thể kết hôn, nhưng đời nếu, cưới em là quyết định của .”

“Lần gửi tiền mừng là bất đắc dĩ, nhưng em nhất định từ chối. Nếu thích quyết định của em, suy nghĩ khác, em sẽ ngăn cản, trái còn sẽ thành cho hai , cơ hội chỉ một , tự lựa chọn .”

rõ ràng tất cả suy nghĩ của , đỡ cho hai đoán ý . Chủ yếu Kim Tú Châu tâm tư của Giang Minh Xuyên, nhưng Giang Minh Xuyên đoán trúng suy nghĩ của cô, cho nên cách nhất là thẳng với .

Giang Minh Xuyên dễ dàng mềm lòng. Anh từng mềm lòng với cô thì cũng sẽ dễ mềm lòng với khác. Mềm lòng là đức tính , nhưng cần thiết với một .

Quả nhiên, Giang Minh Xuyên thì cảm thấy cô suy nghĩ quá nhiều, lẽ đơn giản là nghĩ nhiều như , nhưng giờ cũng coi như hiểu rõ tính tình Kim Tú Châu. Nhìn qua cô vẻ ôn hòa, kỳ thật chạm là nổ, bèn thuận theo: “Không qua thì qua , và Dương Diệu vốn dĩ cũng thiết lắm.”

Thật và Triệu Vận cũng thiết gì cho cam, hai cũng chỉ gặp hai , cô bận, càng bận hơn, hai đều là Triệu Vận tới doanh trại.

Lúc chút áy náy với Triệu Vận, nhưng khi cô kết hôn thì hết áy náy. Anh cảm thấy Dương Diệu là tồi, nếu hai đối xử với thì mai cuộc sống sẽ tệ.

Kim Tú Châu đoán phản ứng của Giang Minh Xuyên. Cô lòng gắp cho một miếng thịt, giọng dịu dàng hơn vài phần, “Bây giờ em bận, lãng phí công sức mấy việc nhỏ . Kể cho , hôm nay em đưa thơ em cho Phương Mẫn xem, cô còn khen em tài văn chương, chỉ là tình cảm quá bi oán, nếu thì thể đăng báo.”

“Anh thấy đó, em là năng lực, ưu tú, điều đầu t.h.a.i nhầm chỗ thôi. Bây giờ em chăm sóc gia đình, chăm sóc con cái, còn việc và học tập, phiền em bởi mấy cái chuyện đó, cho dù là thần tiên cũng chịu nổi , bảo đúng ? Tính tình của em mà chọc lên thì thể sẽ mang theo con gái luôn.”

Vốn dĩ ban đầu Giang Minh Xuyên coi trọng chuyện , , khó tránh khỏi chút đau lòng. Ngày thường cô chăm chỉ thế nào đều thấy cả, trời còn sáng tới nhà ăn , ban ngày học tập lo việc nhà, buổi tối hơn mười một giờ mới thể ngủ.

Cho nên mỗi ngày đều cố gắng về sớm một chút, buổi sáng cũng sẽ giặt sạch quần áo cả nhà. Anh cảm thấy nhiều hơn một chút cũng thành vấn đề. Anh là đàn ông sức dài vai rộng sợ chịu khổ, nhưng Kim Tú Châu theo chịu khổ.

Lúc sẽ mang con gái luôn, cảm thấy cô thể chuyện đó. Lúc cô ăn vạ thế nào thì trong lòng hai đều hiểu rõ, lá gan của cô lớn hơn bình thường.

Kim Tú Châu sớm thăm dò tính cách của , cô luôn phản hồi chuẩn xác tương ứng, vì bảo đối phương , còn ý , thì chẳng bằng với rằng nếu lui tới thường xuyên với sẽ gây nhiều phiền phức. Giang Minh Xuyên sẽ xót cho bản , nhưng sẽ lo lắng cho danh tiếng của cô . Không tính cách nghĩ cho khác mà lo cho chính hình thành nữa?

Buổi tối ngủ, Kim Tú Châu chủ động ôm lấy

Còn trong phòng cách vách, Phương Mẫn và chính ủy Chúc an tĩnh giường giống thường ngày. Phương Mẫn tiếng hít thở nhẹ nhàng của đối phương, vốn ngủ. Từ khi vợ ngủ do tiếng ngáy của , luôn cố gắng ngủ muộn hơn cô. nữa thì cũng chia giường ngủ.

Thật Phương Mẫn cũng tính tình lắm, quái gở. Cô thích giao lưu với khác. Có khi cô đối xử với như thế nhưng đối xử với khác trong nhà như thế khác. hôm nay khi chuyện của Kim Tú Châu xong thì chẳng hiểu cô giống như nắm bắt mạch suy nghĩ khác từ cô .

Cô nghĩ một lát, chủ động kể với chồng chuyện chiều nay sang nhà hàng xóm.

Dường như ngờ rằng cô sẽ kể chuyện, nhưng cũng lộ biểu hiện gì khác thường, thỉnh thoảng còn phụ họa một hai câu.

Giọng phụ nữ nhu hòa thong thả, tựa như một bài hát ru. Khi kể đến đoạn , Phương Mẫn đột nhiên một tiếng ngáy dài thì sửng sốt. Sau đó cô nhẹ nhàng nhắm hai mắt theo.

——

Mấy ngày , Hạ Nham trở về kể với Kim Tú Châu rằng Ngô Tiểu Quân đột nhiên chơi với nữa. Lúc chào hỏi thì Ngô Tiểu Quân xoay chạy mất.

Kim Tú Châu cho rằng chỉ là chuyện nhỏ trẻ con gây gổ thôi, : “Không , cho con năm xu, con mua hai que kem là Ngô Tiểu Quân chơi với con thôi.”

Hạ Nham nhớ tới tính tình của Ngô Tiểu Quân, ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”

Cậu cầm tiền cuống cuồng chạy .

Chờ khuất, Phó Yến Yến nhịn chêm một câu: “Bạn bè thực sự thì vật chất mua chuộc.”

Kim Tú Châu , “Anh con còn nhỏ, sẽ gặp bạn bè thực sự thôi.”

Phó Yến Yến buồn nữa.

vẻ tác dụng, bao lâu Hạ Nham lóc chạy về, n.g.ự.c còn ướt một mảng lớn, Kim Tú Châu vội vàng hỏi chuyện gì?

Hạ Nham ấm ức : “Tiểu Quân ăn kem que của con, còn lấy kem của con ném con, là ghét con.”

Sắc mặt Kim Tú Châu trầm xuống, nhớ tới chuyện xảy . Cô vốn tưởng rằng chỉ là xích mích nhỏ nhưng giờ vẻ như chuyện hề nhỏ.

cô vẫn an ủi Hạ Nham, “Không , sang nhà bà Ngô hỏi giúp con một chút chuyện của Tiểu Quân nhé?”

Hạ Nham ủ rũ Kim Tú Châu, một tiếng.

Kim Tú Châu nấu cơm chiều bưng một đĩa ớt xanh xào thịt sang nhà họ Ngô. Hạ Nham , cô chỉ dẫn con gái theo.

Khi tới nhà họ Ngô, thím Ngô đang nhặt rau ở cửa, Kim Tú Châu chào bà, “Hai ngày chuyển nhà bận nhiều việc, hôm nay mới rảnh rỗi, buổi sáng cháu mua thịt, xào xong một đĩa mang sang cho , thím xem ăn ngon ?”

Thím Ngô cũng , “Thật tình, cái gì ngon cũng đều nghĩ đến nhà thím, các cháu giữ ăn .”

“Trong nhà vẫn còn ạ.”

Kim Tú Châu quanh phòng, “Chị dâu ở nhà ạ?”

Nụ mặt thím Ngô nhạt vài phần, “Ở trong bếp đấy.”

Kim Tú Châu vờ như thấy, vẫn tươi : “Vâng, cháu mang qua đó.”

nhà phòng bếp, thấy Tiền Ngọc Phượng dựa tường bếp ngẩn . Chị thấy Kim Tú Châu đến, gương mặt hiện lên nụ , chút khách khí hỏi: “Sao sang đây?”

Kim Tú Châu chị nữa, lặp lời ở bên ngoài.

Tiền Ngọc Phượng gật đầu, ừ một tiếng, đó cũng : “Em giữ ăn , trong nhà đồ ăn.”

Kim Tú Châu nhíu mày chị , ngày thường Tiền Ngọc Phượng sẽ khách khí với cô như , nhịn hỏi: “Có xảy chuyện gì ?”

Tiền Ngọc Phượng nghĩ : “Không .”

Chị tránh ánh mắt cô, cầm lấy giẻ bàn sức lau, vẻ mặt mất tự nhiên.

Kim Tú Châu nghĩ thầm trong lòng, cuối cùng với chị chuyện xảy giữa hai đứa trẻ lúc nãy.

Dựa theo tác phong ngày thường của Tiền Ngọc Phượng, xong nhất định sẽ mắng cho Ngô Tiểu Quân một trận. xong chị chỉ im lặng một hồi, dùng giọng bình tĩnh : “Bọn trẻ chơi đùa với cũng bình thường thôi mà, qua mấy ngày thôi.”

Kim Tú Châu dừng một chút, cũng nhận đối phương lãnh đạm với , nên thêm gì nữa.

ít khi dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, qua câu “Đi về”, dẫn con gái về mất.

Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ biến mất ở cửa, Tiền Ngọc Phượng mới ném giẻ lau trong tay lên bàn, chị chuyện liên quan đến Kim Tú Châu, nhưng trong lòng chị thoải mái nên cô cũng thoải mái.

Ngày đó chị đ.á.n.h cho con trai một trận ở đường. Sau khi về đến nhà, chồng và chồng chuyện phiên phê phán chị . Hai ngày nay chị một lời với ai trong nhà, ngoại trừ Đại Nha.

Chị cảm thấy suốt ngày đem so sánh với Kim Tú Châu chi bằng bây giờ bớt qua cho . Dù gì chị sống như nhiều năm mà thấy khổ sở gì, nhưng từ khi khi quen Kim Tú Châu thì càng ngày càng thấy buồn khổ.

Trên đường về, Phó Yến Yến thấy Kim Tú Châu lời nào, bèn bảo: “Có thể thím Tiền chỉ đang hâm mộ thôi.”

Cô bé thể hiểu cảm giác . Rõ ràng lúc đầu khác bao nhiêu, nhưng dần dần phát hiện chênh lệch giữa càng lúc càng lớn, cảm giác bất lực rõ là thấy khó thở.

Đời cô bé cũng cảm thấy thế với Đường Doanh, hệt như thím Tiền với .

Nói xong, cô bé nhịn hỏi một câu, “Mẹ hâm mộ nào ?”

Cô bé còn hỏi Đường Doanh những lời hơn.

Kim Tú Châu cũng nghĩ sâu xa, cô trả lời con gái chắc như đinh đóng cột, “Không , nếu gì thì sẽ nỗ lực gấp trăm gấp mười để đạt , còn nếu kết quả thất bại thì cũng sẽ hối hận.”

Kỳ thật cũng , nhưng cuối cùng những đó đều cô đạp chân.

Phó Yến Yến nay từng câu trả lời sức nặng như . Cô bé theo bản năng xoay đầu về phía Kim Tú Châu. Ở góc độ đó cô bé thấy phụ nữ trông thật trẻ tuổi xinh , nhưng ánh mắt kiên nghị của càng cho thấy xao động. Ánh mắt tưởng như thể phá tan hết thảy gian nan hiểm trở và chông gai.

Không lây nhiễm cảm xúc của Kim Tú Châu , tim Phó Yến Yến cũng đập nhanh, dường như trong nội tâm cô bé thêm vài phần dũng khí.

đó Kim Tú Châu dùng sự thật chứng minh Phó Yến Yến lầm . Trước khi Hạ Nham khai giảng một ngày, công việc của Kim Tú Châu ở nhà ăn gặp trục trặc.

 

 

Loading...